Người Đừng Lặng Im - Người Đừng Lặng Im - Chương 3
Mùa hè sau kỳ thi đại học, ai ai cũng lo cho tôi.
Sợ tôi nghĩ quẩn, sợ tôi tự tử.
Cuối cùng, ngay cả Quan Thuần Nguyệt cũng đến tận nhà xin lỗi tôi.
Cô lắp bắp, sợ hãi đến mức muốn khóc.
Tôi lạnh lùng đóng sầm cửa.
“Cút.”
6
Tôi chống nạnh, không hài lòng.
“Ba! Sao ba cũng hùa với mẹ mà nghĩ linh tinh vậy!”
“Con vẫn thường xuyên gọi điện cho hai người mà! Con thật sự rất thích London, và từ lâu đã buông bỏ rồi.”
Tôi khoác tay ông, mỉm cười ngọt ngào.
“Con nói ba mẹ nghe một bí mật nhé, Tô Du Thì cũng sắp đến thành phố A.”
“Lần trước gặp vội quá, anh ấy nói lần này sẽ ở lại lâu hơn, quà cũng chuẩn bị nhiều rồi, vài hôm nữa sẽ đến.”
Ông ngạc nhiên, “Bất ngờ vậy à? Lịch trình của nó còn ai biết không? Có cần chúng ta chuẩn bị gì không…”
“Không cần đâu.”
…
Về đến căn hộ.
Trước cửa đặt một phong bì đỏ, bên trong là tấm vé kia.
Tôi nhét thẳng vào thùng rác.
Ngã xuống giường, nhưng mãi không ngủ được.
Tôi vô thức bấm số quen thuộc ấy, chờ một lát mới nhận ra lúc này ở London đang là rạng sáng.
Tôi ném điện thoại sang một bên.
Trùm chăn, mơ màng đến sáng.
Khi đánh răng, tôi liếc điện thoại — Tô Du Thì không gọi lại.
Mấy hôm nay Chu Hạnh Dĩ không còn đến làm phiền tôi nữa, tôi cũng được yên tĩnh.
Ăn sáng xong, tôi thong thả bước xuống tiệm hoa dưới nhà.
Chọn vài bông, nhưng ghép lại trông lại chẳng hài hòa.
Tô Du Thì thì rất giỏi phối hoa, mỗi bó hoa tặng tôi đều do anh tự tay chọn.
Rõ ràng là một nhà đầu tư lạnh lùng lý trí, nhưng lại rất biết tạo cảm xúc trong những chuyện nhỏ nhặt như vậy.
Chúng tôi là hôn nhân trước, tình yêu sau.
Lúc đầu tôi không kỳ vọng có một người chồng hoàn hảo.
Từng nghe nói anh đã có “ánh trăng trắng” trong lòng từ lâu, lại bận rộn suốt ngày.
Vì thế chúng tôi rất hiếm khi gặp nhau.
Cho đến một ngày, Tô Du Thì đến giảng bài ở trường kinh doanh, thầy hướng dẫn nhờ tôi đưa anh một ly cà phê.
Anh nhìn tôi sững người rất lâu, rồi mới nhận một cách không tự nhiên.
Tôi tiện miệng nói, “À, tuần sau em đi trượt tuyết với bạn, có thể sẽ vắng nhà cả tháng.”
Ly cà phê trong tay anh lập tức đổ xuống đất.
Sau đó, không hiểu sao trong nhà bắt đầu xuất hiện nhiều trang sức và quà tặng.
Bình hoa trong phòng khách cũng dần đầy những bó hoa rực rỡ.
Ngay cả con chó nhỏ tôi nuôi cũng được buộc một chiếc nơ hồng xinh xắn trên cổ.
Vị chồng do gia tộc sắp đặt của tôi bắt đầu xuất hiện ở nhà mỗi ngày.
Chúng tôi từ từ, từ quen biết đến yêu nhau.
Như lúc này, khi tôi nhìn những bó hoa trên bàn đã gần bán hết, bỗng thấy nhớ anh đến vô cùng.
“Trên tỏa ra, dưới gom lại mới đẹp, thêm hai bông hồng champagne nữa.”
Bên cạnh vươn ra một bàn tay thon dài, thêm nhẹ hai bông hồng champagne vào hai bên.
Sang trọng mà hài hòa, sắc hoa bỗng như bừng sáng.
Tôi sững người, đứng bật dậy ôm chặt lấy anh.
Tô Du Thì mặc chiếc áo măng-tô trắng, trên gương mặt phảng phất vẻ mệt mỏi.
Vali đặt bên cạnh.
Anh cúi xuống, ôm tôi chặt hơn nữa.
“Hiến Âm, anh rất nhớ em.”
7
“Không phải anh bảo ngày kia mới tới sao?”
Thì ra Tô Du Thì về sớm, lần này xa nhau cũng chỉ mới năm ngày.
Anh tắm xong, đang dùng khăn lau tóc.
Đôi mắt anh đen sâu.
“Tối qua, em gọi điện cho anh.”
“Em luôn giữ giờ giấc rất chuẩn, hiếm khi ngủ sau mười một giờ.”
“Hơn nữa, chuông reo đến hai mươi mốt giây.”
Tôi bật cười, “Vậy thì sao?”
Tô Du Thì nghiêm túc đáp, “Nên cả ngày hôm đó anh chẳng ăn uống tử tế được.”
“Anh đặt chuyến sớm nhất có thể.”
Anh cúi xuống hôn nhẹ, mang theo hương dầu gội, vây lấy tôi.
Tôi khẽ thở dài — anh vẫn luôn tỉ mỉ như thế.
Sau đó tôi đưa Tô Du Thì đi chơi khắp thành phố A.
Dẫn anh qua những con hẻm tuổi thơ tôi từng đi, ăn bánh gạo mật ở phố cổ.
Sáng ngày thứ ba, Tô Du Thì nhẹ nhàng cài khuy váy cho tôi.
“Hiến Âm, trong thành phố có một sự kiện, anh đã nhận lời từ trước.”
“Em đi cùng anh nhé?”
Tôi không nghĩ nhiều, gật đầu.
Khi xuống xe tại hội trường, có người mỉm cười dẫn chúng tôi vào nhà hát.
“Ngài Tô, mời bên này.”
Tôi mím môi, thoáng thấy có gì đó không ổn.
Cho tới khi Chu Hạnh Dĩ bước lên sân khấu, đôi mắt cong lại, mỉm cười nhìn tôi.
Anh hít sâu, khẽ cúi đầu, bắt đầu kéo violin.
Khán phòng không đông, nhưng ai nấy đều ánh lên vẻ kinh ngạc.
Quan Thuần Nguyệt cũng có mặt, đứng ở bên cánh gà lặng lẽ nhìn anh ngẩn ngơ.
Người bên cạnh vẫn đang giới thiệu cho chúng tôi.
“Đây là thầy Chu Hạnh Dĩ, nghệ sĩ nổi tiếng trong nước, tác phẩm của thầy ấy không dễ gì mời được đâu.”
Tôi cúi đầu, giọng nhạt.
Bên cạnh, Tô Du Thì nheo mắt, nụ cười lạnh, im lặng.
Tiếng đàn nhẹ như nước chảy, khúc nhạc quả thật rất tinh tế.
“Khụ khụ.”
Ngay lúc cao trào, một tiếng ho không nhẹ cũng chẳng nặng vang lên, cắt ngang tiếng đàn.
Như xương cá mắc trong cổ, nuốt cũng dở, nhả cũng không xong.
Tô Du Thì nhướng mày.
Chu Hạnh Dĩ không để tâm, chỉ dừng lại một chút, tiếp tục mỉm cười nhìn tôi.
Kết thúc bản nhạc, anh lễ phép cúi người.
Từ xa nhìn tôi, ánh mắt lóe lên tia lửa, từng chữ từng chữ rõ ràng.
“Đây là tác phẩm tôi viết cho cô gái trong tim mình, hôm nay cô ấy cũng có mặt tại đây.”
Khán phòng xôn xao, Chu Hạnh Dĩ chậm rãi bước về phía tôi.
Hôm nay anh mặc một bộ đuôi tôm nhung đen, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng.
Giọng anh nhẹ nhàng.
“Chuyện năm xưa thật đáng tiếc, lần này tôi đem tất cả nỗi nhớ vào tiếng đàn, chỉ muốn hỏi cô… có còn bằng lòng…”
Tôi cau mày.
Mọi người sững sờ, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa hiếu kỳ đổ dồn về phía tôi.
Quan Thuần Nguyệt ở bên cánh gà cắn chặt môi, mái tóc mái rũ xuống che đi ánh nhìn của cô ấy.
Màn tỏ tình đầy cảm xúc ấy bị cắt ngang không thương tiếc.
“Ngài Chu, đây là cách thành phố A tiếp khách sao?”
Tô Du Thì cúi mắt, khẽ cười.
Hờ hững nắm lấy tay tôi, xoay xoay chơi đùa.
“Anh là ai?”
Dưới ánh nhìn cau mày của Chu Hạnh Dĩ, ánh mắt anh ngày càng lạnh.
Chiếc cốc trà bên tay bị hất văng.
“Giữa nơi đông người, lợi dụng nhà hát để tỏ tình với vợ tôi à?”
8
Người phụ trách đón tiếp bên cạnh đổ mồ hôi lạnh.
Anh ta vội kéo Chu Hạnh Dĩ đang sững người sang một bên.
“Tổ tông ơi, anh xưa nay thận trọng, sao lại gây ra trò đùa thế này?”
“Chắc thầy Chu nhận nhầm người rồi, Tổng Giám đốc Tô, phu nhân Tô, thật xin lỗi, xin lỗi nhé…”
Tô Du Thì thản nhiên, chẳng biểu lộ gì.
Ánh mắt Chu Hạnh Dĩ cúi xuống, rơi vào đôi tay đang đan chặt của chúng tôi.
Khẽ lẩm bẩm, “Sao… lại là anh ta?”
Rõ ràng trong mắt đầy băng giá, nhưng vẫn phải siết chặt nắm đấm để kìm lại.
Tô Du Thì thong thả gõ nhẹ vào tay vịn.
“Ngài Chu, you need an apology.”
Anh mỉm cười, “Anh biết đấy, tôi sống ở London, điều coi trọng nhất chính là lễ nghi và phép tắc.”
Chu Hạnh Dĩ cuối cùng cũng rời ánh nhìn khỏi tôi, mỉm cười đáp lại.
“Nhà đầu tư London từ khi nào có thể quyết định chuyện của nhà họ Chu?”
Người kia thấy không khí lạnh ngắt, liền căng thẳng vỗ vai Chu Hạnh Dĩ, ghé tai nói nhỏ vài câu.
Anh mím môi, im lặng.
Đúng lúc này, Quan Thuần Nguyệt vội vàng bước tới trên đôi giày cao gót mảnh.
Cô tự nhiên khoác tay anh.
“Xin lỗi, xin lỗi, bản nhạc này là tối qua tôi và thầy Chu tập luyện, anh ấy viết cho tôi nghe.”
“Hôm nay chỉ là hiểu lầm thôi.”
Chu Hạnh Dĩ không phản ứng.
Quan Thuần Nguyệt mừng rỡ, ánh mắt thoáng qua nét dịu dàng.
“Anh ấy hôm qua thức trắng đêm, sáng nay còn đau đầu, có lẽ đã nhận nhầm tôi thành cô…”
Tôi thấy ghê tởm vô cùng.
Không kìm được mà ho khan, “Khụ khụ khụ…”
Tô Du Thì khẽ vỗ lưng tôi, giọng nhạt.
“Vậy sao? Tôi chẳng thấy chỗ nào của cô Quan giống vợ tôi cả.”
“Cái cớ này tôi không tin, nhưng cũng lười tranh cãi với các người, tự lo cho tốt đi.”
Anh nắm tay tôi rời khỏi đó.
Mơ hồ, tôi vẫn cảm thấy ánh mắt Chu Hạnh Dĩ phía sau cố định trên người mình, khiến tôi khó hiểu.
Hai kẻ thần kinh…
Bước chân của người bên cạnh tôi ngày một nhanh.
Trong lòng tôi hơi lo, chuyện trước đây tôi chưa từng kể với anh, liệu anh có để tâm không?
Tô Du Thì mím môi, không nói gì.
Đi ngang qua một cửa hàng nhạc cụ, anh bỗng dừng lại.
Quay đầu mua một cây violin mang ra.
Ông chủ vui vẻ vỗ vai anh.
“Đây là bản nhạc, nếu cần học thì cứ tìm tôi nhé.”
Tôi chớp mắt, “Anh đang làm gì vậy?”
“Học violin.”
Tối hôm đó, anh không mở máy tính, mà cắm cúi nghiên cứu bản nhạc suốt cả buổi.
Tôi xem TV, anh kéo đàn.
Tôi đắp mặt nạ, anh kéo đàn.
Tôi chuẩn bị đi ngủ, anh vẫn ấm ức kéo đàn.
Tôi hít sâu, mỉm cười nói,“Thôi để em dạy anh.”
9
Tô Du Thì tỏ ra rất vui, nhưng vẫn cẩn thận hỏi.
“Thôi bỏ đi, chẳng phải em đã lâu không chơi rồi sao, để anh tự học?”
Tôi nhún vai.
“Thật ra cũng không sao, chồng muốn học thì em biết làm thế nào, tất nhiên là sẽ ở bên dạy rồi.”
Để tránh làm phiền người khác, tôi cùng anh ra bờ hồ trong công viên.
Hít sâu một hơi, khi tay chạm vào đàn lần nữa, cảm giác quen thuộc từ nhỏ vẫn chưa từng phai.
Nhắm mắt tôi cũng biết từng dây đàn nằm ở đâu.
Tôi thử chỉnh âm đơn giản trước, rồi khẽ hỏi,
“Sao tự nhiên lại muốn học violin vậy?”
Tô Du Thì nghiêng đầu nhìn tôi, giọng trầm xuống.
“Lần đầu anh gặp em, em đang kéo đàn.”
Tôi sững lại.
“Hồi đó nhà anh có chuyện, ông nội mất, anh trốn một mình lên cây.”
“Lúc đó cũng ở bờ hồ, em mặc váy dài, dựa vào lan can, tiếng đàn kiêu hãnh mà tự do.”
“Em tặng anh một bản nhạc rất tuyệt, anh vẫn luôn muốn tìm cơ hội tặng lại em.”
Anh ngừng lại, hàng mi dài cụp xuống.
“Có lẽ anh quá nhỏ nhen, hôm nay thấy có người tặng em một bản nhạc, anh ghen lắm, suýt mất bình tĩnh.”
Trong mắt nhà đầu tư nổi tiếng luôn quyết đoán ấy, ánh sáng long lanh lay động.
“Vậy nên… em dạy anh, để anh chơi cho em nghe, được không?”
Tôi thoáng ngẩn ngơ, rồi mỉm cười dịu dàng.
“Vậy chơi Dream Wedding nhé, bài đơn giản thôi.”
Tôi nhẹ nhàng nắm tay anh.
“Giữ tay thẳng, cổ tay hướng vào trong, em sẽ đánh nhịp cho anh.”
Những câu nói quen thuộc, tôi tưởng mình sẽ thấy buồn nôn, sẽ khó chịu.
Năm mười tám tuổi, trong phòng đàn, Chu Hạnh Dĩ cũng kiên nhẫn dạy Quan Thuần Nguyệt như thế.
Hai người như luyện mệt, cô gái kia làm nũng muốn học violin.
Đàn của anh đem đi chỉnh âm, anh thuận tay lấy cây đàn của tôi, mỉm cười nói:
“Đưa tay qua đây, cổ tay hướng vào trong, tôi sẽ đánh nhịp.”
Rồi anh khẽ vòng tay từ phía sau, chỉnh lại tư thế cho cô ấy.