May Vá Trong Thế Giới Kinh Dị - Chương 6
Đến khi tất cả đơn đặt hàng đều được đáp ứng xong.
Toàn bộ quỷ dị cùng nhau tiễn tôi đến cạnh “cửa”.
Trình Triệu đưa cho tôi một chiếc chìa khóa rỉ sét loang lổ, nói ngắn gọn:
“Có cái này, cô có thể ra ngoài.”
【Không chỉ có thể ra ngoài, sau này chị đại đi đến thế giới quái dị nào cũng thẳng một đường thông suốt, muốn vào thì vào, muốn ra thì ra.】
Tôi cẩn thận nhận lấy.
Những quỷ dị khác cũng không cam chịu yếu thế, lần lượt móc đồ từ túi áo ra nhét cứng cho tôi.
Toàn là đá quý, vàng, đồng hồ loại đồ quý giá.
Bọn họ còn líu ríu nói:
“Chị, mấy thứ này đều cho chị, bọn em giữ cũng vô dụng, đợi khi nào chị lại vào đây, nhất định phải nói với em nhé, em còn tìm chị đặt may quần áo!”
“Đúng đúng đúng, chị nhất định đừng quên bọn em nha!”
“Oa oa, cảm giác mặc đồ của chị xong, linh hồn như được thanh tẩy, cứ như trở về thời còn chưa làm bà chằn độc địa vậy.”
Con quỷ dị này vừa nói xong, thân thể nó nhanh chóng trở nên nhạt đi, rồi biến mất không thấy nữa.
Tôi giật nảy mình, lắp bắp hỏi:
“Cô cô cô… cô ấy làm sao vậy?”
Trình Triệu:
“Cô ấy đi đầu thai rồi. Phần lớn những kẻ ở lại đây đều là linh hồn bị oán niệm trói buộc, khi họ cảm thấy hạnh phúc, linh hồn sẽ tự động đi đầu thai.”
Anh ta vừa dứt lời, lại có vài con quỷ dị thân thể mờ dần rồi biến mất.
【Oa, chị đại lợi hại quá, một mình thanh tẩy được nhiều quả mướp đắng như vậy, mắt tôi sắp khóc ra nước rồi.】
【Bọn họ vốn dĩ đều là người đáng thương, có được kết cục như này thật sự phải cảm ơn chị đại.】
Trong lòng tôi cũng xúc động, nghiêm túc gật đầu hứa:
“Tôi nhất định sẽ quay lại!”
Đợi con gái phẫu thuật xong, hồi phục tốt rồi, tôi sẽ quay lại!
Tôi hít hít mũi, xoay người mở cửa ra.
Ngay lúc tôi nhấc chân định đi vào bên trong, anh Triệu đột nhiên lao ra từ bên cạnh, mục tiêu thẳng đến chiếc chìa khóa.
11
【Đệt, hèn hạ quá đi!】
【Có được chiếc chìa khóa, chẳng khác nào nắm trong tay giấy thông hành của tất cả tiểu thế giới, dưới sự hấp dẫn lớn đến mức ấy, dù biết nguy hiểm là trăm phần trăm, kẻ đánh bạc cũng sẽ muốn liều một phen.】
【Vậy cũng phải xem con ranh này có mạng mà lấy hay không đã.】
Hầu như ngay khoảnh khắc anh ta lao ra, Trình Triệu bọn họ đã hành động.
Thế nhưng, còn chưa kịp đối đầu với anh Triệu.
Ngực anh ta đã trúng một phát, cả người mềm nhũn ngã xuống, chết đến vô cùng vô nghĩa.
Phía sau, bóng dáng chị Lệ hiện ra, hỏi tôi:
“Em không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
Chỉ là hơi đột ngột thôi.
Cuối cùng, tôi dẫn theo người chơi còn sót lại duy nhất ngoài tôi là chị Lệ rời khỏi cánh cửa.
【Không phải chứ, chị đại có hơi thánh mẫu rồi đấy, trước đó chị Lệ chẳng phải còn mắng cô ấy là mèo là chó à?】
【Tầng trên nhớ dai thế? Chỉ là một câu mắng thôi mà, với một mạng người vốn dĩ đâu có thể cân bằng, ngoài đời nếu có người mắng bạn một câu thì bạn sẽ giết đối phương sao?】
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Thứ nhất, tôi không phải người ưa giết chóc, tôi chỉ là một người bình thường.
Thứ hai, chị Lệ chưa từng làm hại tôi, chị ấy còn giúp tôi giết anh Triệu muốn cướp đồ của tôi.
Thứ ba, chị ấy là đồng bào của tôi.
Cuối cùng, quỷ dị không giết chị ấy, chứng tỏ chị ấy không phải người xấu.
Vì vậy tôi cùng chị ấy rời đi, tôi không thấy đó là chuyện gì không tốt cả.
Sau khi ra khỏi cửa, chị Lệ cũng xin lỗi tôi.
“Xin lỗi nhé chị, lúc đầu em nói chị như vậy, đơn thuần là vì cảm thấy thế giới quái dị này không làm người, còn lôi cả người bình thường vào, hoàn toàn không quan tâm sống chết của người ta.”
Tôi xua tay:
“Không sao đâu, không sao đâu, đều qua rồi.”
Chị Lệ nghĩ nghĩ, đưa tôi một tấm danh thiếp:
“Tôi thấy tay nghề may vá của chị rất tốt, bên tôi làm buôn bán quần áo, khách hàng cũng khá nhiều, nếu chị có nhu cầu hoặc thiếu tiền thì có thể tìm tôi.”
Nói xong, chị Lệ rời đi.
Tôi nhìn cái tên công ty nổi danh trên đó, đầu óc choáng váng từng cơn.
Không ngờ đi một chuyến như vậy, lại có thể gặp được cơ duyên kiểu này.
Cuối cùng tương lai của con gái cũng có chỗ dựa rồi!
Sau khi xem số dư trong tài khoản ngân hàng có mấy con số không phía sau, tôi cẩn thận ôm đồ quỷ dị tặng mình về nhà.
Tôi muốn đưa con gái đi bệnh viện phẫu thuật.
Bác sĩ nói vừa hay gần đây có nguồn tim, không thể chậm trễ thêm nữa.
Thế nhưng tôi lại không thể tìm thấy con gái ở trong nhà.
Chỉ có chồng tôi là Trương Hải Minh đang nằm trên giường, vừa rung chân vừa chơi game.
Thấy tôi trở về, anh ta chỉ nhấc mí mắt lên:
“Ngày nào cũng không biết chết đâu, còn không mau đi nấu cơm? Đói chết ông rồi.”
Đầu tôi ong lên một tiếng, ngơ ngác nói:
“Con gái đâu?”
“Mẹ đưa nó ra ngoài chơi rồi.”
Anh ta nói một cách không để tâm.
“Đi đâu rồi!”
Tôi kích động đến mức cả người run lên, gần như gào lên.
12
Bà nội Trần Quế Phân ngày nào cũng mắng con gái là đồ bỏ đi, không hành hạ nó đã là chuyện hiếm có rồi, sao có thể đưa nó đi chơi được!
Trương Hải Minh giật nảy mình:
“Con mẹ nó, cô phát điên gì thế, chẳng qua chỉ là một con hàng phế vật bệnh tật thôi, chết thì vừa khéo, mau chóng sinh cho tôi một thằng con trai.”
Mắt tôi đỏ ngầu, lao bổ tới, siết chặt cổ Trương Hải Minh, gào lên hỏi:
“Con gái tôi rốt cuộc đang ở đâu?!”
Nhưng sức lực giữa chúng tôi chênh lệch quá lớn.
Tôi bị hất mạnh xuống đất, ngay sau đó là một trận đấm đá dồn dập.
Trương Hải Minh khạc một bãi nước bọt, tức giận mắng:
“Tao nói cho mày biết, đừng hòng lấy tiền đi chữa bệnh cho con hàng phế vật đó, tiền trong nhà đều là của tao, mày có tư cách gì mà đem cho nó chữa! Số tiền đó tao tiêu hết từ lâu rồi.”
“Đó là tiền tôi tự kiếm được!”
Tóc tai tôi rối bù, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn người đàn ông vừa đáng sợ vừa xấu xí trước mặt.
“Tiền của mày cái gì, cả người mày đều là của tao, từ khoảnh khắc mày gả cho tao, mày chính là con chó của tao!”
Ngay giây sau, hắn túm lấy tóc tôi, tát một cái quật tôi ngã xuống đất.
Chìa khóa trong túi rơi ra ngoài.
Đầu óc tôi choáng váng, máu mũi vô tình nhỏ lên chiếc chìa khóa.
Trương Hải Minh đánh còn chưa đã, lại còn muốn tiếp tục ra tay.
Đúng lúc này, một vòng xoáy xé toạc không gian.
Bên trong tràn ra vô số cánh tay, chộp chặt lấy Trương Hải Minh.
Giọng nói có tiếng vang quanh quẩn trên không trung, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh, như thể bước vào âm phủ vậy.
“Dám bắt nạt đại tỷ của bọn tao? Vào đây, tụi tao chơi chết mày.”
“Hay là xé xác hắn ra cho rồi, chết kiểu nào cho đỡ phí nhỉ?”
Trương Hải Minh trợn mắt muốn nứt ra, sợ đến mức hét lên điên cuồng:
“Ma! Cái thứ quái quỷ gì thế này, cứu mạng với!”
“Hà Yến, nhanh, mau kéo tôi một cái.”
Trương Hải Minh đưa tay về phía tôi, trong mắt mang theo một tia cầu xin.
“Con gái tôi đâu?”
Tôi loạng choạng đứng dậy, miệng chỉ lặp đi lặp lại câu đó.
Để giữ mạng, Trương Hải Minh không thể không khai ra tất cả:
“Con, con gái bị mẹ tôi mang đi, đưa, đưa cho nhà họ Tiền trong thôn. Thận của nó vừa khéo có thể ghép với đứa con gái lớn bị bệnh của nhà họ Tiền. Nhà sắp không còn gạo nấu cơm rồi, tôi cũng bất đắc dĩ thôi…”
Sau vòng xoáy truyền ra giọng của Trình Triệu:
“Chị, chị xem…”
Tôi gần như không chút do dự:
“Làm ơn, để hắn bị tra tấn đến sống không bằng chết rồi mới giết, cảm ơn.”
“Có thể làm phiền mọi người đi một chuyến đến nhà họ Tiền không?”
Giang Phong: “Có gì đâu, yêu cầu của chị, bọn tôi nhất định sẽ đáp ứng.”
13
Cuối cùng, dưới sự giúp đỡ của họ, con gái tôi đã bình an vô sự.
Trương Hải Minh và con mụ bà nội mang tiếng quỷ nhập đó của tôi, đều bị kéo vào thế giới quái dị, chết thảm không nỡ nhìn.
Còn nhà họ Tiền, dưới sự giúp đỡ của chị Lệ, đã bị kết tội vì mua bán người.
Con gái tôi, trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng cũng thuận lợi làm xong phẫu thuật, trở thành một đứa trẻ khỏe mạnh.
Tôi vui mừng đến rơi nước mắt, trong lòng đầy biết ơn.
Bây giờ cứ hễ có thời gian là tôi lại chạy vào thế giới quái dị, may quần áo đẹp cho Trình Triệu và họ, rồi khâu vá thân thể cho họ.
Cùng với việc tôi xuất hiện ở nhiều thế giới khác nhau, lại còn không bị đám quái dị tấn công, tôi đã trở thành một cảnh tượng quái dị trong thế giới quái dị.
Tất cả người chơi đều không dám mạo phạm tôi, sợ sau khi đắc tội tôi sẽ bị vây đánh.
Cũng có người phát hiện ra, lệ khí trong thế giới quái dị dường như đã nhạt đi.
Mỗi con quái dị nhìn qua đều đàng hoàng tử tế, còn mặc quần áo rất đẹp.
Cũng sẽ không đáng sợ hay tấn công người như trước nữa, trừ khi ngươi là kẻ cùng hung cực ác.
Người lạc vào thế giới này, hoặc những kẻ vì tính mạng nguy kịch mà bị kéo vào đây.
Chỉ cần không tự tìm đường chết, tỉ lệ sống sót lại cao tới 90%.
【Tốt quá rồi, thế giới quái dị không còn quái dị nữa, mọi người đều ngày càng tốt hơn.】
【Đều nhờ đại tỷ cả đó, thử hỏi, báo được thù rồi mà mỗi ngày vẫn có quần áo đẹp để mặc, ai còn có thể luôn giữ đầy oán khí chứ?】
【Quan hệ giữa con người và quái dị, vì đại tỷ mà vô tình đạt tới một trạng thái cân bằng nào đó, đại tỷ đúng là công đức vô lượng rồi.】
Danh tiếng của tôi trong thế giới thực cũng ngày càng lớn.
Nhờ tay nghề tinh xảo, tôi trở thành một thợ may có tiếng vang trên mạng.
Các bảo bối đều khen quần áo tôi may đẹp, còn sẵn sàng chi rất nhiều tiền để nhờ tôi làm quần áo.
Cứ như một đám bé con đang há miệng chờ mớm.
Cảm giác được người khác cần đến này, hoàn toàn khác với cảm giác trước kia ở nhà họ Trương, khi tôi không được thừa nhận.
Nó khiến người ta say mê, làm việc cũng càng lúc càng hăng hái hơn.
Sự nghiệp của tôi ở hai thế giới cũng ngày càng phát đạt.
Về sau, khi gặp những kẻ phạm tội lợi dụng kẽ hở pháp luật, tôi cũng sẽ dùng tác dụng của chiếc chìa khóa, đưa bọn chúng vào thế giới quái dị để trừng trị.
Thế giới này thật đẹp.
Tôi yêu thế giới này.
(Hết toàn văn)