Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Next

MẸ VÀ BA KẺ VÔ ƠN - CHƯƠNG 3

  1. Home
  2. MẸ VÀ BA KẺ VÔ ƠN
  3. CHƯƠNG 3
Prev
Next

“Hựu Hựu, nói chuyện phải nhẹ nhàng, hôm nay sinh nhật ông, đừng làm mất vui. Chuyện tiền nong, để sau hãy nói.”

Tôi cười:

“Cậu hai, ba tháng rồi, cậu từng nói chuyện với cháu sao? Ngoài việc kêu bán nhà, cậu đưa cháu phương án thứ hai chưa?”

Cậu ba gào lên với MC:

“Tắt micro! Lôi nó xuống đi!”

Nhưng không ai động đậy.

Tất cả ánh mắt đều dồn về phía tôi.

Ông ngoại bỗng ho dữ dội, tay ôm ngực, mặt trắng bệch.

“Bố!”

“Ông ơi!”

Cả sảnh hỗn loạn.

Tiệc mừng vỡ vụn hoàn toàn.

Mẹ tôi ở trong phòng nghỉ nghe thấy động tĩnh, chạy ra thấy cảnh đó, hoa mắt suýt ngất.

Tôi lao đến đỡ mẹ.

Cô cả xông tới trước mặt tôi, gào lên:

“Lâm Hựu! Mày là con sói mắt trắng! Nhà họ Vương nuôi nấng mẹ mày, cho ăn cho mặc, nó báo đáp là chuyện nên làm! Giờ mày còn đòi nợ? Không biết xấu hổ à!”

Tôi đỡ mẹ, lưng thẳng tắp:

“Nuôi ăn mặc? Bà ngoại từng nói với tôi, mẹ tôi từ năm 10 tuổi đã nấu cơm, giặt đồ, chăm em.

Từ 16 tuổi, tất cả tiền kiếm được đều đưa về nhà.

Gọi là nhà họ Vương nuôi mẹ tôi?

Phải gọi là mẹ tôi nuôi sống cả ba người con trai nhà họ Vương!”

Câu đó, quá đau, quá trực diện.

Những người lớn tuổi biết rõ chân tướng, đều lặng lẽ cúi đầu.

“Loạn rồi! Loạn rồi!” – Cậu cả run rẩy:

“Từ nay trở đi, tôi không có đứa cháu gái như cô!

Hai mẹ con các người, từ nay đoạn tuyệt với nhà họ Vương!”

“Được thôi.” – giọng tôi bình tĩnh lạ thường.

“Đoạn tuyệt cũng được. Trước tiên trả tiền lại đã.”

“Ba mươi tư năm, mỗi tháng mười sáu tệ, tính cả lãi.

Không cần nhiều, cứ theo lãi suất tiết kiệm thấp nhất của ngân hàng.

Tính xong, chúng tôi lập tức rời đi, không bao giờ bước chân vào cửa nhà họ Vương nữa.”

“Trước mặt tất cả bà con thân thích ở đây, chúng ta tính thử xem sao?”

Trong sảnh tiệc, chỉ còn tiếng thở nặng nề và những lời thì thầm.

Ông ngoại nhìn tôi đầy thất vọng và giận dữ.

Mẹ tôi dựa vào vai tôi, lặng lẽ rơi lệ.

Lúc này, bạn thân tôi nhắn tin:

“Hựu Hựu, đỉnh thật đấy! Nhưng tiếp theo cậu tính sao?”

Chương 4

Bữa tiệc mừng thọ tan thành mây khói.

Vừa về đến nhà, mẹ tôi không chịu nổi nữa, co ro trên ghế sofa, mồ hôi lạnh túa đầy trán vì đau đớn.

Tôi cuống cuồng lục lọi thuốc giảm đau, vội vàng đút cho mẹ uống, trong lòng lửa giận cháy bừng bừng.

Điện thoại bắt đầu rung lên liên tục.

Trước là mợ hai:

“Hựu Hựu, hôm nay cháu quá đáng lắm rồi!

Ông ngoại bị cháu làm cho tăng huyết áp!

Mẹ cháu dạy cháu ăn nói với người lớn như thế sao?

Mau vào nhóm xin lỗi ngay!”

Sau đó là mợ ba:

“Lâm Hựu, cô nói cho cháu biết, hành động hôm nay của cháu là tống tiền tống tình đấy!

Tính cả lãi á?

Số tiền mấy chục năm trước giờ thì làm được gì?

Mẹ cháu tự nguyện mà, giờ quay ra đòi lại? Chưa từng thấy ai mặt dày như thế!”

Cậu cả gửi hẳn một đoạn ghi âm:

“Lâm Hựu, tao cho mày một ngày.

Vào nhóm công khai xin lỗi, thừa nhận là non nớt, ăn nói bậy bạ.

Nếu không thì đừng trách cậu cả từ mặt mày.

Sau này nhà mày có chuyện gì, họ Vương sẽ không giúp một xu!”

Tôi không trả lời bất kỳ tin nào.

Chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, vào bếp nấu cháo cho mẹ.

Vừa mới đặt nồi lên bếp, cửa bị gõ.

Tôi nhìn qua mắt mèo – là cậu ba, mặt lạnh tanh đứng bên ngoài.

Tôi mở cửa, không mời vào, chỉ hé cửa.

“Cậu ba, có chuyện gì?”

“Lâm Hựu, giỏi lắm đấy.” – ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Mày dám làm cho các cậu mất mặt trước bao nhiêu người.”

“Cháu chỉ nói sự thật.”

“Sự thật?” – ông ta cười khẩy.

“Cho là ngày xưa mẹ mày có cho tiền đi. Thì sao?

Chị cả như mẹ, giúp đỡ em là chuyện đương nhiên.

Bây giờ thấy tụi này có tiền, lại quay về tranh quả ngọt?

Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng thế!”

Tôi nhìn khuôn mặt đầy lý lẽ đó, bỗng thấy mệt mỏi rã rời.

“Cậu ba, mẹ cháu không muốn tranh quả gì cả.

Bà chỉ muốn sống tiếp.

17 vạn tiền mổ, với bất kỳ nhà ai trong các cậu, cũng chỉ như hạt bụi.

Các cậu chỉ cần rơi ra từ kẽ tay một ít, cũng đủ rồi.”

“Đó là tiền của tụi này! Tại sao phải cho mẹ mày?” – Vương Kiến Dân như bị dẫm phải đuôi, gào lên –

“Tụi này không cần dùng chắc?

Anh họ mày sắp đi du học, mỗi năm tốn cả mấy chục vạn!

Cậu hai mày đổi biệt thự, vay cả mấy triệu!

Ai mà dễ thở?”

“Vậy ý cậu là, mạng sống của mẹ cháu, không bằng việc anh họ đi du học, không bằng căn biệt thự của cậu hai, đúng không?”

Ông ta bị tôi hỏi đến lúng túng tức giận:

“Mày đừng có lấy đạo lý ra trói người ta!

Hôm nay chuyện này chưa xong đâu!

Mày phá nát buổi tiệc của ông ngoại, bôi nhọ danh tiếng anh em tụi tao, tao sẽ nhớ kỹ!

Mày làm ở bệnh viện đúng không? Tao quen viện trưởng của mày đấy!”

Tôi nhìn ông ta, bỗng nhiên bật cười:

Prev
Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-1

Năm mười chín tuổi

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n-1

Bạch Nguyệt Quang Của Chồng

603878882_122297204282068757_6371108602454056575_n

Một Kiếp Đau Vì Tình

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay