Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Next

Ngỡ Như - Chương 1

  1. Home
  2. Ngỡ Như
  3. Chương 1
Next

Ba ngày sau khi tôi chặn số Chu Dự An, thành phố đổ một trận mưa trái mùa.

Mưa không lớn, nhưng dai dẳng, từng giọt lặng lẽ rơi xuống mặt kính văn phòng luật sư Triệu, kéo thành những vệt dài như những vết xước mờ nhạt trên một bức ảnh cũ.

Tôi ngồi đối diện anh Triệu, ký nốt những giấy tờ cuối cùng.

“Nếu bên kia không đồng ý hòa giải thì sao?” anh hỏi.

“Tôi không hòa giải.”

Tôi trả lời rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Tôi không cần tài sản của anh ta. Cũng không cần lời xin lỗi.”

Thứ tôi muốn, chỉ là cắt đứt.

Anh Triệu nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng gật đầu.

“Vậy chúng ta tiến hành theo hướng đơn phương.”

Tôi đứng dậy, cài lại cúc áo khoác. Ngoài hành lang, ánh đèn vàng phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Tôi bước đi, gót giày vang lên những tiếng khô khốc, đều đặn, giống như nhịp tim đã thôi run rẩy.

—

Cùng lúc đó, trên tầng cao nhất của bệnh viện trung tâm, phòng VIP số 1708 vẫn sáng đèn.

Chu Dự An tỉnh dậy sau ca phẫu thuật ghép gan trong trạng thái mơ hồ.

Cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới khiến anh ta nhíu mày. Vết khâu kéo căng theo từng nhịp thở, như nhắc nhở anh ta rằng mình vừa làm một việc “vĩ đại”.

Trong tưởng tượng của anh ta, Tống Y lẽ ra phải đang ngồi bên giường.

Có thể mắt đỏ hoe.

Có thể giận dỗi.

Nhưng chắc chắn sẽ không rời đi.

Thế nhưng khi anh ta mở mắt, trước mặt chỉ có trần nhà trắng lạnh và mùi thuốc sát trùng nồng nặc.

Cao Nhã ngồi bên cửa sổ.

Cô ta quay lưng về phía giường, điện thoại đặt trên đùi, ngón tay lướt rất nhanh.

Chu Dự An khẽ gọi.

“Tiểu Nhã.”

Cô ta giật mình, vội vàng tắt màn hình.

“Anh tỉnh rồi? Có đau không?”

Giọng nói vẫn dịu dàng, vẫn mong manh như ngày nào.

Anh ta nhìn cô ta, trong mắt thoáng qua một tia ấm áp.

“Không sao.”

Anh ta không hỏi về Tống Y.

Bởi trong thâm tâm, anh ta tin chắc cô sẽ quay lại.

Chỉ là đang giận.

Chỉ là muốn làm mình làm mẩy.

Phụ nữ mà, luôn thích được dỗ dành.

Anh ta nghĩ vậy.

—

Buổi chiều, điện thoại của Cao Nhã lại sáng lên.

Lần này, cô ta không kịp che.

Trên màn hình là một cái tên không hề quen thuộc với Chu Dự An.

— “Hứa Minh”.

Tin nhắn hiển thị trên màn hình khóa:

“Em ổn chứ? Nghe nói ca ghép thành công rồi. Tối anh qua đón em đi ăn nhé?”

Chu Dự An nhìn thấy.

Chỉ một thoáng, nhưng đủ.

“Là ai?” anh ta hỏi.

Cao Nhã mím môi, vẻ mặt thoáng bối rối.

“Bạn cũ thôi. Anh ấy biết em phẫu thuật nên hỏi thăm.”

“Bạn cũ?” giọng Chu Dự An trầm xuống.

Cô ta gật đầu, rồi nắm tay anh ta, đôi mắt long lanh.

“Em chỉ coi anh ấy là bạn.”

Câu nói ấy, giống hệt câu anh ta từng nói với Tống Y.

“Tiểu Nhã chỉ là em gái anh thôi.”

Đột nhiên, trong khoảnh khắc ấy, Chu Dự An cảm thấy một điều gì đó không đúng.

Nhưng anh ta không nói ra.

Anh ta mệt.

Và quan trọng hơn, anh ta không tin mình có thể bị thay thế.

—

Những ngày sau đó, Tống Y không xuất hiện.

Không một cuộc gọi.

Không một tin nhắn.

Không một lần hỏi thăm.

Chu Dự An bắt đầu khó chịu.

Không phải vì đau.

Mà vì trống rỗng.

Phòng VIP rộng rãi, tiện nghi, nhưng mỗi khi đêm xuống lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Trước kia, dù có cãi nhau thế nào, Tống Y vẫn ngồi đó.

Có khi im lặng bóc táo.

Có khi khẽ chỉnh lại chăn cho anh.

Có khi ngồi đọc sách, nhưng luôn ở đó.

Sự hiện diện của cô giống như không khí.

Chỉ khi biến mất, mới biết mình đã quen hít thở nó bao lâu.

Còn Cao Nhã thì khác.

Cô ta đến vào ban ngày, ngồi một lúc rồi rời đi.

Buổi tối, viện cớ mệt.

“Em cũng vừa ghép gan xong, phải nghỉ ngơi.”

Chu Dự An không thể trách.

Anh ta đã cắt một phần gan của mình cho cô.

Cô có quyền yếu đuối.

Thế nhưng điện thoại của cô thì không yếu đuối chút nào.

Mỗi tối, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình lại phản chiếu lên gương mặt cô ta.

Cô ta quay lưng lại, gõ rất nhanh.

Thỉnh thoảng còn mỉm cười.

Chu Dự An nhìn thấy.

Anh ta không hỏi.

Nhưng trong lòng bắt đầu có một vết nứt.

—

Một tuần sau.

Chu Dự An xuất viện.

Về đến căn biệt thự, cửa vừa mở ra, anh ta đã cảm nhận được sự thay đổi.

Không có mùi canh gà.

Không có tiếng bước chân nhẹ.

Không có ánh đèn vàng dịu trong phòng khách.

Chỉ có khoảng không im lặng đến rợn người.

Cao Nhã dìu anh ta vào trong, đặt anh ta ngồi xuống sofa.

“Anh nghỉ ngơi đi, em có việc ra ngoài một lát.”

“Việc gì?”

“Bạn em vừa về nước, muốn gặp em.”

Lại là bạn.

Chu Dự An nhìn cô ta.

Cô ta đã trang điểm nhẹ.

Chiếc váy trắng giản dị biến mất, thay vào đó là một bộ váy ôm sát tôn lên vòng eo thon thả.

Cô ta trông… không hề giống người vừa trải qua ca ghép gan.

“Em đi bao lâu?”

“Không lâu đâu.”

Cô ta mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên má anh ta.

Một cái hôn rất khéo.

Không sâu.

Không nồng.

Chỉ vừa đủ để anh ta không thể trách móc.

Cửa đóng lại.

Tiếng khóa vang lên một tiếng “cạch” khô khốc.

Chu Dự An ngồi đó, một mình trong căn nhà rộng lớn.

Điện thoại anh ta đặt trên bàn.

Không có tin nhắn từ Tống Y.

Không có cuộc gọi nhỡ.

Chỉ có thông báo từ ngân hàng, từ công ty, từ những người làm ăn.

Anh ta đột nhiên nhớ ra một điều.

Trước đây, mọi lịch hẹn, mọi việc trong nhà, mọi thứ lặt vặt đến lớn nhỏ… đều do Tống Y sắp xếp.

Anh ta chỉ cần xuất hiện.

Còn bây giờ, anh ta phải tự mình gọi điện cho quản gia.

Tự hỏi xem thuốc để ở đâu.

Tự tìm chìa khóa xe.

Một cơn khó chịu mơ hồ dâng lên.

Anh ta cầm điện thoại, định gọi cho Tống Y.

Số máy… không liên lạc được.

Anh ta thử gửi tin nhắn.

Dòng chữ nhỏ hiện lên:

“Tin nhắn không gửi được.”

Bị chặn.

Chu Dự An nhìn chằm chằm màn hình.

Lần đầu tiên trong năm năm, anh ta cảm thấy một thứ gần giống như hoảng hốt.

—

Trong một quán cà phê cách đó vài con phố, Cao Nhã ngồi đối diện một người đàn ông trẻ.

Hứa Minh.

Anh ta cười dịu dàng.

“Em trông khỏe hơn anh tưởng.”

Cao Nhã khẽ nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió.

“Có người lo tiền viện phí, lo phòng VIP, em chỉ cần nằm đó thôi.”

“Vậy còn anh ta?”

Cô ta nhún vai.

“Anh ta nghĩ em là bạch nguyệt quang của anh ta.”

Cô ta bật cười.

Tiếng cười không còn mong manh.

“Nhưng anh ta chỉ là một trạm dừng.”

Hứa Minh nâng tách cà phê, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Vậy em muốn dừng ở đâu?”

Cao Nhã nhìn ra cửa kính.

Bên ngoài, mưa đã tạnh.

Thành phố sau cơn mưa sáng loáng, lạnh lẽo và đầy cơ hội.

“Ở nơi có lợi nhất cho em.”

Cô ta trả lời.

Rồi cúi xuống nhắn một tin:

“Anh ấy đã xuất viện. Em tự do rồi.”

—

Còn Chu Dự An, đêm đó nằm một mình trên chiếc giường rộng.

Vết mổ âm ỉ đau.

Căn phòng quá lớn.

Anh ta nhắm mắt lại, lần đầu tiên không thể ngủ.

Trong bóng tối, anh ta bỗng nhớ đến hình ảnh Tống Y đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Nhớ tiếng cười rất nhỏ, lạnh lẽo.

Nhớ chữ ký phóng khoáng trên tờ đơn ly hôn.

Ba giây ấy, anh ta đã đứng sững.

Nhưng có lẽ…

Cô đã đứng sững suốt năm năm.

Và lần này, người bị bỏ lại phía sau, lại chính là anh ta.

Next
afb-1774059475
Rời Đi Vì Một Quả Măng Cụt
Chương 4 21 giờ ago
Chương 3 21 giờ ago
afb-1774469277
Daddy Mang Một “Em Gái” Về Nhà
Chương 13 22 giờ ago
Chương 12 22 giờ ago
652908775_941139725116235_3908357369882883595_n
Miếng Ngọc Khuyết Năm Xưa
Chương 7 23 giờ ago
Chương 6 23 giờ ago
632106530_122262870314243456_613151278118186140_n-11
Sau khi trở về
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
afb-1774491335
Hỉ Phòng Lạnh Lẽo
Chương 8 21 giờ ago
Chương 7 21 giờ ago
afb-1774491323
Tiếng Sủa Đầu Tiên Sau Ba Năm
Chương 9 21 giờ ago
Chương 8 21 giờ ago
afb-1774224452
Gả Cho Phi Công
Chương 5 23 giờ ago
Chương 4 23 giờ ago
594009393_1168524298802521_6713141992176921489_n-3
Tăm Tối
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
654940703_956999006674715_4468440495883810965_n

Long Thai Đổi Mệnh

650968898_122261157380175485_3959576432322225657_n-2

Sự Thật

650963278_122261380148175485_543958623906334320_n-3

Ngày Cố Trinh được trao huân chương

649821089_122267322308243456_3551920591604561534_n-4

Dư Thừa

646064477_122259984260175485_3871576975295066544_n-8

Tam Ca

644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-7

Chất Lượng Cao

650920197_122261148230175485_3139848272873378519_n-3

Mẹ Tôi Muốn Ly Hôn

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay