Truyện Mới Hay
  • Home
  • New
Sign in Sign up
  • Home
  • New
  • Home
  • New
Sign in Sign up
Next

NGƯỜI VỢ VÔ DỤNG CÓ 17 CĂN NHÀ - CHƯƠNG 1

  1. Home
  2. NGƯỜI VỢ VÔ DỤNG CÓ 17 CĂN NHÀ
  3. CHƯƠNG 1
Next

“12 vạn!”

Trần Tuấn ném điện thoại xuống trước mặt tôi.“Nhìn đi! Người ta lương tháng 12 vạn!”

Tôi nhìn tin tuyển dụng trên màn hình.

“Rồi nhìn lại cô đi.” Hắn cười khẩy. “Cả ngày chỉ nằm dài ở nhà, không kiếm nổi một xu.”

Tôi đặt điện thoại xuống.“Tôi đã nói rồi, tôi không thiếu tiền.”

“Không thiếu tiền?” Giọng hắn bỗng cao vút. “Cô tiêu toàn tiền của tôi! Tôi một tháng chỉ có 15 ngàn! Cô biết nuôi cô mệt đến mức nào không?!”

Tôi nhìn hắn.Năm năm rồi.

Hắn chưa từng biết, tiền tôi thu từ việc cho thuê nhà mỗi tháng, gấp tám lần tiền lương của hắn.

1.

“Ngày mai đi kiếm việc đi.”

Trần Tuấn đặt cái bát xuống bàn cái cạch.Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.“Tôi nói rồi, không cần.”

“Không cần?” Hắn cười nhạt. “Cô ba mươi tuổi rồi, ngoài việc nằm dài ở nhà, cô biết làm gì nữa?”

Tôi im lặng.

“Nhìn người ta kìa, Lý Tĩnh bây giờ đã làm tới quản lý, lương tháng hai chục ngàn.”

“Rồi nhìn lại cô xem.”Tôi gắp một miếng thức ăn.“Tôi sống như vậy thấy ổn.”

“Ổn?” Trần Tuấn lớn tiếng. “Cô biết chi tiêu mỗi tháng nhà mình bao nhiêu không? Tiền điện nước, phí dịch vụ, chi phí sinh hoạt, cộng lại một vạn!”

“Tất cả đều do tôi trả!”Tôi đặt đũa xuống.“Số tiền đó đều trừ từ thẻ của tôi.”Trần Tuấn khựng lại.“Thẻ của cô làm gì có tiền?”

“Ba mẹ tôi cho.”

Đây là lần duy nhất trong năm năm qua, tôi nói rõ điều đó.

“Cô ba mươi tuổi rồi mà còn ngửa tay xin tiền ba mẹ? Không thấy mất mặt sao?” Hắn đập bàn.

Tôi nhìn hắn.

Năm năm trước, lúc cưới nhau, hắn nói: “Em không cần đi làm, anh nuôi em.”

Còn bây giờ thì: “Cô không kiếm nổi một xu, không thấy nhục à?”

Tôi đứng dậy.

“Tôi ra ban công.”

“Lại ra ban công!” Hắn mỉa mai. “Ngoài việc trốn tránh, cô còn biết làm gì nữa?”

Tôi bước ra ban công, đóng cửa lại.

Rút điện thoại ra.Mở app ngân hàng.Số dư: 2.847.652 tệ.

Tiền thuê nhà nhận được tháng trước: 118.000 tệ.

Tôi nhìn những con số đó, hít sâu một hơi.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của người thuê.

“Chủ nhà ơi, điều hoà hỏng rồi, có thể sửa sớm được không?”

Tôi trả lời: “Được, sáng mai tôi sẽ gọi thợ đến sửa.”

Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khu căn hộ bên dưới là một trong ba căn nhà đứng tên tôi.

Căn này là nhà tân hôn, rộng 120 mét vuông.

Đăng ký đứng tên Trần Tuấn.

Đó là món quà cưới tôi tặng hắn.

Còn đứng tên tôi, vẫn còn 17 căn khác.

Rải rác khắp các quận trong thành phố này.

Có căn là ba mẹ để lại.

Có căn là mấy năm nay tôi dùng tiền cho thuê nhà để mua thêm.

Nhưng hắn chưa từng biết.

Trong mắt hắn, tôi chỉ là người “không đi làm”, “vô dụng”.

Cửa mở.Hắn đứng ở đó.“Mẹ tôi mai tới.”Tôi quay sang nhìn hắn.

“Bà nói muốn nói chuyện với cô.” Hắn cười lạnh. “Về chuyện cô đi tìm việc.”

Nói rồi, hắn quay người rời đi.Tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.Ngày mai.Mẹ chồng sẽ đến.

2.

Sáng hôm sau, mười giờ.Chuông cửa vang lên.Tôi ra mở cửa.

Mẹ chồng xách một túi trái cây bước vào.“Tiểu Vũ à,” bà cười tươi, “dạo này sống ổn chứ?”

“Cũng ổn ạ.”“Ngồi đi.” Tôi rót một ly nước đưa bà.Bà uống một ngụm rồi đặt cốc xuống.

“Tiểu Vũ, hôm nay mẹ đến là muốn nói chuyện này.”Tôi gật đầu.

“Con cũng ba mươi rồi,” bà nói, “không thể mãi ở nhà như vậy được.”

“Dạo gần đây mẹ nghe nói, siêu thị gần cổng khu mình đang tuyển người.” Bà nói tiếp, “Một tháng ba ngàn, tuy không nhiều, nhưng ít ra cũng là công việc.”

Tôi nhìn bà.

“mẹ ơi, con không muốn đi làm.”

“Không muốn đi?” Sắc mặt bà thay đổi. “Tiểu Vũ, con có biết Tuấn Tuấn áp lực thế nào không?”

“Nó một mình lo cho cả nhà, mỗi tháng lương mười lăm ngàn, phải trả tiền nhà, phải gửi tiền cho mẹ, lại còn phải nuôi con nữa.”

“Con không thể cảm thông cho nó sao?”

Tôi im lặng.

Tiền nhà?

Căn này tôi mua đứt, không vay một đồng nào.

Còn tiền sinh hoạt đưa cho mẹ chồng?…

Số tiền năm ngàn mỗi tháng đó, cũng là trừ từ thẻ của tôi.

Nhưng tôi không nói ra.

“mẹ ơi, con không thiếu tiền.”

“Không thiếu tiền?” Giọng mẹ chồng bỗng cao vút. “Cô tiêu toàn tiền của Tuấn Tuấn! Mà còn dám nói là không thiếu tiền à?!”

“Là tiền ba mẹ con cho.”

“Ba mẹ cô?” Bà cười khẩy. “Cô ba mươi tuổi rồi, còn ngửa tay xin tiền ba mẹ?”

“Ba mẹ cô chiều cô đến thế cơ à?”

Tôi không trả lời.

“Tiểu Vũ, mẹ nói thật lòng.” Bà bước lại gần tôi. “Cô cứ tiếp tục thế này, Tuấn Tuấn sẽ chịu không nổi đâu.”

“Đàn ông ra ngoài làm việc kiếm tiền, về nhà còn thấy vợ nằm dài ở nhà, trong lòng liệu có thấy cân bằng không?”

Next
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

627355670_122108275263217889_7530551295076232012_n-1

Năm mười chín tuổi

627242136_122108324625217889_7821182384580536266_n-1

Bạch Nguyệt Quang Của Chồng

603878882_122297204282068757_6371108602454056575_n

Một Kiếp Đau Vì Tình

624911207_122108616393217889_5753495475224128141_n

Giá Như Chưa Từng Yêu

624962996_122108216295217889_8279259539095597035_n-1

Chuột Da Người

625675307_122108176317217889_2181797458271398412_n-1

Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y

628052823_122113807629161130_4738919207973253574_n

Thư Lặc

50ac4690-74cf-47e3-89f6-3a74bc2956ab
Hệ Liệt Người Cá Kỳ Ảo
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
bay-ngay-bay-dem
Bảy Ngày Bảy Đêm
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
761
Nuông Chiều – Tiểu Nan Qua
Chương 4 24/07/2025
Chương 3 24/07/2025
Chương 2 24/07/2025
Chương 1 24/07/2025
Advanced
  • Home
  • New

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay