Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Miếng Bánh Sinh Nhật - 3

  1. Home
  2. Miếng Bánh Sinh Nhật
  3. 3
Prev
Next

11

Sau khi lên lầu.

Tôi vội vàng gọi cho .

Nghe tiếng chuông điện thoại vang lên.

Nước tôi lã chã.

Tôi không thể tin được sắp đi Iceland. Anh liên tục nhấn mạnh rằng mình đã có kế hoạch từ lâu, không phải bị Giang Hàn Nam ép buộc.

Chỉ là… anh cảm thấy rất xin lỗi, những hành động trước đó của mình đã có phần không có trách nhiệm với tôi.

Tôi dựa vào đầu giường, vô lực ngồi xuống.

“Vừa rồi anh gọi điện đến Kim Hải Loan, đúng không?”

Bên kia im lặng.

“Là anh, Tiểu Tây. Một tiếng anh có chuyến bay. Nghĩ rằng lời tạm biệt với em.”

“Cũng muốn biết… em có ổn không.”

 Trái tim tôi run lên.

“Xin lỗi, Tiểu Tây. Anh luôn nghĩ mình rất giỏi. Học được trường mình muốn học, từ nhỏ đến , muốn làm gì cũng có thể làm được.”

“Nhưng sự thật là… anh quá vô dụng. Ngay cả người mình muốn bảo vệ cũng không bảo vệ được.”

“Tiểu Tây… em có phải rất thất vọng về anh không?”

Tôi che miệng nức nở.

“Anh rất giỏi … ta mãi mãi… mãi mãi là… bạn tốt nhất.”

“Tiểu Tây, từ khi quen em hồi cấp ba, đầu anh đã có một giấc mơ… thôi, không .”

“Khoảng thời gian anh vui nhất chính là lúc làm bạn cùng bàn với em. Có khi em cười rạng rỡ hoa, có khi lại giận dỗi… anh đều thấy rất đáng yêu.”

“Rầm!”

Cửa phòng ngủ bị đá bật ra.

Tôi hoảng sợ che chặt điện thoại.

 Khi Giang Hàn Nam lao giật lấy điện thoại, tôi liều mạng lại.

“Đừng lấy điện thoại của tôi!”

“Anh bị bệnh à?”

“Anh điên rồi!”

“Đừng chạm vào tôi!”

Nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của anh, tôi hoàn toàn không có khả năng chống cự.

Anh giật được điện thoại.

Giống phát điên, anh gầm lên:

“Điện thoại của ai? Cút ra đây!”

12

Chiếc điện thoại bị ném ra ngoài.

Anh đá cửa đóng lại, đứng từ trên cao nhìn xuống tôi với ánh lạnh lẽo.

Tôi lau nước .

“Điện thoại là tôi trộm từ dì Tuyết. Dì ấy không chịu cho tôi, tôi lén lấy.”

 Anh túm lấy tôi kéo lên.

“Vậy à? một thằng đàn ông vô dụng em còn làm cả chuyện trộm cắp.”

“Đúng là không biết xấu hổ bám lấy người ta.”

“Hôm đó ở nhà hát… cũng là em chủ động xin hôn cậu ta, đúng không?”

Anh ghé sát tai tôi.

“Lâm Tây, em hèn hạ đến thế.”

Tôi cắn mạnh vào cổ anh.

Anh đau đến mức hất tôi ra.

Nhưng trên cổ anh đã in rõ dấu răng.

Môi tôi cũng dính mùi máu tanh.

“Ồ, vậy ? Tôi hèn hạ à?”

“Thế anh chạm vào tôi.”

“Xem ra anh còn hèn hạ hơn tôi, còn tự dâng .”

“Hôm đó ở nhà hát đúng là tôi chủ động. anh không xuất hiện, tôi còn định mời anh ấy đi khách sạn.”

 Giang Hàn Nam tức giận đá cửa rồi bỏ đi.

Vài phút sau khi anh rời đi.

Tôi bước bên cửa sổ.

Lúc giữa trưa, sân không có ai.

Tôi nhìn về phía cổng sau của Kim Hải Loan.

Tôi phải đi.

Đi ra sân bay tiễn .

Sau đó… đến một nơi không có ai.

13

Nhưng tôi không đi được.

Người làm vườn đã phát hiện ra tôi.

Khi tôi trèo qua lan can, định nhảy xuống thì bị ông ta nhìn thấy.

Ông hoảng hốt kêu lên:

“Không xong rồi! Phu nhân định bỏ trốn!”

Cả biệt thự lập tức náo loạn.

 Giang Hàn Nam xuất hiện trên ban công, trên cổ còn bôi thuốc dở.

Còn tôi lúc bám vào thân cột kiểu La Mã, người treo lơ lửng giữa không trung, hai chân không tìm được điểm tựa.

buông tay nhảy xuống từ độ cao sáu bảy mét , có lẽ tôi tàn phế.

Nhưng leo lên thì tay tôi cũng chẳng còn sức.

Huống hồ… tôi cũng chẳng muốn leo lên .

Mồ hôi trên trán từng giọt xuống.

Mặt trời lại chói chang.

muốn thiêu khô con người.

Tôi nghĩ, chỉ cần buông tay… tất cả kết thúc.

Ngay lúc tôi chìm suy nghĩ đó.

Người đàn ông vốn lạnh lùng đứng nhìn kia lại cúi nửa người ra, đưa tay về phía tôi.

“Bám lấy tôi!”

Đầu óc tôi trắng xóa.

 Tôi không lấy tay anh.

Chỉ nghĩ rằng… hết sức rồi, xuống cũng được.

Tôi không tay anh.

Không tay một người khiến tôi đau khổ đến vậy.

làm vậy… chẳng khác nào bán rẻ cả linh hồn mình.

Mặt tôi chắc hẳn đã đỏ bừng gắng sức.

đầu lại một cuốn phim quay nhanh.

Anh tiếng gọi tên tôi.

“Lâm Tây! Tôi bảo em lấy tôi!”

“Tôi kéo em lên.”

Tôi lắc đầu.

“Không cần đâu. Giang Hàn Nam, anh nhớ kỹ tôi xuống thì thôi, còn tôi sống… anh phải thả tôi đi.”

Anh sững sờ.

Tôi buông tay.

 Anh lập tức lao người xuống, gần ném cả thân mình ra để bắt lấy tôi.

Nhưng… chậm mất một chút.

Tôi lại thấy anh cũng xuống theo.

…

Tôi và Giang Hàn Nam… cùng nhảy lầu.

…

Nhưng tôi đều không .

Dì Tuyết đã kịp thời cho người trải một tấm đệm dày bên dưới.

tôi đều không !

Trên tấm đệm, Giang Hàn Nam lật người ôm chặt tôi vào lòng, nâng đầu tôi lên.

Có phải vừa nhảy từ trên cao xuống anh quá sợ không?

Cơ thể cứng rắn của anh run dữ dội, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ôm chặt đến mức tôi gần không thở nổi.

Đầu óc tôi ù lên.

 Vừa kinh ngạc từ độ cao sáu bảy mét xuống dường chẳng bị thương gì.

Lại bị Giang Hàn Nam ôm chặt đầu, khó thở.

Bên tai chỉ còn tiếng ù ù.

“Lâm Tây… em hận tôi đến vậy ?”

“Thà … cũng không chịu lấy tay tôi.”

14

Ngay một phút trước khi lên máy bay, tôi đã kịp đến sân bay.

Nhưng… người lái xe đưa tôi đến lại là Giang Hàn Nam.

Tôi đứng phía sau , tiếng gọi tên anh ấy.

“ !”

Anh quay đầu lại.

Ánh tràn đầy kinh ngạc và vui mừng.

Tôi vẫy tay về phía anh.

Anh cười.

 Tôi cũng cười.

…

Sau khi tiễn xong.

Tôi bước ra khỏi sân bay, nhìn thẳng vào Giang Hàn Nam.

Tôi đi về phía chiếc taxi.

Anh bước , lấy tay tôi.

Tôi quay đầu lại.

“Anh đã rồi, anh để tôi đi.”

“Trước tiên đi bệnh viện kiểm tra đã. Xác nhận em không , tôi lời hứa, để em đi.”

…

Ở bệnh viện.

Cả hai tôi đều làm kiểm tra toàn thân.

Kết quả lần lượt được trả ra.

Đột nhiên bác sĩ gọi tôi vào.

 Sau khi tôi bước vào.

Bác sĩ đẩy một tờ kết quả xét nghiệm máu về phía tôi.

“Cô đã nhìn chưa? Cô mang rồi.”

Tôi đứng lặng tại chỗ.

Bác sĩ đẩy gọng kính, :

“ cô chẳng có phản ứng gì vậy? Không muốn à?”

“ muốn phá thì lên tầng trên đặt lịch phẫu thuật.”

Cánh cửa phía sau mở ra.

Tôi quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh của Giang Hàn Nam.

Phía sau lưng tôi, bác sĩ còn thêm mấy câu:

“Mặc dù mới mang chưa lâu, nhưng các chỉ số rất tốt. tôi khuyên hai người đứa bé lại.”

“Bây giờ người trẻ áp lực , bây giờ không , sau chưa chắc đã có được .”

15

Trên đường trở về Kim Hải Loan.

 Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Giang Hàn Nam lấy tay tôi.

“Về đứa bé , trước tiên tôi rõ thái độ của mình tôi muốn nó.”

“Lâm Tây, lại nó… được không?”

Tôi rút tay về.

Cũng ngồi cách xa anh hơn một chút.

Sau khi về đến Kim Hải Loan.

Giang Hàn Nam bảo dì Tuyết nấu rất nhiều canh bổ.

Tôi tê dại uống mấy bát.

Giang Hàn Nam cũng không còn hạn chế tôi ra ngoài , tôi bỗng trở rất tự do.

Nhưng bụng tôi… đột nhiên có thêm một đứa bé.

Cổng mở toang.

Thế tôi lại cảm thấy… mình không còn nơi nào để đi .

Chỉ cần phá nó đi là được.

 Tôi lại là con chim tự do, muốn bay đi đâu thì bay.

Nhưng… tại tôi phải phá nó?

Nó đã có nhịp tim rồi.

Là một phần máu thịt ký sinh cơ thể tôi.

Nhưng hai chữ “phá bỏ” đó… tôi lại không thể ra với bác sĩ.

Tôi đã vài lần trở về nhà họ Lâm.

Bố tôi rất ân ái, gương mặt tràn đầy nụ cười.

Trên bàn ăn, tôi nôn mấy lần, bố đều ngạc nhiên.

vỗ lưng tôi.

“Tiểu Tây, con có phải mang rồi không?”

“Hồi mang con cũng vậy, nôn dữ lắm.”

Tôi miễn cưỡng cười.

Dì Trần cười bước .

“Cô chủ, cậu rể đến đón rồi.”

Không lâu sau.

 Giang Hàn Nam bước vào.

Thấy tôi cúi người khó chịu, anh nhanh chóng bước bên tôi, vòng tay ôm lấy.

“Khó chịu lắm à? ta đi bệnh viện xem thử.”

Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Nhìn qua… đúng là một người chồng đạt chuẩn.

lòng tôi lại chua xót.

Tay khẽ đặt lên bụng dưới.

Tôi làm gì đây?

Tôi không nhìn thấy một con đường nào có ánh sáng.

Chỉ thấy một sự mịt mờ vô tận.

Trên bàn ăn.

Bố tôi kể chuyện hồi mang tôi, ông đã chăm sóc thế nào.

Giang Hàn Nam khiêm tốn mỉm cười đáp lại.

Khung cảnh ấy nhìn qua… thật hòa hợp.

Vậy …mọi đau khổ… đều chỉ dồn lên mình tôi ?

Prev
Next
afb-1774318080
Bánh Sinh Nhật 100 Cây Nến Của Bà Nội
CHƯƠNG 7 17 giờ ago
CHƯƠNG 6 3 ngày ago
afb-1774317975
Thiếu Phu Nhân Rộng Lượng Nhất Kinh Thành
CHƯƠNG 9 17 giờ ago
CHƯƠNG 8 3 ngày ago
619396520_122255054372175485_8572282237883160390_n-3
Đúng lúc
Chương 8 3 ngày ago
Chương 7 3 ngày ago
627211428_914144174334527_4773868205026103263_n
Hôn Lễ Báo Thù
Chương 7 3 ngày ago
Chương 6 3 ngày ago
594009393_1168524298802521_6713141992176921489_n-23
Độc Lập
Chương 4 3 ngày ago
Chương 3 3 ngày ago
654564976_1221788903451619_3953345441359056131_n
Bỏ Cá Giữ Tiếng Hát
Chương 5 18 giờ ago
Chương 4 3 ngày ago
622303519_122240568800104763_1544157183452717491_n
Nhân Qủa
Chương 8 3 ngày ago
Chương 7 3 ngày ago
644590896_122259936878175485_2098688214323374585_n
Bệnh Kiều Của Tôi Muốn Cướp Cả Thế Giới
Chương 4 3 ngày ago
Chương 3 3 ngày ago
afb-1774059488

Bí Mật Sau Cánh Cửa Nửa Đêm

afb-1774318072

Tụ Bảo Bồn Của Cả Thôn

afb-1774317979

Trọng Sinh Đoạt Phượng Vị

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay