Mao Đài - Chương 6
Vân tay của một đứa trẻ.
Tôi lập tức hiểu.
Đây là thứ Vương Xuân Mai để lại cho tôi.
Chị biết tôi sẽ đến.
Biết chỉ tôi mới nhận ra chiếc túi này.
Dấu tay — là của cô bé năm tuổi, con Lý Huệ.
Chị đang nói rằng chị đã tìm được bằng chứng mới.
Đúng lúc đó — Từ hướng đầu làng vang lên tiếng động cơ xe gầm rú.
Ngay sau đó là giọng Sơn Ưng qua bộ đàm, gấp gáp:
“Có tình huống! Hai xe địa hình đang vào làng!”
“Người trên xe có vũ khí!”
“Đỗ Quyên! Đưa cô ấy rút ngay! Nhanh!”
Tôi và Đỗ Quyên nhìn nhau.
Cả hai đều thấy rõ sự chấn động trong mắt đối phương.
Chúng tôi bị lộ.
Người của Lưu Quang Minh đã bám theo đến tận đây.
Đây không phải nơi ẩn náu của Vương Xuân Mai.
Mà là một cái bẫy.
Một cái bẫy để dẫn chúng tôi — và cả người của Lưu Quang Minh — đến đây.
16
Phản ứng của Đỗ Quyên nhanh hơn cả suy nghĩ của tôi.
Không do dự, cô chộp lấy cổ tay tôi.
“Đi theo tôi! Ra phía sau núi!”
Giọng cô lạnh như băng.
Bên ngoài, tiếng hét của Sơn Ưng và tiếng súng đã hòa vào nhau.
Đó không phải tiếng súng ngắn.
Mà là thứ âm thanh trầm, nặng và xuyên thấu của súng trường.
Người của Lưu Quang Minh chuẩn bị sẵn từ trước.
Họ không đến để bắt.
Họ đến để diệt khẩu.
Đỗ Quyên kéo tôi lao về cửa sau căn nhà đất.
Một cánh cửa gỗ thấp và mục nát.
Cô đạp tung.
Bên ngoài là một sườn dốc dựng đứng, cỏ dại cao ngang người.
Chúng tôi vừa trượt vừa bò lao xuống.
Sương lạnh và dây gai quất vào mặt, vào tay.
Đau, nhưng tôi gần như không cảm nhận được.
Trong đầu tôi trống rỗng.
Chỉ còn adrenaline cháy rực.
Tay kia tôi nắm chặt túi thơm.
Chiếc chìa khóa, mảnh giấy in dấu tay.
Manh mối cuối cùng Vương Xuân Mai để lại.
Tôi không thể làm mất.
Tiếng súng dội khắp thung lũng như cơn mưa đá dày đặc.
Tôi nghe rõ tiếng đạn rít trên đầu, cắm vào thân cây với những tiếng “bụp” nặng nề.
Họ đã tản ra bao vây.
Tiếng bước chân, tiếng hò hét vang khắp rừng.
“Bên này!”
Đỗ Quyên kéo tôi vào một rừng trúc rậm hơn.
Ánh sáng lập tức tối sầm.
Những thân trúc cao che kín bầu trời.
Chúng tôi tạm thời được che giấu.
Đỗ Quyên dừng lại, tựa vào thân trúc, thở gấp.
Mặt cô tái nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh.
Cô rút khẩu súng ngắn từ thắt lưng.
“Cô biết dùng không?”
Tôi lắc đầu.
“Cầm lấy.”
Cô nhét súng vào tay tôi.
Kim loại lạnh khiến tôi run lên.
“Nếu không đến đường cùng thì đừng bắn.”
“Tiếng súng sẽ lộ vị trí.”
“Nhưng nếu tôi có chuyện… thì dùng nó để giữ đường sống.”
Giọng cô bình thản như nói chuyện chẳng liên quan đến mình.
Tôi nhìn cô — người nữ cảnh sát mang mật danh “Đỗ Quyên”.
Trong khoảnh khắc này, cô sẵn sàng lấy mạng mình bảo vệ tôi.
Mắt tôi lập tức đỏ lên.
“Chúng ta… có thoát được không?” tôi run giọng.
“Có.”
Chỉ một chữ.
Dứt khoát.
Không có thời gian nghỉ.
Tiếng truy đuổi ngày càng gần.
Đỗ Quyên lắng nghe, chỉ hướng.
“Leo lên.”
“Họ nghĩ ta sẽ xuống núi.”
“Ta đi ngược — lên đỉnh.”
“Địa hình phức tạp, đó là cơ hội duy nhất.”
Chúng tôi bắt đầu leo trong rừng trúc.
Dốc càng lúc càng đứng.
Vài lần tôi trượt chân suýt ngã, đều được Đỗ Quyên kéo lại.
Thể lực tôi cạn dần.
Phổi như bốc cháy.
Chân nặng như chì.
Không biết leo bao lâu, chúng tôi ra khỏi rừng trúc.
Trước mắt là một ngôi chùa đổ nát nằm bên mép vực.
Chùa nhỏ, chỉ một gian chính điện.
Tường đỏ bong tróc, lộ gạch xám.
Mái mọc đầy cỏ dại.
Rõ ràng bỏ hoang nhiều năm.
“Vào!”
Đỗ Quyên đẩy tôi vào trong.
Ít nhất tạm thời an toàn.
Bên trong trống trơn.
Chỉ có một tượng Phật sứt nửa mặt và lớp bụi dày.
Mùi mục nát nồng trong không khí.
Đỗ Quyên đứng ở cửa quan sát.
“Họ chưa theo kịp.”
“Nhưng đang siết vòng.”
“Phải tìm cách trước khi họ tới.”
Tôi ngồi bệt xuống, thở dốc.
Mở lòng bàn tay.
Chiếc chìa khóa đồng đã ấm lên vì mồ hôi.
Vương Xuân Mai…
Chị muốn nói gì?
Chị dẫn chúng tôi đến đây, lại để lại chìa khóa.
Không thể chỉ là ngõ cụt.
Chắc chắn còn ý nghĩa khác.
Chìa khóa… là để mở thứ gì đó.
Ở đây có thứ gì cần mở?
Tôi nhìn quanh ngôi chùa.
Đệm quỳ rách, chân nến đổ, xà nhà đầy mạng nhện.
Không có gì đặc biệt.
Cuối cùng ánh mắt tôi dừng ở tượng Phật.
Bên dưới là bệ đá.
Trước bệ có một… hòm công đức nhỏ.
Hòm gỗ phủ bụi dày.
Phía trước là chiếc ổ khóa đồng han gỉ.
Hình dạng lỗ khóa…
Khớp với chìa khóa của tôi.
Tôi bò lại.
Run tay tra chìa khóa vào.
Vặn nhẹ.
“Cạch.”
Âm thanh vang lên như sét giữa ngôi chùa tĩnh lặng.
Khóa mở.
Tôi nhấc nắp hòm.
Bên trong không có tiền.
Chỉ có một gói vuông bọc vải dầu nhiều lớp.
Và một phong bì.
Trên phong bì, nét chữ mềm mại viết hai chữ:
“Chu Nhiên.”
Tim tôi như ngừng đập trong khoảnh khắc đó.
Lá thư là viết cho tôi.
Vương Xuân Mai đã tính trước tất cả.
Chị biết tôi sẽ đến.
Biết tôi sẽ tìm thấy túi thơm.
Biết tôi sẽ trốn vào ngôi chùa đổ nát này.
Biết tôi sẽ mở chiếc hòm công đức.
Chị như một linh hồn, dùng sợi dây vô hình dẫn tôi đến trước sự thật cuối cùng.
Tôi xé phong bì.
Bên trong là một bức thư rất dài.
Giấy là loại giấy vở học sinh rẻ tiền.
Nét chữ viết rất mạnh, có chỗ còn rạch thủng mặt sau.
“Chu Nhiên, khi em đọc được lá thư này, chị không biết mình còn sống hay đã chết.”
“Nhưng chị biết em nhất định sẽ đọc được.”
“Vì em và chị giống nhau — đều là mẹ.”
“Một người mẹ vì con, chuyện gì cũng làm được.”
“Em chắc muốn biết vì sao chị làm tất cả.”
“Vì sao kéo em và gia đình em vào vũng máu này.”
“Vì chị không còn lựa chọn.”
“Gia đình Lý Huệ — em họ chị — là người thân duy nhất của chị trên đời, ngoài bà ngoại.”
“Ba năm trước họ mất tích.”
“Sống không thấy người, chết không thấy xác.”
“Cảnh sát điều tra rất lâu không có kết quả.”
“Mọi người bảo chị bỏ đi, nói họ chắc trốn nợ.”
“Nhưng chị không tin.”
“Chồng em họ chị dù mê cờ bạc nhưng thương con như mạng sống, không thể bỏ con.”
“Chị bỏ việc, dùng toàn bộ tiền tiết kiệm tự điều tra.”
“Như kẻ điên suốt một năm, không manh mối.”
“Cho đến khi chị tra ra khoản nợ cuối cùng của anh ta là vay từ Lưu Quang Minh.”
“Và người bảo lãnh — hay trung gian — là Hứa Kiệt.”
“Vì vậy chị đến nhà em.”
“Chị ẩn mình, vừa làm bảo mẫu vừa tìm chứng cứ.”
“Hứa Kiệt rất cảnh giác, chị không tra được gì.”
“Mãi đến một năm trước chị mới có bước đột phá.”
“Chị tìm được một tay chân từng tham gia vụ việc, sau này trở mặt với Lưu Quang Minh.”
“Chị dùng toàn bộ tiền còn lại mua chiếc USB.”
“Chị mang USB tìm Hứa Kiệt, muốn anh ta cùng đi đầu thú.”
“Chị đã cho anh ta cơ hội.”
“Nhưng anh ta chọn tiếp tục làm tay sai của quỷ.”
“Anh ta lừa lấy USB rồi đe dọa chị.”
“Nói nếu chị dám làm liều thì sẽ có kết cục như gia đình em họ chị.”
“Lúc đó chị hoàn toàn tuyệt vọng.”
“Chị biết một mình không bao giờ thắng họ.”
“Hy vọng duy nhất của chị là em.”
“Chu Nhiên, chị biết em là người tốt, là người mẹ tốt.”
“Chị biết nhiều chuyện của Hứa Kiệt đều giấu em.”
“Chị chỉ có thể đánh cược.”
“Cược lương tâm em sẽ thắng tình yêu với chồng.”
“Cược vì con, em sẽ chọn công lý.”
“Chị dùng một thùng rượu để mở màn vở kịch.”
“Cố ý để em phát hiện, buộc em đuổi chị.”
“Để lại manh mối chiếc máy tính cũ.”
“Chị tin em sẽ điều tra tiếp.”
“Chị đã thắng.”
“Nhưng chỉ có USB vẫn chưa đủ.”
“Nó chỉ chứng minh được bắt cóc và giam giữ.”
“Hứa Kiệt là nhân chứng duy nhất.”
“Nhưng chị biết anh ta quá hèn, sẽ không dám.”
“Trừ khi có vật chứng.”
“Chứng cứ chắc chắn họ đã chết.”
“Thứ bên cạnh bức thư chính là nó.”
“Sau khi về quê, chị tìm thấy trong di vật của bà ngoại.”
“Trước khi mất, bà luôn nói ‘trong tiếng nói tổ tiên có sự thật’.”
“Chị không hiểu.”
“Cho đến khi mở chiếc máy ghi âm bà dùng để ghi lại chuyện trong làng.”
“Chu Nhiên, hãy nghe đi.”
“Nghe xong em sẽ hiểu tất cả.”
“Sau đó hãy quên chị, sống tốt với con.”
“Nếu chị chết, coi như chị thay Hứa Kiệt trả cho mẹ con em một mạng.”
Thư kết thúc.
Nước mắt tôi đã làm mờ tầm nhìn.
Tôi mở gói vải dầu.
Bên trong là một máy cassette cũ.
Và vài cuộn băng.
Một cuộn viết bằng bút đỏ:
“Đứa con tội lỗi.”
Tôi lắp băng, nhấn nút phát.
“Xì… xì…”
Sau tiếng nhiễu, một giọng phụ nữ già vang lên — giọng bà ngoại.
Bà như đang kể chuyện:
“Trong núi Thanh Xuyên từng có một đứa con tội lỗi…”
Bỗng bản ghi bị cắt.
Chuyển sang đoạn ghi âm cuộc điện thoại.
Một giọng đàn ông trung niên hoảng loạn:
“Mẹ! Có chuyện rồi! Chuyện lớn rồi!”
“Chúng con… lỡ giết người rồi!”
“Gã họ Lý yếu quá, đánh vài cái đã chết.”
“Vợ và con hắn nhìn thấy mặt Lưu tổng.”
“Lưu tổng nói… không thể để sống…”
Đầu dây kia là tiếng khóc xé lòng của bà ngoại.
“Đồ súc sinh! Mày là đồ súc sinh!”
“Chúng ở đâu? Mày làm gì chúng rồi?”
“Ở… mỏ đá bỏ hoang phía Nam núi…”
“Mẹ đừng hỏi nữa! Coi như con chưa gọi!”
“Mẹ đừng nói với ai, không cả nhà xong hết!”
Băng dừng.
Cơ thể tôi lạnh toát.
Người gọi — cậu của Vương Xuân Mai và Lý Huệ.
Cũng là một trong những kẻ giết người.
Đây là cuộc gọi cầu cứu sau khi gây án, được bà ngoại ghi lại.
Một bản thú tội hoàn chỉnh đến từ địa ngục.
“Đỗ Quyên!”
Tôi bật dậy.
“Chúng ta có chứng cứ rồi! Chứng cứ hoàn chỉnh!”
“Chúng ta phải sống sót ra ngoài!”
Đúng lúc đó — Cánh cửa chùa mục nát bị đá tung.
Vài tên mặc đồ rằn ri, cầm súng trường đứng chắn lối.
Nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào chúng tôi.
Tên cầm đầu có vết sẹo dài trên mặt.
Hắn nhe răng cười, lộ hàm răng vàng.
“Chạy đi.”
“Sao không chạy nữa?”
“Hai cô… đi theo bọn tôi một chuyến.”
“Ông chủ muốn mời hai cô uống trà.”
18
Tuyệt vọng.
Một nỗi tuyệt vọng lạnh đến tận xương.
Khi những nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào chúng tôi, tôi tưởng tất cả đã kết thúc.
Trong đầu tôi hiện lên gương mặt con trai.
Mẹ ơi, ngoéo tay.
Một trăm năm không thay đổi.
Xin lỗi con.
Mẹ… thất hứa rồi.
Đỗ Quyên đứng chắn trước tôi.
Tay cô lặng lẽ lần xuống khẩu súng ở thắt lưng.
Cô chuẩn bị đánh cược lần cuối.
Tôi biết chúng tôi không có cơ hội.
Họ năm người, súng trường trong tay.
Còn chúng tôi — một khẩu súng ngắn, và hai người phụ nữ tay không.
“Bỏ vũ khí xuống.”
Tên sẹo mặt lạnh giọng.
“Đừng ép tao phải cho thêm hai oan hồn trong cái chùa nát này.”
Tay Đỗ Quyên siết chặt súng, gân xanh nổi lên.
Cô đang tính toán khả năng đồng quy vu tận.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc — Từ phía sau chùa, hướng chúng tôi vừa vào, vang lên một tiếng súng ngắn giòn.
“Đoàng!”
Một tên phía sau gã sẹo kêu thét rồi ngã xuống.
Tất cả sững lại.
Họng súng lập tức quay về phía sau.
“Ai đó?!”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có gió rít qua khung cửa mục nát.
Lại một phát.
“Đoàng!”
Tên thứ hai ôm vai gục xuống.
Là Sơn Ưng!
Anh còn sống!
Anh vẫn bám theo, ẩn trong địa hình, yểm trợ cho chúng tôi!
Mắt Đỗ Quyên sáng lên.
Cô chớp lấy cơ hội.
“Nằm xuống!”
Cô hét và lao về phía bệ tượng như con báo.
Tôi cũng bò lăn vào sau bệ đá.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Gã sẹo và hai tên còn lại bắn điên cuồng về phía Sơn Ưng.
Đạn găm vào tường đất, bụi văng tung tóe.
Đỗ Quyên bắn trả.
Nhanh, chuẩn, khiến đối phương không thể dồn lực.
Ngôi chùa nhỏ chìm trong tiếng súng và tia lửa.
Tôi co rúm sau bệ đá, ôm chặt chiếc máy ghi âm.
Tai tôi chỉ còn tiếng nổ chát chúa.
Tôi không thể làm gì ngoài cầu nguyện.
Cuộc đấu súng kéo dài khoảng ba phút.
Ba phút dài như một thế kỷ.
Rồi — im bặt.
Tĩnh lặng chết chóc.
Tôi nghe gã sẹo gào vào bộ đàm:
“B tổ! C tổ! Chúng mày đâu rồi?!”
“Bao vây phía sau núi ngay! Tay bắn tỉa ở đó!”
Rõ ràng người của hắn bị Sơn Ưng ghìm chân dưới chân núi.
“Đi!”
Giọng Đỗ Quyên sát tai tôi.
“Ngay bây giờ! Ra cửa bên!”
Chúng tôi lao khỏi chỗ nấp.
Gã sẹo và tên cuối cùng đang quay lưng.
Cơ hội duy nhất.
Chúng tôi chạy về cửa phụ.
Ngay khoảnh khắc sắp thoát — gã sẹo quay phắt lại.
Ánh mắt hắn lạnh như rắn.
Hắn giương súng.
Thời gian như chậm lại.
Tôi thấy rõ ngón tay hắn siết cò.