Mèo Điếc Đổi Thái Tử - Chương 2
02
Bố tôi – Hứa Kiến Quốc – chỉ vì một hiểu lầm cấp sử thi về “đổi tã”, đã thành công biến gia đình tôi thành hiện trường quay của một bộ phim đạo đức xã hội.
Một tiếng sau đó, nhà tôi diễn ra “tam đường hội thẩm”.
Mẹ tôi là thẩm phán.
Anh tôi là bồi thẩm.
Còn tôi… là tang chứng.
Bố tôi thì q /uỳ trên bàn giặt đồ, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Nghe đây! Năm đó ngoài việc đặt con bé lên giường bên cạnh, anh còn làm chuyện tốt gì nữa?!”
Mẹ tôi cầm cây chổi lông gà, khí thế chẳng khác gì đấu tố địa chủ năm xưa.
Bố tôi run lẩy bẩy khai báo:
“Hết rồi, thật sự hết rồi! Tôi chỉ thấy cái giường trống nên đặt con bé… à không, Giang Nguyệt, lên đó. Thấy nó ngủ ngon quá nên không nỡ đánh thức…”
“Cái giường anh đặt có ghi tên không?”
Anh tôi đẩy kính, hỏi trúng trọng tâm.
“Hình như… hình như có. Lúc đó tôi căng thẳng quá, không nhìn kỹ. Chỉ nhớ là giường trống, bên trong cũng sạch sẽ.”
Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra, mở ghi chú, bắt đầu ghi chép.
Không còn cách nào khác. Trí nhớ của bố tôi còn kém hơn cá vàng. Chuyện này quá lớn, không ghi lại là thể nào cũng có lỗ hổng.
“Chị ơi…”
Giang Nguyệt rụt rè tiến lại gần tôi, nhỏ giọng hỏi,
“Họ… lúc nào cũng như vậy à?”
Tôi liếc nhìn mẹ tôi đang giơ cao chổi lông gà, và bố tôi co rúm như chim cút, bình thản đáp:
“Quen là được. Chủ yếu là yêu nhau kiểu g /iế/ t nhau.”
Đây là sinh hoạt thường ngày của nhà tôi, chỉ là hôm nay chủ đề từ
“Anh lại vứt tất bẩn lung tung”
nâng cấp thành
“Anh làm lạc con gái ruột rồi”.
Bước nhảy vọt về chất.
Giang Nguyệt gật gật đầu, không nói gì nữa, chỉ lén nhìn tôi bằng đôi mắt giống mẹ tôi đến lạ.
Tôi biết cô ấy đang nghĩ gì.
Bây giờ, tôi là người khó xử nhất trong căn nhà này.
Một món “hàng giả” chiếm chỗ suốt hai mươi bốn năm.
Nói không hoảng là giả.
Tôi lớn lên trong hũ mật. Bố mẹ tôi tuy hay cãi vã, nhưng thương tôi là thật. Anh tôi hơn tôi sáu tuổi, miệng thì chê tôi phiền, nhưng từ nhỏ đến lớn, ai dám b /ắt n /ạt tôi, anh là người xông lên đầu tiên.
Giờ thì hũ mật ấy sắp vỡ rồi.
“Hứa Kiến Quốc! Đồ trời đ /ánh!”
Mẹ tôi lại gào lên, kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ rối bời.
“Anh có biết những năm qua Giang Nguyệt sống thế nào không?!”
Theo lời kể của Giang Nguyệt, chúng tôi ghép lại được hai mươi bốn năm cuộc đời của cô ấy.
Cô được một cặp vợ chồng nông thôn tốt bụng nhận nuôi. Bố mẹ nuôi đối xử không tệ, nhưng nhà nghèo, dưới còn hai em trai. Cô học xong cấp ba đã đi làm, vào xưởng, bán quần áo, nếm đủ cay đắng. Hai năm trước, bố nuôi bệnh nặng, để có tiền chữa bệnh, việc gì cô cũng làm.
“Em… em từng làm livestream… kiểu PK nối mic…”
Giang Nguyệt nói rất khẽ.
“Có lần, một đại ca tặng rất nhiều quà, điều kiện là em đi làm xét nghiệm ADN nhóm m /á/ u. Anh ta nói nhóm má /u của em hiếm, có thể là m /áu gấu trúc, muốn làm tuyên truyền… Kết quả ra, không khớp với bố mẹ nuôi.”
“Sau đó em lén làm giám định huyết thống, phát hiện thật sự không phải con ruột. Em hỏi mẹ, bà mới nói em được nhận nuôi từ bệnh viện thành phố. Em nghĩ… bố mẹ ruột có khi đang tìm em…”
Nói đến đây, Giang Nguyệt lại rơi nước mắt.
Mẹ tôi nghe mà tim vỡ vụn, ôm chặt lấy cô ấy, khóc còn thảm hơn:
“Con gái của mẹ… là mẹ có lỗi với con! Những năm qua để con chịu khổ rồi!”
Bố tôi cũng q /uỳ trên bàn giặt, dùng tay áo lau nước mắt:
“Con gái, là lỗi của bố, bố xin lỗi con!”
Anh tôi đứng bên cạnh, mắt cũng đỏ hoe.
Một nhà khóc chỉnh tề.
Còn tôi đứng ở đó, như người ngoài, lạc lõng trong buổi nhận thân cảm động lòng người này.
Tôi lặng lẽ dịch ra cửa, định ra ngoài hít thở chút không khí.
“Niệm Niệm, em đi đâu?”
Anh tôi nhạy bén phát hiện.
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Mẹ tôi ôm Giang Nguyệt, bố tôi qu /ỳ dưới đất, Giang Nguyệt nước mắt lưng tròng, ba cặp mắt nhìn tôi chằm chằm, phức tạp như một đề toán cao cấp.
Tôi giơ điện thoại lên lắc lắc:
“Em nghĩ… hay là gọi đồ ăn trước? Khóc cũng cần sức mà.”
Mẹ tôi: “……”
Bố tôi: “……”