Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

Nghề liệm xác - Chương 3

  1. Home
  2. Nghề liệm xác
  3. Chương 3
Prev
Novel Info

6
Đó là một đêm mưa tầm tã.
Mẹ tôi vốn chỉ định lên lấy ít thuốc, nhưng vô tình đẩy mở cánh cửa ngầm phía sau thư phòng của ông nội.
Bên trong là một lối đi bí mật,cuối hành lang le lói một ngọn đèn mờ nhạt.
Vì tò mò, mẹ rón rén bước vào.
Lối đi đó dẫn xuống tầng hầm của kho chứa.
Qua khe cửa, mẹ đã chứng kiến một cảnh tượng khiến máu huyết đóng băng:
Hơn chục đứa trẻ bị nhốt trong các lồng sắt — tuổi từ ba, bốn cho đến mười hai, mười ba.
Tất cả đều xanh xao gầy gò, ánh mắt vô hồn.
Ông nội tôi đứng giữa căn phòng, đang giới thiệu thứ gì đó cho một người đàn ông mặc vest sang trọng.
“Lô hàng lần này khá tốt, dáng dấp đều ổn.”
Giọng ông nội rành rọt, toát lên vẻ lọc lõi của một kẻ buôn bán lâu năm.
“Đặc biệt là con bé sáu tuổi kia, tóc vàng mắt xanh — bên mua nước ngoài trả giá cao nhất.”
Con bé ấy trên mặt vẫn còn vệt nước mắt, co mình nơi góc lồng sắt, khiến tôi liên tưởng đến những hình ảnh trẻ em mất tích thường thấy trên TV.
Bà nội tôi khi ấy cầm một cuốn sổ, điềm nhiên ghi chép điều gì đó.
“Còn hai thằng bé mặt mũi bình thường kia thì sao xử lý?”
“Để lấy nội tạng.”
Giọng của ba vang lên, ông bước ra từ trong bóng tối, trên tay đeo một đôi găng tay cao su.
“Thận và giác mạc rất được giá.
Tim nếu hợp nhóm máu thì… giá còn cao hơn nhiều.”
Mẹ tôi lập tức đưa tay bịt chặt miệng, cố nén tiếng hét.
Nhưng vì sơ suất, bà lỡ làm đổ cây chổi bên cạnh.
Tiếng động đó khiến những kẻ bên trong giật mình.
Cảnh tượng tiếp theo… khiến tôi nghẹt thở.
Mẹ liều mạng bỏ chạy, băng qua hành lang, lao lên cầu thang, trong khi ba tôi đuổi sát ngay phía sau.
Bà lao vào phòng ngủ, định lấy điện thoại gọi cảnh sát, nhưng lại bị ông nội từ phía sau đè ngã xuống đất.
“Con không nên thấy những thứ đó… con dâu à.”
Giọng ông nội lạnh như băng.
“Buông tôi ra!
Các người là quỷ!
Tất cả bọn trẻ đó… đều là con người!”
Mẹ tôi giãy giụa, nước mắt tuôn trào không ngừng.
“Chúng chỉ là hàng hóa.”
Bà nội bước vào phòng,
trong tay cầm một chiếc kéo sáng loáng —
chính là “chị em” với chiếc kéo mà tôi vừa nhìn thấy ban nãy.
“Tôi đã nói rồi… người đàn bà này quá nhiều chuyện.”
Mẹ quay lại nhìn ba tôi, trong ánh mắt là sự tuyệt vọng đến tột cùng:
“Làm ơn… vì con gái chúng ta…
Anh không thể làm điều này được…”
Vẻ mặt của ba tôi lúc ấy… lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Việc kinh doanh của gia tộc quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Con tưởng cuộc sống giàu sang của nhà mình đến từ đâu?
Đừng giả vờ ngây thơ nữa.”
“Mình…
Tôi sẽ báo công an…
Tôi sẽ tố cáo tất cả các người…”
Mẹ tôi chưa kịp nói hết câu —
Bà nội đã bước lên một bước, chiếc kéo trong tay đâm mạnh vào tim bà.
Máu phun ra, nhuộm đỏ bộ đồ ngủ của mẹ tôi.
Điều khiến tôi phẫn nộ nhất… là khuôn mặt bà nội khi ấy — bà đang mỉm cười, như vừa hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật.
“Như thế này… sạch sẽ hơn nhiều.”
Mẹ tôi ngã xuống đất, sự sống đang dần rút khỏi cơ thể bà, nhưng bà vẫn cố gắng phát ra âm thanh, muốn nói điều gì đó lần cuối.
