Người Anh Muốn Vứt Bỏ - Chương 5
14
Thật ra anh đã lừa tôi.
Ba năm trước, vừa bước xuống máy bay anh đã tìm cách liên lạc với tôi.
Điện thoại không gọi được, anh lập tức hiểu ra lựa chọn của tôi.
Khi đó anh còn chưa dư dả như bây giờ, một tấm vé máy bay khứ hồi về nước cũng chẳng lo liệu nổi.
Thế là anh lao vào nghiên cứu như một kẻ điên, nhận làm đủ mọi việc làm thêm ngoài giờ.
Cuối cùng chẳng bao lâu sau cũng gom đủ tiền, xin nghỉ phép bay về.
Thế nhưng chỗ ở trước kia của tôi đã đổi chủ khác.
Anh không cam tâm tiếp tục tìm kiếm, thậm chí từng nghĩ đến chuyện từ bỏ dự án ở nước ngoài, cứ ở lỳ đây đợi tôi xuất hiện.
Cho đến khi phát hiện ra một email trong hòm thư.
Đó là bức thư hẹn giờ tôi đã cài đặt sẵn từ trước.
Vốn dĩ là muốn tạo ra ảo giác rằng tôi vẫn đang đợi anh.
Trong thư chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ: Chúc anh tiền đồ xán lạn, mong rằng ngày gặp lại, anh sẽ rực rỡ hơn bất kỳ lúc nào.
Anh lặng người hồi lâu, cuối cùng lại lên máy bay trở về viện nghiên cứu.
Sau này mới phát hiện ra, Trần Thuật thi thoảng tới viện nghiên cứu học tập lại chính là bạn trai của cô bạn thân tôi.
Nhờ đó “vô tình” moi được địa chỉ hiện giờ của tôi.
Kể từ dạo ấy, cứ mỗi kỳ nghỉ lễ anh đều xin phép bay về nước.
Viện trưởng sợ anh làm lộ bí mật nên phái người âm thầm theo dõi.
Vài đồng nghiệp người Hoa trong viện nghe chuyện bèn cười phẩy tay: “Người Trung Quốc ấy mà, mua nhà xong là thấy trống rỗng ngay.”
Ba năm, nói dài chẳng dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.
Ngọn đèn sau khung cửa sổ ấy chưa từng một lần sáng lên.
Nhưng anh thì luôn luôn ở đó.
15
Sau này, đến cả Thuận T.ử cũng phải nhảy vào làm thuyết khách.
Tôi rep lại: [Chỉ mải block anh ta, quên mất vẫn còn tên tay sai là anh đấy.]
Sau đó cho vào sổ đen xóa thẳng.
Từng có một dãy số lạ hoắc, gửi tin nhắn đến vào lúc ba giờ sáng:
Tôi biết, anh ta đang ám chỉ hai năm chúng tôi ở bên nhau.
Bên cạnh anh ta chưa từng thiếu vắng bóng hồng, còn tôi thì luôn im lặng đứng nhìn, sắm vai một kẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện không màng tranh giành.
Tôi không trả lời, tiện tay block luôn số này của anh ta.
Bùi Tùng Tuy đã trở về, hơn nữa lại càng xuất chúng hơn.
Tôi không còn cần bất cứ thứ “gia vị” nào để xoa dịu nữa.
Anh hỏi tôi sao thế, tôi lắc đầu: “Không có gì, tin nhắn rác thôi.”
Chỉ là tôi không hiểu.
Năm đó chính miệng Cố Quần đã nói, hãy để mối quan hệ này “thuần túy một chút, đừng dính dáng đến tình cảm”.
Sao giờ đây, kẻ không làm được lại chính là anh ta.
Nhưng tôi không ngờ được rằng đoạn tình cũ với Cố Quần lại đột nhiên bị vạch trần.
Bài bóc phốt tố tôi có “đời sống tình ái hỗn loạn”, vừa bám víu Cố Quần xong lại quay sang đu bám tân quý giới công nghệ mới về nước.
Những tin tức về giới khoa học công nghệ vốn dĩ chẳng mấy khi xôn xao.
Nhưng nhan sắc của Bùi Tùng Tuy lại quá thu hút, không ít các trang tin tức đã từng đăng tải video của anh.
Sự việc nhanh ch.óng bùng nổ, mũi dùi dư luận đa phần chĩa thẳng vào tôi.
Cố Quần không hề lên tiếng đính chính.
Mà đổi số mới nhắn tin cho tôi: [Quay về đi, mấy tin đồn đó anh có thể dẹp yên giúp em.]
[Là do trước đây anh đã lơ là em.]
Tôi không thèm để mắt tới.
Giữa lúc cơn bão dư luận ngày một gay gắt.
Người đầu tiên công khai lên tiếng nói giúp tôi, lại chính là Hứa Kiều.
Cô ả dùng tài khoản chính thức đăng đàn: [Từ khi tôi quen biết Cố Quần đến nay, Hạ Kinh Ngữ chưa bao giờ chen chân vào. Xin hãy ngừng phán xét ác ý về cô ấy.]
Tôi nhắn tin riêng, gửi lời cảm ơn cô ấy.
Đồng thời nhắc nhở cô ấy hãy cân nhắc kỹ lại cuộc hôn nhân này.
Cô ấy rep lại: [Tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ.]
Ngay sau đó, một đoạn video được tung ra.
Do đích thân Bùi Tùng Tuy quay cho tôi.
Trước ống kính, tôi điềm đạm lên tiếng:
“Tôi và anh Bùi xác thực là người yêu của nhau nhưng điều đó không ảnh hưởng đến hiệu năng của thiết bị. Thành quả của đội ngũ bọn họ đứng đầu toàn cầu, tương lai sẽ mang lại lợi ích cho vô số bệnh nhân.”
“Còn về phần Cố tổng! chúng tôi quả thật từng có qua lại nhưng đã chia tay trong hòa bình. Anh ấy nay đã đính hôn cùng cô Hứa, xin đừng đem quá khứ ra xào xáo, ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ.”
Tôi nhìn thẳng vào ống kính.
Hệt như có thể xuyên thấu qua nó, nhìn thấy người đàn ông đang cầm máy quay phía sau là Bùi Tùng Tuy.
Tiếp đó, tôi mỉm cười, bồi thêm một câu: “Chỉ khi được ở bên người thật sự hòa hợp với mình, mới nhận ra những chuyện trước kia… cùng lắm chỉ tính là “điều hòa sinh lý” mà thôi, tẻ nhạt đến vô vị.”
“Và Bùi Tùng Tuy, trước nay chưa từng là thế thân của bất kỳ ai. Mong mọi người biết điểm dừng, chú tâm vào thành quả nghiên cứu của anh ấy.”
Thật ra ban đầu tôi không định lên tiếng đáp trả.
Nhưng không muốn liên lụy đến Bùi Tùng Tuy.
Tôi hy vọng, sau này khi tìm kiếm tên anh, các từ khóa liên quan sẽ là thành tựu nghiên cứu khoa học của anh.
Chứ không phải ba cái mớ tin tức giật gân rác rưởi.