Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Novel Info

Ra Đi Tìm Tương Lai - Chương 4

  1. Home
  2. Ra Đi Tìm Tương Lai
  3. Chương 4
Prev
Novel Info

15.

Từ đêm đó, mọi thứ tăng tốc.

Nhóm của lão K hành động nhanh đến mức đáng sợ.

Bằng một cách nào đó, họ đã cài được thiết bị thu âm siêu nhỏ vào bàn nhậu của Chu Hạo và hai “người anh em” mới.

Hai ngày sau, từng đoạn ghi âm được chuyển thành văn bản, gửi thẳng vào hộp thư mã hóa của tôi.

Những dòng chữ lạnh buốt.

Chu Hạo, dưới men rượu và oán hận, không còn chút mặt nạ nào nữa.

Anh ta phóng đại tài sản của tôi.

Ba căn nhà.

Xe tiền tỷ.

Tủ đồ toàn hàng hiệu.

Anh ta kể tôi “nuốt” tiền nhà họ Chu.

Dùng quan hệ phá sự nghiệp anh ta.

Đẩy anh ta vào trại tạm giữ.

Anh ta tự vẽ mình thành nạn nhân hoàn hảo.

Còn hai kẻ xăm trổ kia?

Chúng không quan tâm câu chuyện thật hay giả.

Chúng chỉ quan tâm một thứ.

Tiền.

Cuộc nói chuyện chuyển từ chửi rủa sang tính toán.

“Con này nhiều tiền thế, làm một cú là đủ sống cả đời.”

“Con trợ lý của nó trông hiền, dễ ra tay hơn.”

“Không, động vào người ngoài dễ ồn ào.”

“Vậy thì động thẳng vào nó.”

“Bắt nó. Ép nó nói mật khẩu, chìa khóa két.”

“Làm sạch sẽ là xong.”

Ban đầu Chu Hạo còn do dự.

“Như vậy… là phạm pháp…”

Một giọng cười khinh khỉnh vang lên.

“Giờ mới nghĩ tới pháp luật?”

“Anh còn gì để mất?”

“Không làm thì nó để anh yên chắc?”

“Thà liều một phen.”

“Thành công thì sống như vua. Không thành thì ngồi thêm vài năm.”

Sau câu đó, sự lưỡng lự biến mất.

Trong ghi âm, giọng Chu Hạo chuyển từ run sang kích động.

“Được. Làm.”

“Tôi nghe theo anh.”

“Tôi phải bắt nó quỳ trước mặt tôi.”

Tôi đeo tai nghe.

Nghe hết từng câu.

Không run.

Không nổi giận.

Mọi cảm xúc đã cháy sạch từ trước.

Chỉ còn lại sự tỉnh táo lạnh lẽo.

Tôi gọi cho luật sư Vương.

Gửi toàn bộ file mã hóa.

Anh nghe xong rất lâu mới nói.

“Đây không còn là đe dọa.”

“Đây là âm mưu phạm tội có tổ chức.”

“Cô phải báo cảnh sát ngay.”

Tôi đáp chậm rãi.

“Chưa.”

“Luật sư Vương, anh nghĩ chỉ với mấy đoạn ghi âm này, cảnh sát làm được gì?”

“Tối đa cũng chỉ coi là chuẩn bị phạm tội.”

“Chưa có kế hoạch cụ thể. Chưa có thời gian, địa điểm.”

“Báo bây giờ chỉ khiến họ rút vào bóng tối.”

“Tôi không thể đánh cược mạng sống mình vào chữ ‘có thể’.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Vậy cô định làm gì?”

Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.

Một vệt sáng mỏng đang dần tách màn đêm.

“Anh nghĩ một cái bẫy hoàn hảo cần gì?”

Anh không trả lời.

Tôi nói tiếp.

“Phải có mồi.”

“Đủ hấp dẫn để con mồi mất kiểm soát.”

“Phải có bằng chứng.”

“Đủ rõ ràng để không thể chối cãi.”

“Và quan trọng nhất.”

“Phải có người ra tay đúng lúc.”

Tôi hạ giọng.

“Chúng ta không báo án.”

“Chúng ta phối hợp.”

“Tôi cần cảnh sát hình sự.”

“Âm thầm. Chính thức.”

“Có kế hoạch.”

Bên kia thở mạnh.

“Cô đang nghĩ đến việc đặt bẫy?”

“Đúng.”

“Tôi sẽ làm mồi.”

Anh lập tức phản đối.

“Không được. Quá nguy hiểm.”

Tôi nói chậm rãi.

“Nếu tôi không chủ động, họ sẽ tự chọn thời điểm.”

“Lúc đó tôi mới thật sự nguy hiểm.”

Im lặng kéo dài.

Rồi anh hỏi nhỏ.

“Cô chắc chứ?”

Tôi nhìn thẳng vào khoảng sáng vừa hé ngoài trời.

“Tôi không cần họ vào tù vài năm.”

“Tôi cần họ không còn cơ hội bước ra và gây hại nữa.”

“Muốn vậy, phải bắt quả tang.”

“Phải để họ hành động.”

“Dưới sự kiểm soát.”

Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

“Tôi sẽ không liều mạng một mình.”

“Tôi cần đội hình sự giỏi nhất.”

“Thiết bị ghi hình.”

“Định vị.”

“Và thời điểm chính xác.”

Nếu họ tin rằng tôi có tiền mặt trong nhà.

Nếu họ tin tôi sống một mình.

Nếu họ tin cơ hội đã đến.

Họ sẽ tự bước vào lưới.

Và lần này, lưới sẽ không buông.

Tôi không còn là người bị truy đuổi.

Tôi là người chọn địa điểm.

Chọn thời gian.

Chọn khoảnh khắc kết thúc.

16.

Một giờ sau, luật sư Vương gọi lại.

Giọng anh ta căng thẳng, nhưng ẩn dưới đó là một luồng hưng phấn khó kìm.

“Tôi đã liên hệ với đội trưởng Trần của đội hình sự thành phố.”

“Anh ấy là bạn cũ của tôi, tuyệt đối đáng tin.”

“Tôi nói sơ bộ tình hình và gửi bản ghi âm.”

“Anh ấy… rất hứng thú với kế hoạch của cô.”

Tôi im lặng, ngón tay lướt trên thành ly thủy tinh lạnh.

“Anh ấy nói gì?”

“Anh ấy nói cô có tư duy chiến thuật.”

Luật sư Vương hạ giọng.

“Nếu báo án theo quy trình bình thường, rất có thể chỉ dừng ở mức chuẩn bị phạm tội.”

“Nhưng nếu phối hợp đúng cách, có thể bắt quả tang.”

“Và xử ở mức nặng nhất.”

“Anh ấy đồng ý.”

Tôi khẽ thở ra.

Bước then chốt đã hoàn thành.

Một phòng họp trực tuyến mã hóa được lập ngay trong đêm.

Tôi.

Luật sư Vương.

Lão K.

Và đội trưởng Trần.

Bốn người, suốt bốn mươi tám giờ, mài giũa từng chi tiết.

Mồi phải đủ thật.

Đủ lớn.

Đủ khiến con mồi mất kiểm soát.

Tôi có một căn biệt thự ngoại ô, đầu tư nhiều năm trước, gần như bỏ trống.

Yên tĩnh.

Xa khu dân cư.

Vừa đủ riêng biệt để tạo ảo giác “không ai biết”.

Làm sao để họ tin tôi mang tiền đến đó?

Lão K tìm ra một mắt xích hoàn hảo.

Một người quen cũ của Chu Hạo.

Tính hay buôn chuyện.

Tôi hẹn gặp cô ta với lý do tư vấn bảo hiểm tài sản.

Trong quán cà phê, tôi cố ý thở dài.

“Vừa chốt hợp đồng lớn. Khách muốn trả tiền mặt.”

“Năm triệu.”

“Cuối tuần phải tự mình qua biệt thự kiểm đếm.”

“Thật sự không yên tâm.”

Ánh mắt người phụ nữ kia sáng lên.

Thứ ánh sáng của tham lam.

Tôi biết, chưa đầy vài giờ, tin tức sẽ đến tai Chu Hạo.

Một người phụ nữ.

Một biệt thự vắng.

Năm triệu tiền mặt.

Đủ.

Đội của Trần đội trưởng vào vị trí trong đêm.

Camera kim giấu trong đèn, khung tranh, chậu cây.

Thiết bị ghi âm độ nhạy cao lắp kín từng góc.

Bên ngoài bán kính năm trăm mét, cảnh sát hóa trang thành thợ điện, người làm vườn, tài xế hỏng xe.

Một vòng lưới khép kín.

Tôi chuẩn bị phần việc của mình.

Áo chống đâm mặc sát người.

Thiết bị báo động giấu trong túi.

Đồng hồ tích hợp định vị và nút khẩn cấp.

Luật sư Vương dặn đi dặn lại.

An toàn là trên hết.

Tôi gật đầu.

Nhưng tôi biết, tôi sẽ không lùi.

Cuối tuần đến.

Trời âm u, nặng nề như báo trước giông tố.

Tôi lái xe đến biệt thự.

Trong gương chiếu hậu, một chiếc xe xám bám theo ở khoảng cách vừa phải.

Tôi biết đó là họ.

Cũng biết phía sau nữa, lực lượng đang theo dõi bằng drone và thiết bị chuyên dụng.

Cánh cửa khu săn đã mở.

Tôi hít sâu.

Nắm chặt vô lăng.

Ánh mắt lạnh như bầu trời.

Chu Hạo muốn tôi quỳ xuống.

Muốn tôi trả giá gấp trăm lần.

Hôm nay, tôi ở đây.

Và tôi chờ.

Chờ xem rốt cuộc ai sẽ là người sụp xuống trước.

17.

Con đường trong khu biệt thự yên ắng đến mức nghe rõ tiếng bánh xe nghiền lên lá khô.

Tôi chậm rãi dừng xe trước gara, tắt máy, bước xuống.

Tôi biết có vô số ánh mắt đang dõi theo mình từ trong bóng tối.

Có của kẻ địch.

Và cũng có của đồng minh.

Tôi xách chiếc vali đen trông nặng trĩu, tiến về phía cửa chính.

Chiếc vali này là đạo cụ do đội trưởng Trần chuẩn bị.

Bên trong không phải năm triệu tiền mặt.

Mà là thiết bị định vị độ chính xác cao và một cơ chế kích hoạt, chỉ cần bị mở ra sẽ lập tức gửi tín hiệu cảnh báo về trung tâm chỉ huy.

Tôi mở cửa.

Không gian bên trong tối om, mùi bụi bặm của căn nhà bỏ trống lâu ngày lơ lửng trong không khí.

Tôi đặt vali xuống bàn trà giữa phòng khách.

Rồi đóng sầm cửa lại.

Từ giây phút đó, tôi chính là miếng mồi ngon nằm giữa bẫy thép.

Tôi không bật đèn.

Chỉ kéo nhẹ rèm cửa, nhìn ra ngoài.

Chiếc xe xám đỗ ở một góc khuất.

Tôi không nhìn thấy họ.

Nhưng tôi cảm nhận rõ sự hiện diện.

Ba con sói đói đang quan sát, chờ khoảnh khắc vồ mồi.

Thời gian trôi chậm như đông cứng.

Căn phòng im lặng đến nghẹt thở.

Tôi nghe rõ nhịp tim mình.

Ổn định.

Rõ ràng.

Tôi không sợ.

Khi một người đã không còn sợ mất tất cả, nỗi sợ hãi cũng trở nên vô nghĩa.

Khoảng nửa giờ sau, giọng đội trưởng Trần vang lên trong tai nghe, rất khẽ.

“Mục tiêu bắt đầu di chuyển.”

“Tổ một, tổ hai, giữ vị trí.”

Tôi nhìn qua khe rèm.

Ba bóng người lặng lẽ trèo qua bức tường thấp bên hông.

Động tác gọn gàng.

Rõ ràng hai kẻ kia không phải tay mơ.

Họ vòng sang phía bếp.

Một tiếng “cạch” rất nhỏ.

Tiếng kính được tháo ra cẩn trọng.

Họ vào trong.

Tiếng bước chân ép xuống sàn.

Tôi rời khỏi cửa sổ, lùi ra giữa phòng khách, quay lưng về phía lối họ sẽ đi vào.

Tôi cảm nhận được họ đang tiến gần.

Không khí đặc quánh lại.

Tay tôi luồn vào túi, nắm chặt thiết bị báo động.

Một bước chân dừng ngay sau lưng.

Mùi thuốc lá rẻ tiền và rượu nồng nặc xộc vào mũi.

Là Chu Hạo.

“Hứa Tịnh。”

Giọng hắn khàn khàn, méo mó vì thù hận.

“Không ngờ đúng không?”

“Chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Tôi từ từ xoay người.

Trong bóng tối, đôi mắt hắn ánh lên sự điên loạn.

Tay hắn cầm dao.

Hai kẻ còn lại chặn hai bên.

Tên “Bưu ca” thậm chí giơ một khẩu súng tự chế, nòng đen ngòm hướng thẳng về phía tôi.

Tôi nhìn Chu Hạo.

Rồi mỉm cười.

Nụ cười lạnh đến mức gần như thương hại.

“Tôi đã nghĩ tới rồi.”

“Tôi ở đây… là để đợi anh.”

Hắn khựng lại.

Không có tiếng hét.

Không van xin.

Thậm chí không sợ hãi.

“Đợi tôi?”

Hắn cười điên dại.

“Đợi tôi tiễn cô xuống địa ngục à?”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Tôi đến để tiễn anh.”

Câu nói vừa dứt, tên Bưu ca phía sau Chu Hạo chợt cảm thấy điều gì đó bất thường, lập tức gầm lên.

“Đừng nói nhảm với nó nữa! Ra tay đi!”

Tiếng gầm khiến Chu Hạo bừng tỉnh.

Gương mặt hắn méo mó, dữ tợn.

Con dao trong tay vung lên, lao thẳng về phía tôi.

“Chết đi!”

Ngay khoảnh khắc hắn nhào tới.

Tôi ấn mạnh nút báo động trong túi.

Một tràng âm thanh chói tai xé toạc không gian, vang dội khắp căn biệt thự.

Cùng lúc đó —

Ầm!

Ầm!

Cửa kính lớn bị đâm vỡ tung từ bên ngoài.

Ánh đèn pin cường độ cao quét sáng toàn bộ phòng khách.

“Đứng im!”

“Cảnh sát!”

“Bỏ vũ khí xuống!”

Hơn mười cảnh sát đặc nhiệm ập vào như sét đánh.

Những chấm laser đỏ xanh chĩa thẳng vào trán ba kẻ xông vào nhà tôi.

Chu Hạo khựng lại giữa đà tấn công.

Biểu cảm trên mặt hắn đông cứng.

Từ điên cuồng.

Sang sững sờ.

Rồi biến thành nỗi hoảng loạn không thể che giấu.

Con dao rơi xuống sàn kêu loảng xoảng.

Hắn nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.

“Cô… cô…”

Hai kẻ còn lại chưa kịp phản ứng đã bị quật ngã xuống đất.

Khẩu súng tự chế bị đá văng khỏi tay.

Còng thép lạnh ngắt khóa chặt cổ tay chúng.

Đội trưởng Trần mặc áo chống đạn bước nhanh tới, chắn trước mặt tôi.

Giọng anh lạnh và rõ ràng.

“Chu Hạo.”

“Vì hành vi tàng trữ vũ khí trái phép và xâm nhập nhà ở có tổ chức nhằm cướp tài sản…”

“Anh bị bắt.”

Ánh mắt Chu Hạo mất hẳn tiêu cự.

Hắn sụp xuống như con thú bị bẻ gãy xương sống.

Thua.

Thua sạch sẽ.

Tôi bước ra khỏi vòng bảo vệ, tiến đến trước mặt hắn.

Tôi ngồi xuống, nhìn vào gương mặt trắng bệch đầy sợ hãi.

Rồi ghé sát tai hắn, thì thầm.

“Chu Hạo.”

“Giờ anh nhìn rõ chưa?”

“Rốt cuộc ai mới là người quỳ trước ai?”

Tôi dừng lại một nhịp.

“Còn câu xin lỗi anh nợ tôi.”

“Để dành kiếp sau mà trả.”

18.

Vụ án của Chu Hạo được xét xử rất nhanh.

Bắt quả tang tại chỗ.

Tang vật đầy đủ.

Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, không một kẽ hở.

Đột nhập nhà ở có tổ chức.

Tàng trữ vũ khí trái phép.

Phỉ báng.

Gây rối trật tự.

Cộng gộp nhiều tội danh.

Tòa tuyên án chung thân.

Người đàn ông từng nghĩ mình có thể thao túng tất cả, từng xem việc hút cạn người khác là điều hiển nhiên, từ nay sẽ sống phần đời còn lại sau song sắt.

Hai kẻ đồng lõa cũng nhận mức án hơn hai mươi năm tù.

Ngày tuyên án, tôi không đến tòa.

Luật sư Vương gọi điện báo tin.

Anh nói khi búa gõ xuống, Lưu Ngọc Mai ngồi hàng ghế dự thính đã ngất ngay tại chỗ.

Gia đình từng bám chặt vào tôi như đỉa hút máu, cuối cùng cũng sụp đổ theo cách thảm khốc nhất.

Nghe nói sau hôm đó, tóc bà ta bạc trắng chỉ trong một đêm.

Đứa con cả mà bà ta nâng như báu vật, thành phạm nhân chung thân.

Đứa con thứ sau khi bán nhà trả nợ, vẫn còn chồng chất khoản vay “tình nghĩa”, rồi biến mất.

Có người bảo thấy hắn kéo vali lên chuyến tàu đêm vào Nam.

Có người lại nói hắn bị đám đòi nợ đánh gãy chân.

Thật giả không ai còn bận tâm.

Lưu Ngọc Mai một mình ở lại trong căn nhà cũ trống rỗng, nghe nói tinh thần cũng không còn bình thường, hay ngồi trước cửa lẩm bẩm một mình.

Bà ta từng có hai người con khỏe mạnh, một nàng dâu tài giỏi, một gia đình tưởng như êm ấm.

Chính lòng tham và sự thiên vị của bà ta đã tự tay phá hủy tất cả.

Vụ kiện phỉ báng tôi cũng có phán quyết cuối cùng.

Tòa yêu cầu người giám hộ của Chu Hạo, tức Lưu Ngọc Mai, thay mặt hắn thực hiện nghĩa vụ xin lỗi công khai.

Một tuần liền, trên diễn đàn địa phương và ba tờ báo lớn, phải đăng thư xin lỗi tôi.

Tôi đã đọc bản tuyên bố đó.

Từng câu chữ đầy hối hận và van xin.

Nhưng tôi biết, đó không phải ăn năn.

Nếu hôm đó kế hoạch của họ thành công,

người phải đăng lời xin lỗi trên báo, có lẽ là cha mẹ tôi.

Trên đời này không có hận thù vô cớ.

Cũng không có cái ác nào có thể được tha thứ dễ dàng.

Làm sai thì phải trả giá.

Đó là lẽ tự nhiên.

Sau cơn bão lớn, cuộc sống cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Tôi đón ba mẹ về sống gần mình.

Bán căn nhà cũ đầy ký ức xấu, mua một căn nhỏ cạnh biệt thự của tôi.

Tôi đăng ký cho họ lớp vẽ và thư pháp ở trường dành cho người lớn tuổi.

Mẹ tôi lại cười nhiều hơn.

Ba tôi bỏ được thuốc lá.

Những ngày nắng đẹp, chúng tôi ngồi trong sân uống trà.

Ánh nắng ấm áp, gió nhẹ.

Mọi thứ an lành như chưa từng có giông tố.

Tiểu Trần trở về sau kỳ nghỉ ở Tam Á.

Tôi tăng lương, thăng chức cho cô ấy.

Cô gái đã chọn tin tôi giữa những ngày khó khăn nhất, xứng đáng có tương lai tốt hơn.

Sự nghiệp của tôi cũng bước sang một chương mới.

Tôi được bổ nhiệm làm phó tổng giám đốc, phụ trách toàn bộ khu vực phía Nam.

Công việc bận rộn hơn.

Nhưng lần này, tôi không còn mệt mỏi.

Tôi đã hiểu một điều.

Sức mạnh không phải là chưa từng bị dồn đến đường cùng.

Mà là khi bị dồn đến tận cùng, vẫn có thể đứng thẳng lưng, tự tay viết lại kết cục của mình.

Sự bận rộn ấy không còn là kiệt quệ.

Mà là đầy đặn.

Là vui.

Tôi sống cho mình.

Và cho những người tôi yêu.

Tôi không còn phải dè chừng ánh mắt ai.

Không còn phải hạ mình để đổi lấy sự yên ổn giả tạo.

Giá trị của tôi, do tôi định nghĩa.

Tương lai của tôi, do tôi nắm giữ.

Thỉnh thoảng, giữa đêm yên tĩnh, tôi cũng nhớ đến Chu Hạo.

Nhớ đến những khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi từng tồn tại.

Nhưng chút ấm áp đó đã bị những năm tháng đòi hỏi và tổn thương bào mòn sạch sẽ.

Tôi không còn hận.

Cũng không còn oán.

Hắn chỉ còn là một ký hiệu.

Một lời nhắc.

Rằng điều quan trọng nhất trong đời một người phụ nữ không phải là cưới được một người đàn ông tốt.

Mà là trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Độc lập.

Mạnh mẽ.

Tỉnh táo.

Và luôn biết yêu chính mình.

Một buổi chiều, tôi dọn lại đồ cũ.

Dưới đáy thùng, tôi tìm thấy cuốn sổ đỏ của quyết định ly hôn.

Tôi cầm nó ra ban công.

Hoàng hôn nhuộm bầu trời thành sắc vàng rực rỡ.

Tôi nhìn cuốn giấy từng tượng trưng cho sự dứt khoát ấy, mỉm cười rất nhẹ.

Tôi không xé.

Cũng không đốt.

Tôi đặt nó lên kệ sách cao nhất.

Giữa những cuốn quản trị doanh nghiệp và chiến lược đầu tư.

Đó là bài học đắt giá nhất đời tôi.

Nó dạy tôi nhìn rõ lòng người.

Dạy tôi giữ vững ranh giới.

Và dạy tôi, khi rơi xuống đáy sâu, vẫn có thể tự mình leo lên, từng bước một, hướng về phía ánh sáng.

Điện thoại reo.

Bạn tôi rủ tối nay đi nghe hòa nhạc.

Tôi nhắn lại một chữ “Ừ”.

Trang điểm nhẹ.

Chọn một chiếc váy đẹp.

Bước ra khỏi nhà.

Đèn thành phố lần lượt bật sáng.

Như một dải ngân hà dẫn đến vô vàn khả năng phía trước.

Tôi đi giữa dòng người.

Gió khẽ nâng mái tóc.

Tôi biết.

Cuộc đời tôi chỉ vừa bắt đầu.

Lần này, tôi sẽ sống rực rỡ.

Tự do.

Không sợ hãi.

Như phượng hoàng tái sinh từ tro tàn.

-Hết-

Prev
Novel Info
afb-1774318055
Ngay Trước Khi Đóng Dấu Kết Hôn, Bạn Trai 8 Năm Đột Nhiên Hủy Hôn
Chương 8 22 giờ ago
Chương 7 22 giờ ago
594009393_1168524298802521_6713141992176921489_n-31
Xoá Và Chặn
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
646064477_122259984260175485_3871576975295066544_n-4
Ngăn Cản
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
afb-1774224566
Phượng Vị Đông Cung
Chương 4 23 giờ ago
Chương 3 23 giờ ago
64319ecf-1247-4fec-a81d-2bba0a57ac27
Bỏ Con Để Đổi Lấy Tương Lai
Chương 4 24 giờ ago
Chương 3 24 giờ ago
afb-1774318182
Ly Hôn Ngày Sinh Nhật Tuổi 50
CHƯƠNG 7 22 giờ ago
CHƯƠNG 6 22 giờ ago
617545903_122254608728175485_6976709675702828727_n-6
Sai Tên
Chương 8 1 ngày ago
Chương 7 1 ngày ago
590874287_1171444311843853_2369393803086939723_n-3
Phân Biệt
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
650988645_122253081668257585_1691240794429023817_n-4

Sáu Năm Khổ Cực

654940703_956999006674715_4468440495883810965_n

Long Thai Đổi Mệnh

650968898_122261157380175485_3959576432322225657_n-2

Sự Thật

650963278_122261380148175485_543958623906334320_n-3

Ngày Cố Trinh được trao huân chương

649821089_122267322308243456_3551920591604561534_n-4

Dư Thừa

646064477_122259984260175485_3871576975295066544_n-8

Tam Ca

644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-7

Chất Lượng Cao

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay