Mẹ Chồng Dạy Dỗ - Chương 8
“Em xin chị, chỉ cần chị đừng kiện em, em cái gì cũng bằng lòng! Em sẽ rời khỏi thành phố này ngay, từ nay không bao giờ xuất hiện trước mặt chị nữa!”
“Tôi biết rồi.”
Tôi cúp máy, lập tức gọi cho Trần Tĩnh.
Tôi thuật lại đầy đủ những gì Lâm Vi Vi đã nói.
Đầu dây bên kia, Trần Tĩnh im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng bà đã tắt máy.
“Tô Tình.” Cuối cùng bà lên tiếng, giọng mang theo sự mệt mỏi và run rẩy mà tôi chưa từng nghe bao giờ.
“Chuyện này, mẹ biết.”
Tôi sững người.
“Năm đó, cũng chính vì chuyện đó, mẹ mới hạ quyết tâm triệt để gạt bỏ ông ta.”
Giọng Trần Tĩnh chứa đầy phẫn uất bị đè nén.
“mẹ từng khuyên ông ta dừng dự án đó lại, an toàn là trên hết. Nhưng ông ta bị lợi ích làm mờ mắt, không nghe mẹ.”
“Sự việc xảy ra, ông ta hoảng loạn, quỳ xuống cầu xin mẹ giúp che giấu. Vì Cố Ngôn, vì cái gọi là gia đình, mẹ đã giúp.”
“mẹ từng nghĩ ông ta sẽ tỉnh ngộ, nhưng không ngờ, lại càng lún sâu.”
“mẹ biết rõ có một cuốn sổ sách giả. mẹ vẫn chưa đụng đến, vì mẹ đang đợi – đợi một cơ hội có thể khiến ông ta không bao giờ gượng dậy nổi.”
“Tô Tình, giờ… cơ hội đến rồi.”
“Con đến biệt thự cũ, tìm cuốn sổ đó. Đội ngũ luật sư mẹ đã chuẩn bị xong. Chỉ cần có bằng chứng xác thực, lập tức báo cảnh sát.”
“mẹ muốn ông ta, phải dành cả nửa đời còn lại trong nhà tù!”
Tôi lập tức lên đường, bảo tài xế chở đến biệt thự cũ.
Dưới ánh hoàng hôn, căn biệt thự trống rỗng trông như một con quái thú khổng lồ đang ngủ yên.
Tôi đẩy cửa bước vào, mùi bụi bặm xộc vào mũi.
Tôi đi thẳng lên tầng hai, đến thư phòng mà Cố Chấn Hùng từng dùng.
Theo chỉ dẫn của Trần Tĩnh, tôi lần mò sau giá sách gỗ đỏ lớn, quả nhiên tìm thấy một ngăn bí mật kín đáo.
Mở ra, bên trong là một cuốn sổ được bọc bằng giấy dầu rất kỹ.
Tôi mở sổ ra – từng trang giấy ngả vàng ghi chi chít những con số khủng khiếp.
Mỗi dòng – là một mạng người bị bịt miệng oan uổng.
Tôi đang chuẩn bị cất sổ thì sau lưng đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Tôi quay phắt lại.
Cửa, là Cố Ngôn.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, gương mặt vặn vẹo như dã thú bị dồn vào đường cùng.
Trên tay hắn – là một con dao gọt hoa quả sáng loáng ánh thép.
“Tô Tình, đưa sổ cho tôi!”
Hắn từng bước tiến lại gần, giọng khản đặc.
“Sao anh lại biết tôi ở đây?” Tôi cố giữ bình tĩnh, lén giấu sổ ra sau lưng.
“Con tiện Lâm Vi Vi nói cho tôi!” Cố Ngôn nghiến răng.
“cô ta gọi cho cô xong, liền nhắn cho tôi, muốn lấy công chuộc tội!”
“Đúng là… ngu ngốc như xưa.”
Tôi bật cười lạnh.
Lâm Vi Vi muốn đặt cược hai bên, nhưng tính toán sai hoàn toàn.
“Đưa sổ đây!” Cố Ngôn gào lên, lao về phía tôi.
“Đó là cha tôi! Tôi không thể để cô hủy hoại ông ấy!”
Tôi lùi lại theo bản năng, nhưng sau lưng đã là giá sách.
Con dao trong tay hắn lao đến.
Tôi hét lên, nhắm chặt mắt.
Nhưng cơn đau dự đoán không đến.
Chỉ nghe một tiếng “choang” vang lên, cùng tiếng hét thảm của Cố Ngôn.
Tôi mở mắt.
Trần Tĩnh không biết đã đứng ở cửa từ bao giờ, tay bà còn đang giơ cao một bình hoa sứ vừa ném.
Cố Ngôn ôm đầu bê bết máu, ngã gục xuống đất, rên rỉ đau đớn.
Vài nhân viên bảo vệ xông vào, lập tức khống chế hắn.
“Mẹ… mẹ…”
Cố Ngôn không thể tin nổi nhìn Trần Tĩnh.
Bà bước đến, cúi nhìn hắn như nhìn một người xa lạ, ánh mắt băng giá đến tê người.
“Tôi đã nói rồi. Tôi không có đứa con nào như anh.”
Bà cầm lấy sổ từ tay tôi, không liếc nhìn hắn lấy một cái, quay sang nói với luật sư phía sau:
“Gọi cảnh sát.”
10Tiếng còi xe cảnh sát xé toạc sự yên tĩnh của khu biệt thự.
Cha con Cố Chấn Hùng và Cố Ngôn bị chính thức khởi tố với các tội danh: lạm dụng chức quyền, biển thủ công quỹ, và cố ý giết người (xúi giục).
Cuốn sổ sách bị niêm phong hơn chục năm kia – trở thành cây rơm cuối cùng đè sập cả tòa lâu đài mà họ dày công xây dựng.
Cố Chấn Hùng bị bắt ngay tại một câu lạc bộ cao cấp, nơi ông ta đang vui vẻ bên “gia đình nhỏ” – tình nhân và đứa con riêng.
Khi cảnh sát xuất hiện trước mặt, sắc mặt ông ta lập tức tái nhợt.
Có lẽ đến chết ông ta cũng không hiểu nổi, vì sao tất cả những gì ông ta vắt óc tính toán suốt đời… lại sụp đổ chỉ sau một đêm.
Còn Cố Ngôn, vì tội cố ý gây thương tích khi mang theo hung khí, bị tăng nặng hình phạt.
Tôi – với tư cách nạn nhân – được mời đến đồn công an lấy lời khai.
Qua tấm kính một chiều, tôi thấy Cố Ngôn trong phòng thẩm vấn.
Hắn mặc đồ phạm nhân, tay bị còng, mới vài ngày không gặp mà trông như già đi cả chục tuổi.
Hắn không còn là cậu ấm nhà họ Cố từng ngạo nghễ năm nào, mà chỉ là một kẻ tù tội tàn tạ, đôi mắt trống rỗng, mặt mũi tàn tạ.
Dường như hắn cảm nhận được ánh mắt của tôi, liền ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi.
Ánh mắt chạm nhau.
Môi hắn mấp máy vài chữ.
Tôi đọc được.
Hắn nói: “Anh sai rồi.”
Tôi không biểu cảm gì, quay người rời khỏi trụ sở cảnh sát.
Một câu “anh sai rồi”, muốn xóa sạch tất cả tổn thương mà anh đã gây ra sao?
Đã quá muộn rồi.
Bên ngoài, xe của Trần Tĩnh đã đợi sẵn.
“Mọi chuyện kết thúc rồi.” Bà đưa tôi ly cà phê nóng.
Tôi đón lấy, hơi ấm từ lòng bàn tay lan khắp người.
“Cảm ơn mẹ.”
Lần này, tôi gọi một cách cam tâm tình nguyện.
Trần Tĩnh mỉm cười, khởi động xe.
“Từ giờ, đừng gọi mẹ là ‘mẹ’ nữa.”
Tôi ngẩn ra.
“Gọi là… Chủ tịch Trần.”
Bà nghiêng đầu, nháy mắt tinh nghịch với tôi.
“Hoặc, gọi là chị Tĩnh cũng được.”
Tôi bật cười.
Phải rồi, chúng tôi không còn là mẹ chồng – nàng dâu.
Chúng tôi là cộng sự, là đồng đội, là bạn chiến đấu thân thiết nhất.
Biến cố nhà họ Cố gây chấn động giới thương trường.
Nhưng dưới bàn tay cứng rắn của Trần Tĩnh và phong cách quyết liệt của tôi, công ty nhanh chóng ổn định trở lại.
Toàn bộ cổ phần từng thuộc về cha con họ Cố đều bị Trần Tĩnh thu hồi.
Còn tôi – bằng năng lực thực sự – đã hoàn toàn đứng vững trong nội bộ công ty.
Tại một buổi họp cổ đông, Trần Tĩnh công khai trước tất cả mọi người tuyên bố: Chuyển nhượng 10% cổ phần công ty cho tôi – hoàn toàn miễn phí.
“Đây là phần mà Tô tổng xứng đáng được nhận.” Bà nói dứt khoát.
“Không có cô ấy, sẽ không có Tập đoàn Cố thị ngày hôm nay.”
Tôi trở thành cổ đông lớn thứ hai của công ty – tài sản ròng vượt hơn trăm triệu.
Từ một bà nội trợ bị chồng ruồng bỏ, tôi đã vươn lên làm nữ vương của một đế chế thương nghiệp.
Tôi chỉ mất đúng một tháng.
Một tháng – như một giấc mộng.
Nhưng chỉ mình tôi hiểu, sau giấc mộng ấy là bao nhiêu đêm trắng, bao nhiêu ly cà phê đắng, bao nhiêu lần cắn răng chịu đựng mà không thể khóc.
Thủ tục ly hôn với Cố Ngôn cũng được giải quyết nhanh gọn.
Anh ta ra đi tay trắng, không nhận được một xu.
Tôi không gặp anh ta lần nào nữa – luật sư lo hết.
Khoảnh khắc cầm trên tay tờ giấy ly hôn, lòng tôi vô cùng bình thản.
Ba năm hôn nhân, như một trận cảm cúm dữ dội – tuy khó chịu, nhưng rồi cũng khỏi.
Mà giờ, tôi đã khỏe rồi.
Về phần Lâm Vi Vi, cô ta giữ đúng lời hứa – biến mất hoàn toàn sau ngày Cố Ngôn bị bắt.
Tôi cũng không truy cứu cô ta nữa.
Với một người mất chỗ dựa, nợ nần chồng chất, sống trong hoảng sợ mỗi ngày – có lẽ đó mới là hình phạt tốt nhất.
Cuộc sống dường như cuối cùng đã trở lại quỹ đạo.
Tôi và Trần Tĩnh – nay đã trở thành “cặp nữ vương” nổi bật nhất giới thương trường.
Chúng tôi cùng nhau dự hội thảo kinh tế, khảo sát dự án quốc tế, thương lượng sát ván trên bàn đàm phán.
Là đối tác hiểu ý nhất, cũng là người thân gần gũi nhất.
Tối hôm ấy, sau tiệc ăn mừng thương vụ thâu tóm quốc tế thành công, chúng tôi về lại Vân Đỉnh Trang Viên.
Trần Tĩnh có vẻ hơi mệt.
“Tô Tình, ngồi uống với chị một ly nhé.”
Chúng tôi ngồi ngoài ban công, gió đêm mát rượi, tay cầm ly rượu vang.
“Em biết không?” Trần Tĩnh khẽ lắc ly, nhìn về ánh đèn rực rỡ xa xa.
“Có lúc chị tự hỏi, nếu năm xưa chị không nhẫn nhịn, mà chọn ly hôn Cố Chấn Hùng luôn, thì giờ sẽ thế nào.”
“Có thể đã tránh được rất nhiều vòng vèo.” Tôi nói khẽ.
“Ừ.” Bà cười tự giễu.
“Nhưng khi ấy, chị không có dũng khí như em.”
“Nhờ em, chị mới thấy – hóa ra mình cũng có thể sống một cuộc đời khác.”
Bà nâng ly: “Tô Tình, chúc mừng em. Và cũng chúc mừng chính chúng ta.”
Tôi cụng ly với bà.