Ông nội liếc nhìn ba tôi, gật đầu:
“Đừng để nó nói ra bất cứ điều gì.
Vĩnh viễn… không được để nó nói.”
Ba tôi lấy từ túi ra một cuộn chỉ đen và một cây kim lạ.
Cây kim ấy ánh lên một tia sáng xanh u ám, quái dị.
Ông quỳ xuống bên cạnh mẹ, bắt đầu khâu môi bà lại bằng những mũi kim chậm rãi, méo mó.
Mỗi một mũi khâu… đều đi kèm với những tiếng thì thầm kỳ lạ phát ra từ miệng ông như một loại chú ngữ độc địa từ nơi tăm tối nhất của thế gian.
Tôi nhìn thấy trong mắt mẹ ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng.
Bà đã nhận ra đây không chỉ đơn thuần là việc khâu miệng, mà là một nghi lễ tà ác, một nghi lễ nhằm giam giữ cả linh hồn bà mãi mãi.
“Khâu luôn mắt nó lại.”
Bà nội lạnh lùng ra lệnh.
“Để nó vĩnh viễn không nhìn thấy. Không thể nói. Không thể chứng minh.”
Ba tôi điềm nhiên cầm lấy cây kim quái dị kia, thành thạo dùng sợi chỉ đen bắt đầu khâu chặt mí mắt mẹ lại.
Từng mũi khâu lạnh lẽo, chính xác đến đáng sợ.
Như thể ông đã làm chuyện này hàng trăm lần rồi.
Cơ thể mẹ co giật liên hồi trong đau đớn, nhưng rất nhanh sau đó, mọi chuyển động đều ngưng hẳn.
“Làm sạch sẽ vào.”
Ông nội ra lệnh.
“Nhớ dựng hiện trường như thể tự sát.”
Bọn họ bắt đầu bàn bạc cách dàn dựng bằng chứng giả, giọng nói dần dần xa dần, mờ đi trong ký ức.
Cảnh cuối cùng tôi thấy được — là ba tôi đứng lặng trước thi thể mẹ.
Trong mắt ông… không có lấy một chút đau thương, chỉ còn sự lạnh lùng và nhẹ nhõm, như vừa trút được gánh nặng.
“Đừng lo.”
Ông nói với ông bà nội.
“Con bé còn nhỏ, không biết gì đâu.
Đợi nó lớn lên… tôi sẽ để nó tiếp quản công việc của gia tộc.”
Tầm nhìn của tôi bỗng chốc tối sầm lại.
Tôi choàng tỉnh, quay trở về thực tại, thở dốc từng hơi, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.
Trước mắt tôi — mẹ đang đứng đó, đôi mắt trống rỗng như hố sâu vô tận.
Bên trong đôi mắt ấy, đứa trẻ mang gương mặt tôi… vẫn đang âm thầm khóc không thành tiếng.
7
Tôi nhìn thấy mẹ chầm chậm trôi về phía bà nội, đưa bàn tay xương xẩu bóp chặt lấy cổ bà.
Khuôn mặt bà nội lập tức đỏ bừng, hai mắt trợn ngược, bà vùng vẫy điên cuồng, hai tay quơ loạn, nhưng chẳng thể chạm vào cơ thể mờ ảo của mẹ.
“Cứu… cứu tôi…”
Bà rít lên, giọng khàn đặc, đôi mắt ngập tràn hoảng loạn và sợ hãi.
Ba tôi thấy vậy liền quay người bỏ chạy, nhưng vừa mới bước một bước —
Toàn thân ông lập tức bị một thế lực vô hình kéo giật trở lại, đập mạnh xuống giường như bị trói bằng dây thừng không hình dạng.
Ông vùng vẫy, giãy giụa trong tuyệt vọng, nhưng cả tay chân đều không thể nhúc nhích.
Chính lúc đó
Bà ngoại không biết đã xuất hiện từ bao giờ, đứng lặng lẽ trước cửa, trên tay cầm một sợi chỉ đỏ tươi như máu.
Dưới ánh đèn lờ mờ, sợi chỉ ấy phát ra ánh sáng kỳ quái như dòng máu sống đang ngọ nguậy.
“Đến lúc thu xác rồi.”
Giọng bà không còn là sự dịu dàng ngày thường, mà lạnh lẽo, âm u như vọng ra từ nơi sâu nhất của mộ địa.
Sự xuất hiện của bà ngoại khiến sắc mặt ba và bà nội tái nhợt như xác không hồn.
Tôi nhìn vào mắt bà đó không còn là ánh nhìn hiền hậu tôi từng quen thuộc, mà là một thứ hận thù cổ xưa, sâu như vực thẳm.
“Tha cho tôi…
Tôi xin các người, tha cho tôi với…”
Ba tôi khóc lóc, nước mắt nước mũi lẫn lộn, vẻ mặt vô cùng thảm hại.
“Tôi biết tôi sai rồi…
Là mẹ tôi ép tôi làm…
Không phải tôi muốn hại Ngọc Quyên…”
Bà ngoại chậm rãi bước đến bên giường, mỗi bước chân đều khiến sàn gỗ rên rỉ như không chịu nổi sức nặng.
Bà cúi xuống, nhìn thẳng vào ba tôi, lạnh lùng nói:
“Con biết vì sao ta sống được đến giờ không?
Vì ta đang chờ.
Chờ đúng thời điểm, chờ cho lũ các người tụ họp đông đủ để một lần… thu xác hết cho sạch.”
Câu nói đó khiến cả người tôi nổi da gà, lạnh buốt đến tận tim gan.
Bà ngoại quay sang nhìn tôi, nét mặt thoáng hiện một nụ cười quái dị:
“Con không cần ra tay.
Để bà lo.”
“Những oan hồn của bọn trẻ đó… đợi lâu quá rồi.”
Bà nhẹ nhàng nhận lấy chiếc kéo từ tay tôi.
Kim loại trong tay bà lập tức vang lên một tiếng vo vo kỳ dị, như thể chính nó cũng đang chờ đợi điều gì đó đang háo hức, đang thèm khát.
Bà đưa kéo lên, vung nhẹ trong không trung vài lần, giống như đang cắt đứt những sợi dây vô hình nào đó giữa thế giới này và thế giới bên kia.
Kỳ lạ thay
Mỗi lần bà ngoại mở – khép chiếc kéo, không khí xung quanh dường như vang lên những tiếng “tách” nhỏ, giống như những sợi chỉ vô hình đang bị cắt đứt từng sợi một.
Bà nội đột nhiên ôm lấy ngực, ngã quỵ xuống đất, co giật liên hồi.
Miệng bà há to, như muốn hét lên, nhưng lại không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Một dòng chất lỏng màu đen trào ra từ khoé miệng, lan rộng dần trên mặt sàn lạnh lẽo.
Ba tôi cũng bắt đầu quằn quại trong đau đớn, miệng phát ra những âm thanh mơ hồ, giống như đang bị ai đó… khâu miệng.
Tôi kinh hoàng nhìn thấy trên môi ông hiện ra từng đường chỉ đen u ám, giống hệt như cách mẹ từng bị khâu kín năm xưa.
Ông lắc đầu liên tục, cơ thể lăn lộn, tay không ngừng vung loạn trong không khí như muốn cào lấy thứ gì đó không tồn tại.
Mẹ đứng bên cạnh, đôi mắt trống rỗng dõi theo tất cả khoé môi hơi cong lên, nụ cười thanh thản như vừa được giải thoát.
Bà ngoại vung kéo ngày càng nhanh,
Và trong không khí… bắt đầu hiện ra vô số sợi chỉ đỏ mảnh như tơ máu, quấn lấy nhau thành những hoa văn phức tạp, chằng chịt.
Những sợi chỉ ấy chậm rãi trôi về phía ba tôi và bà nội, giống như tơ nhện từng lớp, từng lớp, quấn chặt lấy họ, giam họ vào một cái kén không thể trốn thoát.
“Nhắm mắt lại đi, nhóc con.
Có những chuyện… con không nên nhìn thấy.”
Giọng bà ngoại dịu dàng vang lên, trở lại với chất giọng âu yếm, thân quen mà tôi từng biết.
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt lại nhưng tai vẫn nghe thấy rõ tiếng cách cách của chiếc kéo và cả tiếng gào thét thảm thiết của ba tôi và bà nội.
Âm thanh đó rít lên ghê rợn, giống như linh hồn họ đang bị xé vụn từng mảnh, từng chút một.
Trong bóng tối, tôi cảm nhận được một cơn lạnh tràn từ lòng bàn chân lên đến sống lưng.
Không khí đậm đặc mùi tanh kim loại và mùi thịt rữa nồng nặc và ghê tởm.
Tiếng hét dần biến thành những tiếng rên rỉ, rồi là tiếng thở dốc đầy ngạt thở, cuối cùng… tất cả chìm vào tĩnh lặng.
Phòng yên ắng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng vút vút khe khẽ của những sợi chỉ đỏ lướt qua không khí.
“Có thể mở mắt rồi, con gái.”
Giọng bà vọng lại từ phía xa, dịu dàng như xưa.
Tôi từ từ mở mắt —
Bà đang đứng trước cửa sổ, ánh trăng rọi xuống phủ lên bà một tầng ánh sáng bạc lấp lánh, như một bóng dáng bước ra từ giấc mộng xa xưa.
Chiếc kéo trong tay bà không biết từ lúc nào đã nhuốm một màu đỏ tươi.
Từng giọt chất lỏng nhỏ xuống sàn, tạo thành vũng máu nho nhỏ, âm ấm, nặng mùi.
“Kết thúc rồi.”
Bà khẽ nói.
“Ngọc Quyên… có thể an nghỉ.
Còn những đứa trẻ kia… cuối cùng cũng có thể đi đầu thai.”
Bóng dáng mẹ dưới ánh trăng dần dần nhạt đi.
Trước khi tan biến hoàn toàn, bà nhìn tôi lần cuối khuôn miệng khẽ mấp máy, như đang nói “Cảm ơn”.
Rồi… bà hoá thành vô số đốm sáng nhỏ, lấp lánh như sao trời, tan vào màn đêm tĩnh mịch.
8
Sáng hôm sau, dì Lâm từ bệnh viện trở về, và phát hiện… ba tôi cùng bà nội đều đã chết trong căn phòng tân hôn.
Căn phòng tràn ngập mùi máu tanh, rèm cửa lay động nhẹ nhàng trong làn gió sớm, như đang lặng lẽ kể lại nỗi kinh hoàng của đêm hôm trước.
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, nhìn những cảnh sát ra vào, nét mặt ai nấy đều căng thẳng.
Họ trao đổi nhỏ to với nhau, ánh mắt đầy cảnh giác.
Ba tôi nằm trên giường, mắt và miệng đều bị khâu bằng sợi chỉ đen to, những đường khâu xiêu vẹo, thô ráp, giống như được hoàn thành bởi một đôi tay non nớt.
Bà nội thì nằm sõng soài trên sàn, ngay giữa ngực là chiếc kéo mà tôi chẳng thể quen thuộc hơn.
Máu đã khô, thấm vào nền gỗ, tạo thành hoa văn màu nâu sẫm.
Cảnh tượng này… giống hệt hiện trường cái chết của mẹ tôi mười năm trước.
Thậm chí, hình dáng vệt máu trên sàn cũng trùng khớp đến kỳ lạ.
Chỉ có một điểm khác biệt lần này, vết khâu thô kệch hơn, góc cắm của chiếc kéo cũng hơi lệch… giống như một kẻ học việc đang bắt chước lại kiệt tác của bậc thầy.
Cảnh sát kết luận là án mạng do thù oán, nhưng không tìm ra được bất kỳ manh mối nào.
Không dấu vân tay.
Không dấu chân.
Không có dấu hiệu giằng co.
Tựa như hung thủ đến từ không khí, ra tay xong lại biến mất không để lại một dấu vết nào.
“Cháu có thấy gì không?”
Một cảnh sát hỏi tôi, ánh mắt đầy hoài nghi.
Tôi khẽ lắc đầu:
“Cháu ngủ rất say tối qua.”
Sau khi cảnh sát rời đi, tôi quay trở lại tầng hầm của bà ngoại, trong đầu vẫn vang vọng tất cả những gì đã xảy ra đêm qua.
Chiếc quan tài của bà đã trống không.
Thi thể bà… biến mất không dấu vết.
Khi tôi dọn dẹp lại di vật của bà, bỗng phát hiện dưới tấm ván giường có một viên gạch lát sàn bị lỏng.
Tôi cẩn thận nhấc viên gạch lên bên dưới là một chiếc hộp gỗ sơn đen và một phong thư cũ kỹ.
Trên phong bì, bằng nét chữ run rẩy viết:
“Gửi cháu gái của bà — sự thật nằm trong đây.”
Tôi run run mở phong bì ra.
Trước mắt tôi là nét chữ quen thuộc của bà ngoại:
“Con gái yêu quý của bà:
Khi con đọc được bức thư này, thì bà đã rời khỏi ngôi nhà từng mang lại biết bao tổn thương cho chúng ta rồi.
Trước hết, bà muốn giải thích cho con hiểu
‘Thi thu bà’ là gì.
Đây không phải là truyền thuyết mê tín, mà là một loại bí thuật y học cổ truyền đã được tổ tiên gia tộc ta truyền lại qua nhiều thế hệ.”
“Chúng ta vốn là hậu duệ của ngự y trong triều đình, chuyên tu luyện những bí thuật nằm giữa ranh giới sống – chết.
Cái chết của mẹ con… không phải là tự sát.
Mười năm trước, mẹ con đã phát hiện ra đường dây buôn người và mổ cướp nội tạng do ông nội con điều hành, gây ra vụ bắt cóc 28 đứa trẻ — trong đó 10 em đã chết.
Mẹ con muốn tố cáo.
Vì vậy, cô ấy bị ba con và ông nội ép uống độc dược cực mạnh.
Bọn chúng dựng hiện trường thành một vụ tự sát, dùng chiếc kéo đó và sợi chỉ đen để tạo ra một cảnh tượng kinh hoàng, nhằm che đậy sự thật.
Khi ta biết được chân tướng, ta đã thề phải dùng chính y thuật của gia tộc để báo thù cho mẹ con.
Bài thuốc Huyền Mệnh Tán mà ta bào chế trong tầng hầm giúp ta kiểm soát nhịp tim và hô hấp, đưa cơ thể vào trạng thái giả chết.
Còn hương Ảo Tâm Hương được phối từ hoa mạn đà la và quy hồn thảo là loại hương mà ta dùng để dẫn dắt con.
Nó khiến con ‘thấy’ mẹ con.
Nhưng đó không phải là ảo giác.
Mà là thứ thuốc này đã đánh thức tiềm thức của con nơi vẫn cất giữ ký ức về mẹ, về nỗi đau, và cả sự thật.”
“Chiếc kéo đó đã được ngâm trong dịch của loài Ác Mộng Đằng – một loại thực vật gây ảo giác cực mạnh.
Chỉ cần chạm vào, dược tính sẽ thẩm thấu qua da, khiến người ta rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Trên giường của dì Lâm, ta cũng đã rắc Mê Thần Phấn, một loại bột mê hương khiến tâm trí rối loạn.
Mắt và miệng của ba con, bà nội con, thực ra… không hề bị khâu thật.
Đó là do họ đã uống Câm Mặc Tán — một loại dược làm tê liệt hệ thần kinh vận động vùng mặt, khiến họ có cảm giác như bị khâu, không thể mở miệng hay cử động.
Trong nỗi sợ hãi cực độ, cộng với tác động của dược liệu,
họ đã tự giết lẫn nhau.
Đây là màn báo thù do chính tay ta dàn dựng, để họ nếm trải cùng một nỗi thống khổ mà mẹ con từng gánh chịu.
Ở khoảnh khắc cuối cùng của đời mình, ta đã uống Giải Hình Thang — một loại thuốc có thể giúp con người tạm thời sở hữu sức mạnh vượt giới hạn, nhưng cái giá phải trả… là chính sinh mạng.
Ta biết mình không sống được bao lâu nữa, nhưng trước khi rời đi, ta nhất định phải khiến sự thật được phơi bày.
Trong phong thư này, ta đính kèm toàn bộ bằng chứng về đường dây buôn người,
và danh sách những đứa trẻ đã thiệt mạng.
Con hãy giao tất cả cho cơ quan chức năng, để những gia đình từng mất con… có thể nhận lại công lý.
Nhớ kỹ, y thuật của chúng ta sinh ra là để cứu người, không phải để giết.
Ta chọn con đường báo thù, đó là lựa chọn của riêng ta, nhưng ta không mong con sẽ kế thừa.
Chiếc kéo đó… đã nhuộm quá nhiều máu rồi.
Hãy đem nó chôn sâu dưới đất, cắt đứt tất cả huyết nghiệp và oán nghiệt từ đây.”
“Người sống luôn quan trọng hơn người đã khuất.
Mang hy vọng mà bước về phía trước, bao giờ cũng có ý nghĩa hơn là chìm đắm trong hận thù.”
— Mãi yêu con, Bà ngoại của con.
Ở cuối bức thư, kẹp thêm vài trang giấy ố vàng.
Trên đó là những bản ghi chép chi tiết: sổ sách kế toán, tên tuổi, độ tuổi của những đứa trẻ đã thiệt mạng trong đường dây buôn người mà ông nội từng tham gia.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, ông nội tôi hoàn toàn sụp đổ về tinh thần.
Ngày ngày ông ngồi lặng lẽ trong sân, đăm đăm nhìn lên bầu trời, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa không ai hiểu được.
Tôi biết đó là di chứng do Câm Mặc Tán gây ra.
Thứ thuốc ấy phá hủy hệ thần kinh một cách từ từ, đẩy người ta vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, không thể thoát ra.
Một tháng sau, vào một đêm mưa tầm tã, ông lặng lẽ qua đời.
Bác sĩ kết luận là đột quỵ do bệnh tim.
Nhưng tôi hiểu đó là hậu quả không thể đảo ngược từ việc dùng những loại dược tà kia suốt thời gian dài.
Toàn bộ tài sản… đều được để lại cho tôi.
Căn nhà thấm đẫm ký ức máu tanh, mảnh đất chôn giấu vô vàn bí mật, cùng những khoản tiền khổng lồ gửi trong ngân hàng tất cả giờ đây thuộc về tôi.
Tôi đã mang bức thư của bà ngoại cùng toàn bộ chứng cứ giao nộp cho viện kiểm sát.
Một tháng sau, vụ án buôn bán trẻ em chấn động cả nước chính thức bị phanh phui.
Những gia đình từng mất con… cuối cùng cũng được đòi lại công lý.
Tôi bán đi toàn bộ gia sản bao gồm ngôi nhà nhuốm đầy ký ức máu tanh ấy, và dùng toàn bộ số tiền đó để xây dựng một phòng khám y học cổ truyền ở vùng núi xa xôi hẻo lánh.
Tôi bắt đầu học tập bài bản các kiến thức y học chính thống, sắp xếp, biên soạn lại những phần giá trị trong y thư mà bà ngoại để lại, gạt bỏ đi toàn bộ yếu tố mê tín, tà thuật.
Còn về chiếc kéo đó tôi mang nó đến một ngọn núi xa vắng, chôn thật sâu xuống lòng đất.
Ngay phía trên nơi chôn, tôi trồng một cây ngân hạnh.
Cây ngân hạnh sống nghìn năm không chết tôi hy vọng nó có thể làm chứng cho việc: oán thù, một ngày nào đó, sẽ hóa thành mầm sống mới.
Những đêm khuya thanh vắng, tôi vẫn thường nhớ đến bà ngoại… và mẹ.
Tôi đã mang bức thư của bà ngoại cùng toàn bộ chứng cứ giao nộp cho viện kiểm sát.
Một tháng sau, vụ án buôn bán trẻ em chấn động cả nước chính thức bị phanh phui.
Những gia đình từng mất con… cuối cùng cũng được đòi lại công lý.
Tôi bán đi toàn bộ gia sản bao gồm ngôi nhà nhuốm đầy ký ức máu tanh ấy, và dùng toàn bộ số tiền đó để xây dựng một phòng khám y học cổ truyền ở vùng núi xa xôi hẻo lánh.
Tôi bắt đầu học tập bài bản các kiến thức y học chính thống, sắp xếp, biên soạn lại những phần giá trị trong y thư mà bà ngoại để lại, gạt bỏ đi toàn bộ yếu tố mê tín, tà thuật.
Còn về chiếc kéo đó tôi mang nó đến một ngọn núi xa vắng, chôn thật sâu xuống lòng đất.
Ngay phía trên nơi chôn, tôi trồng một cây ngân hạnh.
Cây ngân hạnh sống nghìn năm không chết tôi hy vọng nó có thể làm chứng cho việc: oán thù, một ngày nào đó, sẽ hóa thành mầm sống mới.
Những đêm khuya thanh vắng, tôi vẫn thường nhớ đến bà ngoại… và mẹ.

Prev
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

605233023_1183179200679384_1342508339057917312_n-4

Tình Vãn

606915963_122298392426068757_1566813789618207712_n-1

Miệng Cứng Lòng Mềm

625129015_122108483247217889_3211741178572154894_n

Ngày Tôi Sinh , Chồng Tôi Đăng Ảnh Con Người Khác

627999166_122141251113125184_22118526999539872_n

Người Mà Đại Ca Che Chở

616854181_122139209745125184_2595964678717191374_n-3

Sống Lại Để Không Yêu Anh Nữa

624553235_122113096719161130_7600881588978626910_n-1

Bầu Sữa Mùa Đông

616854181_122139209745125184_2595964678717191374_n-2

Bất Ngờ Của Anh

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay