Miếng Mỡ Trên Sạp Bán - Chương 5
Cô nhìn tiếp xuống dưới.
Sau mỗi môn học đều là một con số tròn trịa đỏ tươi: 100.
Tổng điểm: đứng đầu toàn khối.
Khoảnh khắc ấy, mọi vất vả, mọi tủi thân, mọi kiên trì đều biến thành niềm vui khổng lồ.
Nước mắt không kìm được trào ra.
Cô cầm bảng điểm chạy như bay.
Cô muốn là người đầu tiên báo tin tốt này cho chú Ngô.
Cô lao vào chợ.
Chú Ngô đang cắt thịt cho khách.
Cô đứng bên cạnh, siết chặt tờ bảng điểm, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Đợi khách đi rồi, cô mới bước tới.
“Chú Ngô…”
Giọng cô run run vì xúc động.
Chú Ngô quay đầu lại, thấy khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt sáng lấp lánh của cô.
“Gì thế con bé? Nhặt được tiền à?” ông cười trêu.
Lưu Nguyệt không nói gì, chỉ đưa tờ bảng điểm đã hơi nhăn nhúm ra.
Chú Ngô nghi hoặc nhận lấy.
Trên người ông vẫn mặc chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ, tay còn vương thịt băm.
Ông cẩn thận dùng hai đầu ngón tay kẹp một góc tờ giấy.
Ông đọc khá vất vả.
Những chữ trên đó, ông không nhận ra hết.
Nhưng những con số “100” đỏ chót thì ông hiểu.
Ba chữ “hạng nhất” ông cũng hiểu.
Ông sững người.
Con dao trong tay “cạch” một tiếng rơi xuống thớt.
Ông ngẩng đầu, ngây ra nhìn cô bé gầy gò trước mặt.
Ông biết cô học rất chăm.
Nhưng ông chưa từng nghĩ rằng cô có thể thi tốt đến vậy.
Ông chỉ là một người bán thịt.
Còn cô bé nhỏ dưới sự che chở của ông…
lại có thể đứng đầu toàn khối.
Một niềm vui và tự hào khổng lồ, khó diễn tả bằng lời lập tức trào dâng trong lòng ông.
Trên gương mặt đen sạm của ông nở ra một nụ cười lớn chưa từng thấy.
Ông cười đến nỗi mắt híp lại thành một đường.
“Tốt! Tốt! Tốt lắm!”
Ông kích động đến mức nói năng lộn xộn, chỉ biết lặp đi lặp lại chữ “tốt”.
Ông chộp lấy miếng thịt thăn ngon nhất trên thớt, vốn là của khách đã đặt trước.
“Đi! Về nhà!”
“Hôm nay chúng ta không bán nữa!”
“Chú Ngô làm cho cháu sườn xào chua ngọt! Làm thịt kho! Làm tất cả những món cháu thích!”
Ông kéo tay Lưu Nguyệt, dưới ánh mắt ghen tị của cả khu chợ, sải bước đi về.
Ánh hoàng hôn kéo dài bóng của họ thật dài.
Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn tấm lưng rộng của chú Ngô.
Cô cười.
Nụ cười rực rỡ hơn cả ánh nắng.
Cô biết tờ bài thi điểm tuyệt đối này chỉ là khởi đầu.
Là viên đá lót đầu tiên trên con đường dài dẫn cô đến tương lai.
Cô phải bước ra ngoài.
Bước vào thế giới rộng lớn hơn.
Rồi một ngày nào đó trong tương lai…
mang theo vinh quang trở về nơi này.
Trở về nơi đã cho cô cuộc đời mới.
Trở về nơi cô gọi là “nhà”.
10
Tương lai đắt giá và quyết định lặng thầm
Năm tháng trôi đi lặng lẽ giữa lưỡi dao và những trang sách.
Chớp mắt đã qua vài năm.
Lưu Nguyệt không còn là cô bé gầy như mầm đậu nữa.
Cô cao lên, cũng trưởng thành hơn.
Đôi mắt sau những tháng ngày học hành vất vả càng trở nên trầm tĩnh và sáng rõ.
Cô trở thành “học bá” nổi tiếng khắp vùng.
Mỗi lần thi cử, tên cô luôn đứng vững ở vị trí hạng nhất toàn khối.
Không ai có thể lay chuyển.
Em trai Lưu Dương cũng đeo cặp sách, trở thành học sinh tiểu học.
Cậu không có thiên phú như chị nhưng học rất chăm chỉ.
Cậu biết cuộc sống hôm nay của hai chị em không dễ dàng mà có.
Lưng chú Ngô dường như đã còng hơn trước.
Tóc mai cũng phủ thêm lớp phong sương.
Mỗi ngày ông vẫn đi lấy hàng từ lúc trời chưa sáng và chỉ thu dọn quầy khi trời tối.
Chỉ có điều nụ cười trên mặt ông ngày càng nhiều hơn.
Ánh mắt ông nhìn Lưu Nguyệt giống như đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo do chính tay mình tạo nên.
Đầy tự hào, và không giấu được sự thương yêu.
Mùa hè tốt nghiệp tiểu học lặng lẽ đến.
Một vấn đề thực tế và nặng nề xuất hiện trước mặt họ.
Học lên.
Với thành tích của Lưu Nguyệt, lựa chọn duy nhất và tốt nhất của cô là lên thành phố.
Vào trường trung học số một của thành phố.
Đó là bậc thang vững chắc nhất dẫn đến đại học tốt nhất.
Thư báo trúng tuyển nhanh chóng được gửi đến quầy thịt.
Con dấu đỏ tươi, những chữ vàng nổi bật.
Lưu Dương cầm thư báo nhảy nhót trong phòng nhỏ, còn vui hơn cả chị.
Chú Ngô thì cười suốt cả ngày không khép miệng được.
Ông cẩn thận đặt thư báo ngay nơi dễ thấy nhất trên quầy.
Gặp ai cũng chỉ vào đó nói:
“Thấy chưa, con gái tôi thi đỗ đấy!”
Niềm tự hào gần như tràn ra ngoài.
Chỉ có Lưu Nguyệt trong lòng vẫn mang một nỗi lo nặng nề.
Cô lén hỏi thăm rồi.
Trường trung học số một của thành phố là trường trọng điểm, cũng là một “trường quý tộc”.
Học phí một năm, tiền ký túc xá và sinh hoạt cộng lại là một con số khổng lồ.
Một con số mà quầy thịt của chú Ngô hoàn toàn không thể gánh nổi.
Những ngày này cô thấy chú Ngô dậy sớm hơn trước.
Khi người khác còn đang ngủ, ông đã kéo xe đi đến lò mổ xa hơn để lấy hàng rẻ hơn.
Giờ dọn quầy cũng ngày càng muộn.
Ông muốn bán thêm chút thịt, kiếm thêm một đồng.
Các khớp ngón tay ông vì ngâm nước lạnh lâu năm mà trở nên to và sưng.
Ban đêm ông ngồi dưới đèn đếm đi đếm lại những tờ tiền lẻ dính mùi dầu mỡ và máu.
Lông mày ông dưới ánh đèn vàng luôn nhíu chặt.
Tất cả những điều đó Lưu Nguyệt đều nhìn thấy.
Và đau trong lòng.
Cô cảm thấy giấc mơ của mình giống như một gánh nặng đè lên vai chú Ngô.
Đêm đó cô trằn trọc không ngủ.
Nửa đêm cô nghe thấy chú Ngô nói chuyện nhỏ với ông Vương hàng xóm ngoài sân.
“Anh nói xem… căn nhà tổ ở quê tôi bây giờ bán được bao nhiêu tiền?”
Giọng chú Ngô mang theo chút mệt mỏi và dò hỏi.
“Anh điên à? Đó là thứ duy nhất cha mẹ anh để lại, anh định bán sao?”
“Không còn cách nào, con bé phải lên thành phố học, chi phí lớn quá… quầy thịt của tôi không chịu nổi.”
“Đó là gốc rễ của nhà họ Ngô mà!”
“Gốc rễ cái gì! Tương lai của con bé mới là quan trọng nhất!”
Giọng chú Ngô dứt khoát.
Trong bóng tối, nước mắt Lưu Nguyệt lặng lẽ chảy xuống.
Cô bịt chặt miệng.
Cô không thể.
Cô không thể để chú Ngô vì mình mà bán đi tài sản cuối cùng.
Một quyết định bắt đầu bén rễ và nảy mầm điên cuồng trong lòng cô.
11
Cuộc thi bí mật và lời nói dối thiện ý
Sau đêm đó, Lưu Nguyệt đưa ra một quyết định.
Cô phải tự mình kiếm tiền để đi học ở thành phố.
Ý nghĩ này nghe như chuyện hoang đường.
Một đứa trẻ mười hai tuổi có thể làm gì?
Cô suy nghĩ rất lâu.
Thứ duy nhất cô có là đầu óc của mình và những tờ bài thi điểm tuyệt đối.
Ngày hôm sau cô nói với chú Ngô:
“Chú Ngô, cháu không muốn lên trường trung học số một nữa.”
Bàn tay đang mài dao của chú Ngô khựng lại.
Ông ngẩng đầu nhìn cô.
“Tại sao?”
“Quá xa… hơn nữa… quá đắt. Cháu học ở trường trung học trong thị trấn cũng được.”
Lưu Nguyệt cúi đầu nói.
“Nói bậy!”
Giọng chú Ngô lần đầu tiên trở nên nghiêm khắc.
“Chuyện tiền bạc không cần cháu lo! Có chú đây!”
“Cháu chỉ cần học cho tốt!”
“Trời có sập xuống, chú cũng gánh cho cháu!”
“Nếu cháu dám không đi… chú đánh gãy chân cháu!”
Chú Ngô rất ít khi nổi giận.
Nhưng lần này, ông thật sự tức giận.
Lưu Nguyệt nhìn đôi mắt đầy tia máu của ông, biết chuyện này không còn chỗ để thương lượng.
Cô chỉ có thể chôn kế hoạch của mình sâu hơn nữa.
Cô nhìn thấy một tin trên tờ báo cũ.
Thành phố sắp tổ chức một cuộc thi Toán Olympic “Cúp Hy Vọng”.
Dành cho tất cả học sinh tiểu học trong thành phố.
Giải nhất có tiền thưởng năm nghìn tệ.
Năm nghìn tệ.
Vừa đủ tiền học phí và sinh hoạt năm đầu của cô.
Tim cô đập dữ dội.
Đây là cơ hội duy nhất của cô.
Cô phải nắm lấy.
Từ ngày đó, cuộc sống của cô có thêm một nhiệm vụ bí mật.
Ban ngày cô vẫn đi học, tan học vẫn đến quầy thịt giúp việc.
Ban đêm, khi em trai và chú Ngô đã ngủ.
Cô lặng lẽ bật chiếc đèn bàn nhỏ.
Từ dưới gầm giường rút ra cuốn bài tập toán Olympic mà cô nhờ bạn mua giúp từ thành phố.
Những bài toán trong đó khó hơn bài trong sách giáo khoa gấp hàng trăm lần.
Giống như những ngọn núi dốc đứng.
Trong đêm khuya yên tĩnh ấy, cô một mình lặng lẽ leo lên.
Có khi một bài toán cô phải tính suốt cả đêm.
Giấy nháp chất thành một chồng dày bên chân.
Nhiều lần cô mệt đến mức gục ngủ luôn trên bàn.
Cô không dám nói cho chú Ngô biết.
Cô sợ ông biết sẽ đau lòng và ngăn cô lại.
Cô chỉ có thể bịa ra hết lời nói dối này đến lời nói dối khác.
“Chú Ngô, hôm nay cháu sang nhà bạn học cùng ôn bài.”
“Chú Ngô, thầy bảo chúng cháu phải vào thư viện tìm tài liệu.”
Em trai Lưu Dương là đồng phạm duy nhất của cô.
Cậu giúp chị che giấu.
Nhìn gương mặt chị ngày càng gầy và quầng thâm dưới mắt, cậu đau lòng đến rơi nước mắt.
“Chị ơi, chị đừng cố quá nữa, cùng lắm chúng ta không lên thành phố học nữa.”
“Không được.”
Ánh mắt Lưu Nguyệt kiên định lạ thường.
“Chúng ta nhất định phải đi.”
“Không chỉ vì chị, mà còn vì em, vì chú Ngô.”
“Đây là cách duy nhất để chúng ta báo đáp chú.”
Cô muốn chú Ngô biết rằng mọi sự hy sinh của ông đều xứng đáng.
Cô muốn dùng nỗ lực của mình để giảm bớt gánh nặng trên vai ông.
Dù chỉ một chút thôi.
Cuối cùng ngày thi cũng đến.
Đó là một ngày cuối tuần.
Lưu Nguyệt mặc bộ quần áo sạch nhất, chải tóc gọn gàng.
Cô nói với chú Ngô rằng mình sẽ lên thành phố mua vài cuốn sách tham khảo.
Chú Ngô không nghi ngờ, rút hai mươi tệ từ túi tiền nhét vào tay cô.
“Đi đi, trên đường cẩn thận, trưa nhớ ăn gì đó ngon một chút.”
Lưu Nguyệt cầm tờ tiền còn ấm, thoang thoảng mùi thịt, mũi bỗng cay xè.
Cô suýt bật khóc.
Cô gật đầu thật mạnh.
“Chú Ngô yên tâm.”
Cô lên chiếc xe buýt xóc nảy chạy về thành phố.
Trong lòng bàn tay cô siết chặt tờ giấy dự thi đã sờn góc.
Cô nhìn những cánh đồng và làng xóm lùi lại phía sau cửa sổ.
Cô biết rõ.
Đây không chỉ là một kỳ thi.
Đây là canh bạc cô đặt cược cho tương lai của mình.
Một canh bạc nhất định phải thắng.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com