Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

MỘT GIA ĐÌNH, HAI TIÊU CHUẨN - CHƯƠNG 8

  1. Home
  2. MỘT GIA ĐÌNH, HAI TIÊU CHUẨN
  3. CHƯƠNG 8
Prev
Novel Info

Có một thời gian, nó làm huấn luyện viên thể hình trên một nền tảng video ngắn, dựng hình tượng “cậu ấm sa cơ” để nhận donate.

Dùng tiền đó mua giày hiệu, lên mạng khoe “triết lý thành công” của bản thân.

Cho đến năm ngoái, nó hùn vốn với người khác mở phòng gym, rồi bị đối tác cuỗm sạch tiền, nợ nần chồng chất.

Dân mạng đào lại quá khứ của nó, scandal năm xưa lại trồi lên mặt báo.

Trương Hạo biến mất vài tháng, sau đó tái xuất trên một nền tảng khác, livestream bán bột protein.

Thân hình đã biến dạng, lời lẽ quảng cáo thì khoa trương, ánh mắt trống rỗng.

Tôi không liên lạc với nó.

Vì như tôi từng nói — Chúng tôi sẽ không gặp lại nhau nữa.

Mùa xuân năm nay, tôi về nước để bàn một dự án hợp tác.

Tại sân bay Bắc Kinh, một bóng người quen thuộc lướt qua, đang đẩy xe dọn vệ sinh.

Là Trương Hạo.

Nó mặc đồng phục của công ty vệ sinh, tóc cắt ngắn, mặt hốc hác, trông già hơn tuổi thật cả chục năm.
Nó không nhìn thấy tôi, chỉ chăm chú lau thùng rác, động tác thuần thục nhưng vô hồn.

Tôi đứng đó nhìn nó một phút.

Rồi quay người, bước về hướng ngược lại.

Chúng tôi đã đi hai con đường khác nhau, như hai đường thẳng từng giao nhau, rồi tách ra và kéo dài mãi mãi theo hai hướng đối lập.

Không có đúng sai. Chỉ là… lựa chọn.

Dự án đàm phán suôn sẻ, tôi nán lại hai ngày, gặp thêm vài nhà đầu tư.

Ngày cuối cùng, tôi đến trại giam.

Trương Mẫn còn tám năm nữa mới mãn hạn.

Bà gầy đi rất nhiều, lưng hơi khom, nhưng ánh mắt vẫn sáng rõ.

Thấy tôi, bà khựng lại. Rồi đôi mắt nhanh chóng đỏ lên.

“Dương Dương…” Giọng bà nghẹn ngào.

Chúng tôi cầm ống nghe qua vách kính.

“Con sống tốt chứ?” Bà hỏi.

“Rất tốt.” Tôi đáp. “Công ty đang phát triển ổn định, con vừa mua nhà ở Bay Area.”

Bà gật đầu, nước mắt rơi xuống: “Tốt… tốt… mẹ mừng cho con.”

Sau vài giây im lặng, tôi hỏi: “Còn mẹ thì sao?”

“Cũng tạm. Mẹ đang học đan móc.” Bà cố nở nụ cười. “Ra tù có lẽ mở được một cửa hàng nhỏ.”

Rồi lại im lặng.

“Còn Trương Hạo…” Bà chật vật mở lời. “Nó từng đến thăm mẹ hai lần, rồi không quay lại nữa. Nghe nói… giờ nó sống khổ sở…”

“Mỗi người phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.” Tôi đáp.

Bà nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: “Dương Dương, con đã trở nên… mạnh mẽ thật rồi.”

“Vì con buộc phải thế.”

Giờ thăm sắp hết, tôi chuẩn bị gác máy.

“Dương Dương,” bà vội vàng nói, “số tiền đó… luật sư nói là quyên góp ẩn danh, nhưng mẹ biết là con.”

Tôi không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

“Cảm ơn con.” Bà khóc nấc lên. “Không phải vì tiền. Mà là vì… con vẫn chịu đến gặp mẹ.”

Tôi đặt ống nghe xuống, đứng dậy rời đi.

Ra đến cửa, tôi ngoảnh lại.

Trương Mẫn vẫn ngồi đó, nhìn theo bóng lưng tôi, như một đứa trẻ lạc đường.

Nhưng tôi… đã không còn, và cũng sẽ không bao giờ… quay lại nắm tay bà nữa.

9.

Trên chuyến bay trở lại Thung lũng Silicon, tôi mơ một giấc mơ.

Mơ thấy mình năm mười bốn tuổi, đứng trước cửa biệt thự nhà họ Trương, kéo theo một chiếc vali nhỏ.

Trời đang mưa, tôi bấm chuông.

Lâm Chí Hoa mở cửa, nụ cười khách sáo và xa cách: “Dương Dương đến rồi à? Vào đi, em con đang chơi game, nói nhỏ một chút.”

Trong mơ, tôi bước vào. Biệt thự rất rộng, rất sang… nhưng lạnh lẽo.

Tôi thấy cậu thiếu niên mười bốn tuổi cẩn thận đặt vali vào góc nhà, đứng trước gương tập cười, tập nói “cảm ơn chú Lâm”, tập viết những lý do hoàn hảo trong đơn xin trên DingTalk.

Tôi thấy cậu ấy học bài dưới ánh đèn suốt đêm, trong khi bên kia tường là tiếng game và tiếng cười của Trương Hạo.

Tôi thấy cậu nắm chặt điện thoại, nhìn đơn xin lệ phí thi vẫn chưa được duyệt, nước mắt rơi lặng lẽ lên màn hình.

Rồi tôi tiến đến, vỗ vai cậu ấy.

Cậu quay đầu lại, đôi mắt sưng đỏ.

“Cố lên.” Cậu thiếu niên ấy nói với chính mình. “Vì hộ khẩu, vì kỳ thi đại học, cố thêm chút nữa.”

“Em sẽ vượt qua thôi.” Tôi – phiên bản trưởng thành – nói.

“Và em sẽ mạnh mẽ. Mạnh đến mức không cần phải chịu đựng bất cứ ai, bất cứ điều gì nữa.”

Cậu ấy nhìn tôi, như hiểu như không.

Tôi tỉnh dậy. Máy bay đang xuyên qua tầng mây.

Ngoài cửa sổ, nắng rực rỡ, trời trong không gợn mây.

Tôi mở máy tính, bắt đầu viết một bản kế hoạch kinh doanh mới.

Những bóng ma quá khứ đôi khi vẫn quay về gõ cửa. Nhưng tôi không còn sống ở đó nữa.

Tôi có bầu trời riêng để bay. Có đỉnh núi riêng để chinh phục.

Còn những thứ từng giam hãm tôi — Dù là chiếc lồng dát vàng, hay sợi xích mang tên “tình thân” — đều đã ở lại phía sau, xa dần, nhỏ dần…

Nhỏ đến mức — cuối cùng, tôi có thể buông tay.

【Toàn văn hoàn】

Prev
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-1

Năm mười chín tuổi

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n-1

Bạch Nguyệt Quang Của Chồng

603878882_122297204282068757_6371108602454056575_n

Một Kiếp Đau Vì Tình

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay