Mao Đài - Chương 2
Việc chị lấy thùng rượu có liên quan đến chuyện này không?
Vô số câu hỏi dồn dập tràn vào đầu.
Chuyện này đã vượt xa phạm vi một vụ trộm gia đình bình thường.
Tôi nhìn chiếc USB và tờ giấy trên bàn.
Đây không còn là chuyện của riêng chị Vương nữa.
Nó giống như một vòng xoáy đen tối, còn tôi đã đứng ở mép xoáy.
Tôi không do dự cầm điện thoại lên.
Đầu ngón tay vì siết chặt mà hơi trắng bệch.
Tôi tìm số quen thuộc, nhấn gọi.
Điện thoại kết nối.
“Alo, 110 phải không? Tôi muốn báo án.”
04
Đầu dây bên kia, giọng nữ tổng đài viên bình tĩnh và chuyên nghiệp.
“Xin chào, trung tâm báo cảnh sát 110, tôi có thể giúp gì cho chị?”
Giọng tôi run lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Tôi… tôi muốn báo cảnh sát.”
“Trong nhà tôi… tôi phát hiện một số thứ… có thể liên quan đến một vụ bắt cóc.”
Tôi kể ngắn gọn mọi chuyện.
Từ việc cho người giúp việc nghỉ.
Đến hành động kỳ lạ của chị.
Rồi việc tôi tháo thùng máy tính, phát hiện USB.
Cuối cùng là những nội dung rợn người trong đó.
Tôi nói rất nhanh, thậm chí có phần lộn xộn.
Nhưng đối phương rõ ràng nắm được trọng tâm.
“Thưa chị, xin đừng cúp máy, hãy ở nguyên tại chỗ, đừng chạm vào bất cứ thứ gì.”
“Vui lòng cho tôi biết địa chỉ cụ thể của chị.”
Giọng tổng đài viên trở nên nghiêm túc.
Tôi đọc địa chỉ nhà mình.
“Được rồi, chúng tôi đã cử cảnh sát đến, xin giữ điện thoại thông suốt và đảm bảo an toàn cho bản thân.”
Tắt máy, tôi ngã người xuống ghế.
Tim đập loạn trong lồng ngực, như muốn bật ra ngoài.
Tôi quay đầu nhìn về phía phòng ngủ.
Hứa Kiệt và con trai vẫn ngủ rất say.
Họ hoàn toàn không biết gì về những gì đang xảy ra ngoài phòng khách.
Một cảm giác sợ hãi muộn màng, như vô số bàn tay lạnh buốt siết lấy tôi.
Ba năm qua, tôi và con mình lại sống chung dưới một mái nhà với một người mang theo bí mật đáng sợ như vậy.
Nếu… nếu Vương Xuân Mai không chọn rời đi.
Mà chọn…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại gương mặt tuyệt vọng của người phụ nữ trong video.
Và bàn chân mang giày da đen.
Đôi giày đó trông rất đắt tiền, bóng loáng không tì vết.
Người như thế nào lại mang đôi giày ấy đến một nhà kho bẩn thỉu, làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy?
USB, tờ giấy, chiếc máy tính cũ.
Vương Xuân Mai giấu những thứ này ở đây, rõ ràng không muốn bị phát hiện.
Nhưng vì sao chị lại lấy trộm một thùng rượu?
Còn cố tình để camera quay được?
Như thể chị cố ý dùng cách này để ép tôi đuổi việc.
Rồi trước khi đi, lại ám chỉ manh mối cho tôi bằng cách kín đáo ấy.
Chị đang cầu cứu tôi sao?
Hay đang cảnh báo?
Hay chỉ muốn ném “củ khoai nóng” này cho tôi?
Thời gian trôi từng giây.
Mỗi giây dài như cả thế kỷ.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng còi xe cảnh sát từ xa đến gần.
Âm thanh ấy trong đêm tĩnh lặng nghe chói tai đến lạ.
Tôi bước tới cửa sổ, thấy dưới lầu có hai xe cảnh sát dừng lại.
Đèn đỏ xanh nhấp nháy không tiếng động trong bóng tối.
Hắt lên mặt tôi lúc sáng lúc tối.
Rất nhanh sau đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Không mạnh không nhẹ, rất đều.
“Cảnh sát đây, mời mở cửa.”
Tôi bước tới, nhìn qua mắt mèo.
Bên ngoài là hai cảnh sát mặc đồng phục, vẻ mặt nghiêm nghị.
Tôi mở cửa.
“Xin chào, chị là người báo án phải không?” viên cảnh sát đi đầu hỏi.
Tôi gật đầu, mời họ vào.
“Đồ vật ở đâu?”
Tôi chỉ USB và tờ giấy trên bàn.
“Tôi phát hiện chúng trong thùng máy của chiếc máy tính này.”
Hai cảnh sát nhìn nhau.
Người trẻ hơn đeo găng tay trắng, cẩn thận nhặt USB và tờ giấy bỏ vào túi chứng cứ.
Người còn lại bắt đầu hỏi tôi chi tiết.
Tôi kể lại toàn bộ, giống như đã nói với tổng đài.
Cố gắng nói thật cụ thể, không bỏ sót chi tiết nào.
Động tĩnh ngoài phòng khách cuối cùng cũng đánh thức Hứa Kiệt.
Anh dụi mắt, mặc đồ ngủ bước ra.
“Chuyện gì vậy…”
Khi thấy hai cảnh sát, anh lập tức tỉnh hẳn.
“Các anh cảnh sát, chuyện này là sao…”
“Anh là anh Hứa phải không?” viên cảnh sát lớn tuổi nhìn anh.
“Vợ anh báo án, nói phát hiện vật khả nghi trong nhà, có thể liên quan đến một vụ án hình sự.”
Ánh mắt Hứa Kiệt dồn về phía tôi, đầy kinh ngạc và khó hiểu.
“Án hình sự? Chu Nhiên, rốt cuộc em đang làm gì vậy?”
Tôi không đáp, chỉ nói với cảnh sát:
“Các anh cần xem nội dung trong USB.”
Tôi mở laptop.
Viên cảnh sát trẻ nhận lấy.
Khi anh mở thư mục, nhìn thấy ảnh và video bên trong.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Từ vẻ chuyên nghiệp ban đầu chuyển sang nặng nề, rồi không giấu nổi kinh ngạc.
Anh xoay màn hình cho đồng nghiệp.
Viên cảnh sát lớn tuổi chỉ nhìn một cái, lập tức cầm bộ đàm.
“Gọi trung tâm chỉ huy, gọi trung tâm chỉ huy.”
“Xe tuần tra số 3 đồn Thành Nam báo cáo.”
“Tình hình báo án cơ bản chính xác, hiện trường phát hiện manh mối quan trọng, nghi liên quan vụ mất tích của gia đình Lý Huệ ba năm trước.”
“Yêu cầu đội kỹ thuật và đội hình sự lập tức đến hỗ trợ!”
Giọng ông không lớn, nhưng trong phòng khách tĩnh lặng, từng chữ đều rõ ràng.
Vụ mất tích của gia đình Lý Huệ.
Thì ra không phải bắt cóc, mà là mất tích.
Hơn nữa là vụ án từ ba năm trước.
Hứa Kiệt đứng bên cạnh, hoàn toàn sững sờ.
Anh nhìn tôi rồi nhìn cảnh sát, miệng hé ra nhưng không thốt nổi lời nào.
Biểu cảm trên mặt anh từ khó tin dần biến thành sợ hãi.
Cuối cùng anh cũng hiểu, tôi không hề làm quá.
Ngôi nhà này, nơi chúng tôi đã sống bao năm.
Không biết từ lúc nào, đã âm thầm nối liền với một vực sâu khổng lồ.
Còn Vương Xuân Mai, chính là người đẩy chúng tôi đến bên bờ vực ấy.
05
Đội hình sự và đội kỹ thuật đến rất nhanh.
Phòng khách vốn rộng rãi bỗng chốc chật kín người.
Họ mặc đồng phục hoặc thường phục, hành động nhanh gọn, phân công rõ ràng.
Có người phụ trách khám nghiệm hiện trường, chụp ảnh chiếc máy tính cũ và bàn làm việc.
Có người thu thập vật chứng, cẩn thận đóng gói cả thùng máy vào hộp chuyên dụng.
Cũng có người chuyên phụ trách lấy lời khai của chúng tôi.
Tôi và Hứa Kiệt bị tách ra ở hai phòng.
Người lấy lời khai của tôi là một nữ cảnh sát trông khoảng hơn ba mươi tuổi, rất nhanh nhẹn.
Câu hỏi của cô cực kỳ chi tiết.
Từ khi nào tôi quyết định thuê người giúp việc, đến thông tin cá nhân của Vương Xuân Mai.
Tên, tuổi, số CMND, quê quán, hoàn cảnh gia đình.
Tất cả những gì tôi biết, tôi đều nói không giấu giếm.
“Cô ấy có họ hàng hay bạn bè nào thường xuyên qua lại không?” nữ cảnh sát hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Không nghe nói bao giờ.”
“Ba năm nay cô ấy gần như làm quanh năm, chỉ Tết mới về quê vài ngày.”
“Cũng chưa từng thấy ai đến tìm cô ấy.”
Vương Xuân Mai giống như một hòn đảo cô độc.
Ngoài gia đình tôi ra, dường như không qua lại với bất kỳ ai.
Giờ nghĩ lại, bản thân điều này đã rất bất thường.
“Vậy bình thường cô ấy có thói quen kỳ lạ nào không? Hoặc từng nói điều gì lạ không?”
Tôi cố gắng nhớ lại.
Ba năm hơn một nghìn ngày đêm Vương Xuân Mai ở nhà tôi.
Chị giống như một cỗ máy chính xác, ngày nào cũng lặp lại cùng một công việc.
Đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, đưa đón trẻ.
Ít nói, lúc nào cũng cúi đầu.
Thỉnh thoảng cười với tôi một cái, cũng rất dè dặt.
Tôi vẫn nghĩ đó là tính cách hướng nội, thật thà.
Giờ nghĩ lại, có lẽ đó là một kiểu ngụy trang có chủ ý.
Một lớp ngụy trang kéo dài theo năm tháng để giấu mình đi.
“Câu nói kỳ lạ…”
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Khoảng một năm trước, có lần tôi đưa con đi công viên.
Khi về thấy chị Vương đang xem TV trong phòng khách.
Trên TV đang phát chương trình tìm người thân.
Một đứa trẻ thất lạc hơn hai mươi năm cuối cùng đoàn tụ với cha mẹ, cả nhà ôm nhau khóc.
Lúc đó tôi còn cảm thán thật xúc động.
Chị Vương quay sang nhìn tôi, nói một câu rất lạ.
Chị nói: “Đôi khi, không tìm thấy, có khi lại là kết quả tốt nhất.”
Tôi khi ấy không để ý, chỉ nghĩ chị nói bâng quơ.
Giờ nhớ lại, ánh mắt chị lúc đó rất trống rỗng, rất buồn.
Giống như một mặt hồ đóng băng.
Tôi kể chuyện này cho nữ cảnh sát.
Cô ghi lại từng chi tiết.
“Cô nghĩ lại xem, về chiếc máy tính cũ.”
“Trước khi Vương Xuân Mai đến, nó đã ở đó rồi phải không?”
Tôi gật đầu.
“Đúng, đó là máy tôi dùng trước khi kết hôn, sau này đổi máy mới thì để ở góc.”
“Khi chị ấy đến, trên đó đã phủ rất nhiều bụi.”
“Bình thường khi dọn dẹp, cô ấy có chạm vào không?”
Tôi suy nghĩ.
“Chắc là có, lúc lau nhà kiểu gì cũng chạm phải.”
“Nhưng tôi chưa từng thấy chị cố tình lau, bụi trên đó vẫn nguyên.”
“Vậy tức là cô ấy có vô số cơ hội tiếp cận chiếc máy tính.”
Đầu bút của nữ cảnh sát khoanh mạnh hai chữ “máy tính”.
“Câu hỏi cuối.”
“Cô Chu, chồng cô Hứa Kiệt, thái độ với Vương Xuân Mai thế nào?”
Tôi khựng lại.
“Thì… rất bình thường, quan hệ chủ nhà và người giúp việc.”
“Vậy sau khi biết cô ấy lấy trộm rượu, anh ấy phản ứng ra sao?”
“Anh ấy rất tức giận, nói phải báo cảnh sát.”
“Là tôi ngăn lại.”
Nữ cảnh sát nhìn tôi, ánh mắt có chút dò xét.
“Vì sao cô lại ngăn?”
“Tôi… lúc đó thấy một người phụ nữ sống xa nhà không dễ dàng, có thể chỉ là nhất thời hồ đồ.”
“Hơn nữa hành động của chị ấy trước khi đi quá lạ, tôi muốn tự tìm hiểu trước.”
Đó là sự thật.
Nhưng lúc này nghe lại, ngay cả tôi cũng thấy có phần yếu ớt.
Nữ cảnh sát không hỏi thêm.
Cô khép sổ lời khai.
“Được rồi, cô Chu, hôm nay tạm đến đây.”
“Đây là số điện thoại của tôi, nếu nhớ ra manh mối gì hãy liên hệ.”
“Ngoài ra thời gian tới hai người hạn chế ra ngoài, giữ điện thoại thông suốt, chúng tôi có thể cần phối hợp điều tra bất cứ lúc nào.”
Tôi gật đầu.
Làm xong lời khai, tôi bước ra.
Hứa Kiệt cũng vừa từ phòng kia đi ra.
Sắc mặt anh rất khó coi, trắng bệch.
Rõ ràng anh cũng bị hỏi rất lâu.
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Có hoảng sợ, có trách móc, còn có một tia né tránh mà tôi không hiểu.
Chúng tôi không nói câu nào.
Trong phòng khách, cảnh sát đã gần hoàn tất khám nghiệm.
Người đàn ông trung niên trông như đội trưởng bước tới.
Ông họ Trương, là phó đội trưởng đội hình sự thành phố.
“Cô Chu, anh Hứa, cảm ơn hai người đã hợp tác.”
“Vụ án này rất quan trọng, là một vụ án treo từ ba năm trước.”
Giọng ông Trương rất nghiêm.
“Gia đình ba người của Lý Huệ, đúng ngày này ba năm trước, mất tích bí ẩn tại chính nhà họ, sống không thấy người, chết không thấy xác.”
“Chúng tôi khi đó điều tra rất lâu nhưng không có manh mối, cuối cùng chỉ có thể xếp vào án mất tích.”
“Chiếc USB các anh chị cung cấp hiện là manh mối duy nhất và quan trọng nhất.”
“Chúng tôi sẽ lập tức truy tìm Vương Xuân Mai, đồng thời dốc toàn lực giải mã file mã hóa.”
“Trước khi vụ án được phá, trước cửa nhà hai người sẽ có cảnh sát trực 24 giờ để đảm bảo an toàn.”
Trực 24 giờ.
Câu nói ấy như một tảng đá nặng nề đập thẳng vào tim tôi.
Điều đó có nghĩa, chúng tôi không còn chỉ là người báo án nữa.
Chúng tôi — hoặc nói đúng hơn là căn nhà này — đã trở thành tâm điểm của vòng xoáy nguy hiểm.
Cảnh sát lần lượt rời đi.
Trời sắp sáng.
Ánh sáng trắng nhạt len qua khe rèm.
Chỉ sau một đêm, mọi thứ đã đảo lộn.
Hứa Kiệt phịch xuống sofa, hai tay luồn vào tóc, vò mạnh.
“Điên rồi… đúng là điên rồi…” anh lẩm bẩm.
“Sao nhà mình lại dính vào chuyện thế này…”
Tôi nhìn vẻ đau khổ của anh, trong lòng lại không gợn sóng.
Tôi bước đến trước mặt anh.
“Hứa Kiệt.”
“Thùng rượu Mao Đài đó, anh nói là bạn tặng.”
“Bạn nào?”
Giọng tôi lạnh hẳn.
Hứa Kiệt bỗng ngẩng phắt lên, kinh ngạc nhìn tôi.
“Em… em có ý gì?”
“Em nghi anh sao?”
Giọng anh vì kích động mà cao vọt, thậm chí hơi lạc đi.
“Em hỏi anh, là bạn nào tặng?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nhấn từng chữ.
Không khí trong khoảnh khắc ấy dường như đông cứng lại.
06
Trong mắt Hứa Kiệt lóe lên một tia hoảng loạn rất rõ.
Dù chỉ trong thoáng chốc, tôi vẫn bắt được.
“Bạn nào chứ… thì… là một người bạn làm ăn, tên là Lão Lý.”
Anh trả lời rất nhanh, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn tôi.
“Lão Lý?”
“Lão Lý nào? Người buôn vật liệu xây dựng à? Hay người mở nhà hàng?”
Câu hỏi dồn dập của tôi khiến anh càng lúng túng.
“Ôi dào, thì… thì cái… cái người đó…”
Anh ấp úng, mãi không nói ra được.
“Chu Nhiên, rốt cuộc em muốn nói gì?”
Anh đột ngột đứng bật dậy, cố dùng sự tức giận che giấu chột dạ.
“Giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, em không nghĩ đến hung thủ, lại quay sang nghi ngờ anh?”
“Em nghĩ rượu là anh lấy? Hay nghĩ anh có liên quan đến vụ mất tích của Lý Huệ?”
“Em điên rồi à!”
Phản ứng của anh rất dữ dội.
Thậm chí còn dữ dội hơn lúc biết Vương Xuân Mai lấy trộm rượu.
Điều này quá bất thường.
Tôi không cãi nhau với anh.
Chỉ bình tĩnh nhìn anh.
“Em không nói anh có liên quan đến vụ mất tích.”
“Em chỉ muốn xác nhận nguồn gốc thùng rượu.”
“Bởi vì thùng rượu này chính là khởi đầu của tất cả.”
“Vì sao Vương Xuân Mai lại nhất quyết lấy thùng rượu này, mà không lấy tiền hay trang sức của em?”
“Một phụ nữ nông thôn cầm thùng Mao Đài thì để làm gì? Mang đi biếu? Cô ấy biếu được ai?”
Từng câu hỏi của tôi như mũi khoan, đâm vào lớp phòng thủ mong manh của anh.
“Anh làm sao biết!”
Hứa Kiệt bực bội đi đi lại lại trong phòng khách.
“Tâm tư của một người giúp việc sao anh biết được!”
“Có khi cô ta thấy rượu đắt, đem bán được giá cao!”
Lý do nghe rất hợp lý.
Nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy không đúng.
Một trực giác — trực giác của phụ nữ.
Tôi cảm thấy Hứa Kiệt đang nói dối.
Về nguồn gốc thùng rượu, anh đang cố che giấu điều gì đó.
“Được.” Tôi gật đầu, không hỏi nữa.
“Nếu anh không nhớ là bạn nào thì thôi.”
Tôi quay người định về phòng xem con đã dậy chưa.
Ngay lúc tôi quay đi, Hứa Kiệt bỗng lên tiếng.
“Là… là sếp Lưu.”
Giọng anh rất thấp, mang theo chút thất bại.
“Khách hàng lớn nhất của công ty anh — Lưu Quang Minh của tập đoàn Hồng Phát.”
Tôi dừng bước, quay lại.
“Vì sao ông ta lại tặng anh rượu đắt như vậy?”
Trên mặt Hứa Kiệt hiện lên vẻ lúng túng.
“Dạo trước công ty anh đang cạnh tranh dự án phía tây thành phố.”
“Ông ta muốn anh… nhường chút ở phần báo giá.”
“Thùng rượu này chính là ‘thành ý’ ông ta gửi.”
Vậy không phải quà bạn bè.
Mà là hối lộ.
Không lạ khi ban đầu anh không dám nói thật.
“Vậy anh nhận à?”
“Anh không nhận!” Hứa Kiệt lập tức phủ nhận.
“Anh từ chối ngay, nhưng ông ta cứ nhét vào xe, nói chỉ là uống rượu bạn bè, bảo anh đừng nghĩ nhiều.”
“Anh không còn cách nào, đành mang về trước, định vài hôm nữa tìm cơ hội trả lại.”
“Ai ngờ lại xảy ra chuyện…”
Lời giải thích nghe rất tròn trịa.
Nhưng mây mù trong lòng tôi lại dày hơn.
Lưu Quang Minh… tập đoàn Hồng Phát…
Tôi cảm giác đã từng nghe cái tên này ở đâu đó.
Tôi về phòng, con trai vẫn ngủ say.
Một đêm hỗn loạn dường như không ảnh hưởng gì đến thằng bé.
Tôi nhẹ nhàng đắp chăn cho con, ngồi bên giường.
Cầm điện thoại, tôi mở trình duyệt.
Trong ô tìm kiếm, tôi gõ: “Tập đoàn Hồng Phát Lưu Quang Minh”.
Kết quả hiện ra rất nhanh.
Phần lớn là tin tức thương mại về các dự án và thành tựu của tập đoàn.
Ảnh của Lưu Quang Minh — chủ tịch — cũng xuất hiện.
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, tóc hói chữ M, đeo kính gọng vàng, nụ cười rất tinh ranh.
Tôi lướt từng tấm ảnh.
Bỗng tay tôi khựng lại.
Đó là một bức ảnh trong tin về tiệc thường niên của tập đoàn.
Trong ảnh, Lưu Quang Minh đang cầm ly rượu, nói cười với người bên cạnh.
Dưới chân ông ta là một đôi giày.
Một đôi giày da đen cao cấp, đánh bóng loáng.