Một Trăm Tệ Mạng Người - Chương 1
1
Tôi vừa mới cho những chiếc chai nhựa bới từ thùng rác vào bao tải thì đã nghe thấy có tiếng gọi đằng sau.
“Dì ơi, tôi cho dì một trăm tệ, dì cứ tùy ý mà tiêu.”
Một người đàn ông ăn mặc sành điệu giấu đi vẻ chán ghét trong đáy mắt, đưa camera điện thoại chĩa thẳng vào tôi.
Anh ta thấy tôi vẫn còn vẻ mờ mịt thì rút ra một tờ tiền đỏ tươi, nhét vào tay tôi.
“Tôi làm livestream, tiền dì cứ cầm lấy, muốn mua gì cũng được!”
Tôi nắm chặt tiền trong tay, nheo mắt nhìn màn hình điện thoại của anh ta.
Bình luận trượt qua, số người xem trong phòng livestream không ngừng tăng lên, thoáng chốc đã lên đến mười mấy vạn.
Tôi cho tiền vào túi, gật đầu với người streamer tên Đại Siêu này.
Nhiêu đây người làm chứng, đủ rồi.
2
Đại Siêu đi theo sau tôi, thao thao bất tuyệt trước ống kính.
“Cả nhà ơi, Đại Siêu tôi làm hoạt động từ thiện trên phố với một trăm tệ này cũng được một năm rồi, có được thành công như ngày hôm nay là nhờ sự ủng hộ của mọi người đó.”
“Mọi người yên tâm, mục tiêu hoạt động mà tôi lựa chọn đều là những người có cuộc sống khó khăn cần được giúp đỡ.”
“Tuy một trăm tệ ít nhưng thực sự có thể giúp đỡ họ!”
“Mọi người có thể nói tôi ki bo nhưng lương tâm tôi không hổ thẹn!”
Giọng của Đại Siêu rất có sức lôi cuốn, chẳng mấy chốc màn hình đã bay đầy hiệu ứng quà tặng.
Anh ta liếc nhìn tôi, tiếp tục nói: “Dì hôm nay trông cũng sáu mươi tuổi rồi, lớn tuổi thế này mà vẫn ra ngoài nhặt rác, dựa vào việc nhặt phế liệu để sống, quả thực rất khó khăn.”
“Chúng ta cùng xem, một trăm tệ này trong tay dì ấy, có thể mua được bao nhiêu thứ hữu dụng nhé?”
Anh ta nói xong thì nhanh chân bước tới, đi song song với tôi.
“Dì ơi, người nhà của dì đâu, sao lại để dì lớn tuổi thế này mà vẫn ra ngoài nhặt rác?”
Tôi thản nhiên nói.
“Người nhà của tôi không còn ai nữa rồi.”
Đại Siêu thở dài lắc đầu.
“Haizz, dì khổ quá đi mà.”
“Nếu dì cần giúp đỡ gì thì cứ nói với tôi, Đại Siêu tôi tuyệt đối không lơ là!”
Tôi quay đầu lại, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào anh ta.
Anh ta bị tôi nhìn đến sợ hãi rồi bối rối hỏi: “Dì ơi, dì làm sao vậy?”
Tôi cong khóe môi, khẽ mỉm cười.
“Không cần, bây giờ anh đang giúp tôi đấy thôi.”
3
Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện bâng quơ, tôi đi đến một sạp trái cây trong khu chợ.
Sạp trái cây nằm dưới một căn nhà cũ, trước sạp không có một bóng người.
Một người phụ nữ trạc tuổi tôi liếc mắt nhìn tôi một cái, lề mề đi tới, không tình nguyện mà nói.
“Mua gì đây?”
Tôi chỉ tay vào một bó mía ở bên cạnh.
Bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, không vui nói:
“Mía ba mươi tệ một cây, bà có tiền không?”
Tôi giơ tờ tiền trong tay lên lắc lắc với bà ta, bà ta mới lề mề cầm một cây mía đi gọt vỏ.
Bình luận trôi qua.
Đại Siêu đứng bên cạnh nhìn màn hình, khẽ nói: “Cả nhà ơi, nguyên tắc của streamer là chỉ cho tiền chứ không lên tiếng.”
“Cho nên, với trường hợp này tôi không thể can thiệp.”
Sau khi bà chủ gọt vỏ, tôi có thể thấy rõ cây mía đó khô khốc, bên trong còn có chỗ bị thâm đen.
Bà ta đi đến chỗ máy chặt mía cách đó không xa, loáng cái đã chặt mía thành khúc cho vào túi rồi quay sang hỏi tôi lấy tiền.
Tôi lắc đầu, đưa tay vuốt lại mái tóc bị gió mạnh thổi tung.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của bà ta, tôi lại giơ thêm hai ngón tay.
“Lấy cho tôi thêm hai cây nữa.”
Vẻ mặt bà chủ lộ ra nét mừng rỡ, lại rút thêm hai cây mía trông rất kém chất lượng đi gọt vỏ.
Bình luận trên màn hình không ngừng kích động mà nhắc nhớ.
Đại Siêu lặng lẽ nhìn điện thoại, khóe miệng không ngừng nhếch lên.
Có tranh cãi, mới có độ hot.
Chỉ lát sau, phòng livestream của anh ta lại tăng vọt thêm mấy vạn người.
Bà chủ tay chân thoăn thoắt, loáng cái đã xử lý xong hai cây mía còn lại ở chỗ máy chặt mía.
Tôi đứng trước mặt lạnh lùng nhìn bà ta.
Khi bà ta đóng gói xong ba túi mía chuẩn bị đưa cho tôi, lại có một đợt gió mạnh thổi tới.
Bụi bẩn trên mặt đất lẫn với đủ loại túi ni lông, bay mù trời.
Bà chủ vô thức đưa tay lên dụi mắt.
Giây tiếp theo, một tiếng “rắc” khô khốc và trầm đục vang lên, m.á.u tươi ấm nóng b.ắ.n tung tóe lên mặt tôi.
Bà ta ngã khuỵu xuống đất, đầu bị một viên gạch tường rơi từ tầng trên xuống đập nát bét.
4
Những người xung quanh sau khi hoàn hồn, đều đồng loạt hét lên những tiếng chói tai.
Đại Siêu trợn mắt, hai tay nắm chặt điện thoại, camera chĩa thẳng vào t.h.i t.h.ể bà chủ sạp trái cây.
Bình luận cuồn cuộn như sóng triều.
Có người ở các sạp hàng bên cạnh gọi điện cấp cứu và báo cảnh sát, rất nhanh sau đó xe cứu thương và xe cảnh sát hú còi lao tới.
Bác sĩ xuống xe chỉ liếc mắt một cái rồi lắc đầu.
Cảnh sát nhìn qua hiện trường, ghi chép lại rồi giải tán đám đông vây xem, đồng thời sắp xếp bác sĩ dùng vải trắng che lại người c.h.ế.t và đưa lên cáng.
Sau khi mọi thứ kết thúc, vẻ mặt Đại Siêu vui mừng như điên.
Phòng livestream chật kín bình luận, độ hot không ngừng tăng vọt.
Anh ta hướng về phía ống kính, tiếp tục nói: “Cả nhà ơi, chúng ta vừa rồi đã tận mắt chứng kiến một vụ án mạng ngay tại hiện trường.”
“Một sinh mạng sống động cứ thế tan biến ngay trước mắt, thật quá đau lòng.”
“Ngày mai hay bất trắc, chẳng ai biết trước điều gì sẽ đến trước.”
“Thế nhưng, lời hẹn với dì vẫn còn đó, buổi livestream của chúng ta sẽ không dừng lại.”
“Bây giờ, chúng ta hãy tiếp tục nào!”
Đại Siêu mỉm cười nhìn tôi, vẻ chán ghét nơi đáy mắt cũng biến mất.
Xét cho cùng, bây giờ tôi chính là cây hái ra tiền của anh ta.
Tôi tiếp tục dẫn anh ta đi loanh quanh trong chợ, khi tôi liếc mắt nhìn màn hình, có vài dòng bình luận lọt vào tầm mắt.
Rất nhiều người phản bác lại anh ta.
Tôi nhìn những dòng bình luận này, trong lòng cười lạnh.
Những kẻ này trốn sau màn hình, đứng trên đỉnh cao đạo đức và tự cho mình là đúng rồi tha hồ mắng chửi những người có ý kiến khác.
Đạo đức của họ, kỳ thực cũng chẳng cao quý hơn bà chủ sạp trái cây kia là bao.
Tôi liếc nhìn Đại Siêu một cái rồi dừng lại trước cửa một cửa hàng quần áo nam giá rẻ.
Tôi tiện tay cầm lấy một chiếc cà vạt đỏ giá mười tệ, dùng hai tay giật mạnh mấy cái, hài lòng gật đầu.
Sau khi thanh toán, tôi đưa chiếc cà vạt cho Đại Siêu.
“Cầm lấy đi, đây là quà tôi tặng anh.”
Đại Siêu nhìn chiếc cà vạt đỏ rẻ tiền này, vẻ mặt khó xử.
Nhất thời, vô số hiệu ứng quà tặng bay qua.
Đại Siêu liếc nhìn bình luận, cười tủm tỉm nhận lấy cà vạt.
“Cảm ơn dì, theo lý thì tôi không thể nhận.”
“Nhưng tôi cũng không nỡ phụ tấm lòng của dì, cho nên tôi xin nhận vậy.”
Tôi mỉm cười nhìn anh ta cầm cà vạt ướm thử lên cổ mình.
Chiếc cà vạt đỏ tươi vòng qua cổ anh ta, không to không nhỏ, vừa vặn.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com