Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Mỗi lần ngoại tình - Chương 3

  1. Home
  2. Mỗi lần ngoại tình
  3. Chương 3
Prev
Next

Ông nhìn một lúc, quay lại sắc mặt phức tạp.

“Thích quỳ thì quỳ.”

Tôi không nói gì, trở về phòng mình.

Nửa đêm dậy uống nước, đèn phòng khách vẫn sáng.

Bố ngồi trên sofa hút thuốc, đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối.

“Bố.”

Ông dụi tắt thuốc.

“Sao còn chưa ngủ? Đi ngủ đi, sáng rồi tính.”

Tôi nằm lại trên giường, nhìn trần nhà.

Tôi nhớ nhiều năm trước, Chu Tuần cũng từng quỳ trước cửa nhà tôi như vậy.

Năm lớp mười hai, chuyện chúng tôi yêu sớm bị giáo viên chủ nhiệm mách, bố tôi tức đến mức muốn đánh gãy chân anh.

Anh quỳ dưới mưa ba tiếng, nhất quyết không chịu chia tay.

Cảnh tượng giống nhau, nhưng tâm trạng đã hoàn toàn khác.

Sáng hôm sau, anh vẫn quỳ trước cửa.

Mẹ đi chợ mở cửa thì giật mình.

“Hân Hân…”

Cùng lúc đó cửa nhà đối diện cũng mở.

Chú Chu bước ra, thấy cảnh này thì sững lại.

Hai cánh cửa đều mở, bốn người đứng trước cửa.

Không khí đông cứng vài giây.

“Vào trong nói.”

Bố lên tiếng trước, giọng trầm.

Chu Tuần muốn đứng dậy, chân mềm suýt ngã.

Chú Chu đỡ anh, cả nhà ba người họ bước vào.

Mẹ đóng cửa mạnh một cái.

Phòng khách lập tức chật hẳn.

Chu Tuần nhìn tôi, môi khẽ động.

“Hân Hân, anh…”

“Con đừng nói.”

Chú Chu ngắt lời anh, quay sang bố mẹ tôi.

“Chuyện này là nhà họ Chu chúng tôi có lỗi với Hân Hân. Hôm nay tôi đưa thằng súc sinh này đến là để xin lỗi.”

Ông ấn vai Chu Tuần.

“Quỳ xuống.”

Chu Tuần quỳ xuống, lần này quỳ trước bố mẹ tôi.

“Bố, mẹ, con xin lỗi… con là đồ khốn, con có lỗi với Hân Hân…”

Ông đá Chu Tuần một cái.

“Súc sinh! Hân Hân là vợ con! Là người từ nhỏ con nói sẽ bảo vệ! Sao con có thể…”

Chu Tuần bị đá lảo đảo, nhưng không tránh.

Mẹ quay mặt đi, nước mắt rơi.

Tôi ngồi ở góc sofa, lấy điện thoại ra.

Màn hình sáng lên, thông báo 99+ tin nhắn mới.

Mở bài đăng, lượt chia sẻ đã vượt một trăm nghìn.

Phần bình luận rất náo nhiệt.

【Trời ơi, đây chẳng phải Tô Mặc ở bệnh viện chúng tôi sao? Tuần trước cô ta còn khoe có anh Trương bên khoa dược đang theo đuổi!】

【Thời thực tập cô ta đã qua lại với bác sĩ hướng dẫn, vợ người ta kéo đến bệnh viện làm ầm, suýt bị đuổi.】

【Con này ghê thật, tốt nghiệp cao đẳng mà không biết vào bệnh viện hạng ba kiểu gì?】

Tôi kéo xuống, càng đọc càng muốn cười.

Quá khứ của Tô Mặc bị đào bới sạch sành sanh.

Đọc một lúc, tôi thật sự bật cười thành tiếng.

Mọi người trong phòng khách đều quay sang nhìn tôi.

“Hân Hân?”

Mẹ lo lắng gọi.

Tôi xoay màn hình về phía Chu Tuần.

“Anh xem đi, đoán xem em phát hiện ra gì?”

Anh ngơ ngác nhìn tôi.

“Nhân tình nhỏ của anh, trải nghiệm cuộc đời phong phú ghê. Thật ra em cũng khá khâm phục cô ta. Tán đàn ông đúng là có thủ đoạn, chưa đầy một năm đã hái được đóa hoa trên núi cao như anh.”

Tôi dựa vào sofa, giọng nhẹ bẫng.

“Nói ra thì, đúng là em không nên treo cổ trên một cái cây cong. Thế giới rộng như vậy, cần gì chứ?”

Chu Tuần nhìn chằm chằm tôi, trong mắt có kinh ngạc, có hoảng sợ.

“Hân Hân, em đừng như vậy…”

Anh định tới nắm tay tôi.

Tôi tránh ra.

“Bố, mẹ, chú. Cô.”

Tôi nhìn bốn người lớn.

“Chuyện này đến mức này đã đủ khó coi rồi. Con không muốn kéo dài nữa.”

Chú Chu vội nói.

“Hân Hân, con yên tâm, chú nhất định cho con một lời giải thích! Bên bệnh viện chú đã liên hệ rồi, cái Tô Mặc đó…”

“Đó là chuyện của bệnh viện các người.”

Tôi nói.

“Chuyện của tôi rất đơn giản — ly hôn.”

Tôi nhìn Chu Tuần.

“Thỏa thuận tôi đã ký từ lâu, chắc anh cũng thấy rồi…”

“Không thể!”

Chu Tuần bật dậy.

“Anh không ly hôn! Hân Hân, em cho anh một cơ hội, anh sửa, anh sửa hết…”

“Anh thề không nói thêm một câu nào với cô ta nữa, anh thề, anh với cô ta thật sự không có gì.”

“Chu Tuần.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Giữ chút thể diện đi. Cho hai nhà chút tôn nghiêm cuối cùng, cũng cho chính anh một chút mặt mũi.”

Anh há miệng mà không nói được lời nào.

“Chuyện này dừng ở đây.”

Tôi nhìn vào mắt anh.

“Đến đây thôi.”

7

Sau khi kết quả điều tra của bệnh viện được công bố, nhìn bản báo cáo với hồ sơ bệnh án bị sửa đổi, tôi tự nhốt mình trong phòng suốt cả buổi chiều.

Bất kể ai gõ cửa, tôi cũng không phản ứng.

Tôi nhìn chằm chằm vào hồ sơ bệnh án gốc.

Tô Mặc đã sửa “viêm vùng chậu cấp tính, kèm xuất huyết ít”

thành “đa u xơ tử cung”.

Chỉ một câu bị thay đổi, đã khiến tôi mất đi đứa con và cả tử cung.

Tôi gần như tự hành hạ bản thân đến phát điên.

Đột nhiên cánh cửa bị đập mạnh từ bên ngoài bật mở.

Người lao vào đầu tiên là Chu Tuần.

Khi thấy tôi vẫn ngồi yên trên giường, biểu cảm anh khựng lại, rồi thở phào.

“Hân Hân, em không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi, anh sợ em nghĩ quẩn…”

Anh dừng lại, nửa quỳ bên giường.

“Chuyện của Tô Mặc… bệnh viện đã điều tra rõ rồi. Tất cả đều là trò của cô ta, cô ta sửa bệnh án của em, còn làm giả những đoạn chat đó… Hân Hân, anh bị cô ta lừa!”

Giọng anh run lên.

“Cô ta cố ý tiếp cận anh, cố ý chia rẽ chúng ta, cố ý tạo ra những dấu vết đó… Anh thừa nhận lúc đầu anh hồ đồ, thấy cô ta trẻ trung hoạt bát, nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương em. Chính cô ta làm đủ trò ở giữa nên anh mới…”

“Anh mới biết à?”

Tôi ngắt lời anh.

Anh sững người.

“Anh nói tôi nghe xem, một cô y tá trẻ, tại sao cứ luôn hẹn anh ăn cơm, chờ anh tan ca? Tại sao luôn nửa đêm đi tìm một người đàn ông đã có vợ?”

Sắc mặt Chu Tuần thay đổi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Chu Tuần, thật sự anh không biết gì sao?”

Anh há miệng nhưng không nói được.

“Hay là anh thật ra biết, nhưng anh không quan tâm? Anh thấy như vậy thú vị lắm, nhìn tôi như con ngốc bị anh xoay vòng?”

“Không phải!”

Anh đột ngột cao giọng, vội vã nói.

“Hân Hân, em nghe anh giải thích… không phải như em nghĩ, lúc đó anh không suy nghĩ nhiều, cô ta nói tiện đường nên nhờ anh chở một đoạn, rồi ăn cơm là vì cô ta nói…”

Tôi lặng lẽ nhìn anh.

Rõ ràng anh cũng nhận ra điều gì đó.

Tôi dịch người trên giường, cách xa anh hơn.

“Bây giờ anh có thể đổ hết lỗi lên Tô Mặc. Nói cô ta quyến rũ anh, nói cô ta sửa bệnh án, nói cô ta phá hỏng hôn nhân của chúng ta. Nhưng Chu Tuần—”

“Tại sao anh luôn mang cô ta bên mình?”

“Tại sao rõ ràng biết cô ta có vấn đề mà vẫn hết lần này đến lần khác dung túng?”

Anh há miệng rồi lại khép lại.

Rất lâu sau mới nói ra một câu.

“Bởi vì… em sẽ để ý.”

Tôi không hiểu, anh nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, hít sâu một hơi.

“Lần đầu anh nhận ra em để ý cô ta là lần em cắt áo sơ mi của anh. Lúc đó chúng ta kết hôn bốn năm rồi, dường như ngoài chuyện hôm nay ăn gì, chúng ta đã rất lâu không thật sự nói chuyện với nhau…”

Anh lau mặt.

“Nhưng lúc em vì cô ta mà cãi nhau với anh, trong mắt em có lửa. Em nhìn chằm chằm anh, chất vấn anh, để ý anh tối có về nhà hay không… Hân Hân, anh đã rất lâu không thấy em để ý anh như vậy.”

Tôi sững sờ.

Anh cười khổ.

“Nhìn em đập đồ trong nhà, nhìn em đỏ mắt hỏi anh có còn yêu em không… mỗi lần em làm ầm lên, anh đều nghĩ: xem đi, Hân Hân vẫn còn yêu mình.”

Prev
Next
622562929_909067401508871_5729270857923671711_n-2
Không Phải Là Con Gái Ngoan
Chương 8 24 giờ ago
Chương 7 24 giờ ago
657246106_122269477364243456_2990634997260121519_n-1
Căn Biệt Thự Bảy Ngày Của Cậu Tôi
Chương 13 22 giờ ago
Chương 12 22 giờ ago
afb-1774318141
Ba Năm Không Đợi, Một Đời Không Quay Đầu
Chương 17 19 giờ ago
Chương 16 19 giờ ago
afb-1774318691
Cái Bóng Dưới Ánh Trăng
CHƯƠNG 12 20 giờ ago
CHƯƠNG 11 20 giờ ago
627048267_122256431534175485_6993925440679258231_n-4
Gai Nhọn
Chương 6 23 giờ ago
Chương 6 23 giờ ago
624348088_910366691378942_8972723303343983737_n-1
Đứa Trẻ Đến Từ Đâu
Chương 8 23 giờ ago
Chương 7 23 giờ ago
628062031_122256504680175485_7295374818504115966_n-2
Sau Tất Cả
Chương 8 1 ngày ago
Chương 7 1 ngày ago
626590156_913549807727297_1395570289603754441_n-3
Kẻ thứ ba
Chương 5 23 giờ ago
Chương 4 23 giờ ago
623263534_122255577020175485_4371775887743245426_n

Mèo Đi Lạc Đưa Trai Về Nhà

589495125_1170079338647017_8743330119318710897_n-20

Ấm Ức

617146486_122197403354522003_2670572861531756239_n

Trà Xanh Muốn Lấy Chồng

578270489_1150447760610175_7698926661786516695_n

Ly Hôn Với Tra Nam, Tôi Được Tổng Tài Sủng Lên Trời

581209790_1155865333401751_1878230272527063380_n-1

Hương Thơm Của Bản Ngã

616067412_122254151036175485_3044023691980907077_n

Không phải của tôi

643373240_1507635871371186_3626221275321414469_n

Thay Tỷ Vào Cung

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay