Rút lui khỏi giới thi hoa hậu - Chương 2
【Chương 4】
Tôi không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu ngón tay bấu đến mức muốn xuyên vào lòng bàn tay.
Doãn Lộc nghẹn ngào mở miệng, vẻ ngoài yếu đuối như thể bị người ta bắt nạt:
“Tôi tin chị Nguyễn Nặc không cố ý. Chắc chắn chị ấy có nỗi khổ riêng. Gần đây chuyện ảnh
riêng tư đã khiến chị ấy rất buồn rồi. Tôi mong mọi người hãy cho chị ấy thêm chút bao
dung. Chỉ cần chị ấy thật lòng sửa đổi, chúng ta nên cho chị ấy cơ hội.”
Nói xong, cô ta còn vươn tay ôm lấy Hách Tranh:
“Cảm ơn Hách tổng đã trả lại sự trong sạch cho em.”
Tiếng vỗ tay, tiếng chụp hình vang lên không ngớt.
Có phóng viên lập tức đưa micro đến trước mặt Hách Tranh:
“Hách tổng, ngài là nhân vật đứng đầu ngành giải trí Hồng Kông, vì sao vợ ngài lại phải làm
vậy? Ngài có ý định ly hôn không? Ngài sẽ bồi thường thế nào cho thí sinh Doãn Lộc?”
Nụ cười trên mặt Hách Tranh giả tạo đến mức khiến tôi buồn nôn:
“Có lẽ do tôi quá bận rộn, đã bỏ quên nhu cầu của cô ấy.
Nhưng dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không hủy hôn với Nguyễn Nặc. Tôi sẽ luôn đứng bên cô ấy, làm chỗ dựa cho cô ấy.
Về phần bồi thường, danh hiệu hoa hậu sẽ được chuyển cho Á quân Doãn Lộc. Tất cả tài
nguyên dành cho Hoa hậu Hồng Kông năm nay sẽ nghiêng về phía Lộc Lộc, giúp cô ấy tiến xa hơn.”
Tôi ném mạnh điện thoại xuống đất, màn hình vỡ thành mạng nhện.
Những bình luận ác ý không ngừng nhảy ra.
Có kẻ còn photoshop di ảnh của tôi, nguyền rủa tôi chết sớm.
Tôi mở tấm ảnh đen trắng đó, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Hách Tranh hiểu rõ sức tàn phá của bạo lực mạng hơn ai hết. Chỉ cần Doãn Lộc bị tổn thương dù một chút, anh ta sẽ lập tức đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn.
Vài phút sau, hot search lại cập nhật:
#Doãn_Lộc_bị_đổ_oan#
#Nguyễn_Nặc_cút_khỏi_giới_sắc_đẹp#
Hai mắt đỏ hoe, tôi muốn đăng bài làm rõ.
Nhưng vừa chạm vào bàn phím, tài khoản của tôi bị cưỡng chế đăng xuất.
Ngay sau đó, quản lý gửi tin nhắn dồn dập:
“Nặc Nặc! Tất cả tài khoản mạng xã hội của em đều bị công ty kiểm soát rồi. Em không
được đăng bất cứ thứ gì, nếu không sẽ tính là vi phạm hợp đồng — bồi thường mười lăm tỷ!”
Điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Tôi co người lại trên sàn nhà lạnh lẽo, cơ thể tê dại.
Cho đến khi trời tối, tôi vẫn không nhúc nhích.
Đèn ở tiền sảnh bật sáng, Hách Tranh nhìn thấy tôi ngồi co ro dưới đất thì khựng lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, giọng khàn đặc:
“Không định giải thích sao?”
Hách Tranh thở dài, bế tôi lên sofa.
“Sự việc xảy ra đột ngột, anh không kịp bàn với em. Lộc Lộc vô tội. Giám khảo đó bỏ thuốc cô ấy, cô ấy cũng là nạn nhân.
Hơn nữa, Lộc Lộc là em gái anh. Nó gọi em là chị dâu. Em nỡ để nó bị chuyện này kéo xuống sao? Chỉ là giúp nó chặn một lần hot search thôi mà.”
Nghe từng câu chữ lạnh lẽo như đá rơi xuống, tim tôi chìm thẳng xuống đáy vực.
Sáng hôm sau, đợi anh ta đi làm,
tôi đem toàn bộ trang sức, túi xách anh ta tặng mình đi bán đồ cũ.
Nhìn một trăm triệu chuyển vào tài khoản, cộng với khoản tiền mặt tôi nhận được từ chia tài sản khi ly hôn, tôi đã có đủ mười lăm tỷ để trả phí vi phạm hợp đồng.
Đúng lúc đó, quản lý gọi đến, giọng đầy hoảng loạn:
“Nặc Nặc! Có chuyện lớn rồi! Em đến công ty ngay!”
【Chương 5】
Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng tôi.
Khi tôi chạy đến công ty, quầy lễ tân đang bị cảnh sát bao quanh, họ đang trích xuất camera.
Trong màn hình giám sát—
bố tôi bị mấy bảo vệ dùng dây trói lại, lôi xềnh xệch trên sàn, thân thể ma sát đến đỏ rát.
“Ông ấy đâu? Bố tôi đâu? Sao các người dám đối xử với ông ấy như vậy?!”
Giọng tôi nghẹn lại, không dám tưởng tượng bố lúc đó đã sợ hãi và đau đớn đến mức nào.
Người đứng xem càng lúc càng đông:
“Nguyễn Nặc, tên đàn ông này là fan cuồng của cô hả? Sáng sớm đã tới công ty la hét om sòm, cứ khăng khăng mấy chuyện trên mạng đều là giả, đòi gặp Hách tổng, còn bắt ông ấy phải xóa hết mấy tin kia.”
Tôi nhìn vệt máu loang lổ trên sàn, nước mắt rơi lã chã, từng giọt nặng nề như rơi vào tim.
Một giọng nói dịu dàng đột nhiên vang lên, cắt ngang những lời thì thầm xung quanh:
“Nguyễn Nặc, cô đừng trách bảo vệ. Họ cũng đâu biết đó là bố cô. Hách tổng đã báo cảnh sát rồi, hiện giờ ông ấy đang ở đồn.”
Doãn Lộc bước đến cạnh tôi, đưa cho tôi một tờ giấy lau:
“À đúng rồi, bố cô không phải là người ngớ ngẩn sao? Lẽ nào là do cô sai ông ấy đến gây rối à?”
Cô ta vừa dứt lời, tiếng bàn tán càng xôn xao hơn.
Tôi làm như không nghe thấy gì, lặng lẽ bước vào thang máy.
Trong xe taxi, tôi run đến mức nói không nổi địa chỉ.
Nếu bố tôi xảy ra chuyện… thì tôi thực sự không còn người thân nào trên đời này nữa.
Xe vừa dừng, tôi lập tức lao vào đồn cảnh sát.
Hách Tranh đang làm biên bản, thấy tôi thì khựng lại:
“Em đến làm gì? Không phải anh bảo mấy ngày này đừng có ra ngoài—”
Tôi ném túi vào người anh ta, hét đến khản giọng:
“Đó là bố tôi! Anh rõ ràng biết ông ấy quan trọng với tôi thế nào!”
“Cho dù ông ấy không bình thường, anh cũng không thể để bảo vệ đánh ông ấy!”
“Ông ấy đâu rồi? Có được băng bó vết thương không?”
Tôi định lao vào phòng tạm giam nhưng bị Hách Tranh giữ chặt ngang hông.
“Nặc Nặc, đừng làm loạn.”
Anh ta nhét tôi vào xe, giọng lạnh lùng đến đáng sợ:
“Dạo này là giai đoạn then chốt cho việc bầu chọn hoa hậu của Lộc Lộc. Anh sợ bố em lại gây chuyện, nên mới nhờ luật sư khởi kiện.”
“Nhưng em yên tâm, qua một thời gian, anh sẽ rút đơn để thả ông ấy ra.”
“Anh biết làm vậy là thiệt thòi cho em và bố em, sau này anh sẽ bù đắp.”
“Bù đắp?” Tôi nhìn gương mặt vô cảm kia, cảm giác tim mình như bị moi ra một mảng, “Hách Tranh, anh không có trái tim à?”
Anh ta còn chưa kịp trả lời thì điện thoại đổ chuông—là nhạc chuông riêng của Doãn Lộc.
Anh ta lập tức bắt máy, giọng dịu dàng như mật:
“Đừng lo, anh xử lý xong hết rồi.”
Giọng Doãn Lộc truyền ra từ điện thoại, mang theo vẻ tủi thân được tính toán kỹ lưỡng:
“Anh à, buổi trao giải ngày mai em có thể dẫn chị dâu đi cùng không?”
“Có người nói em cướp danh hiệu của chị ấy, còn bảo em không xứng đáng, quan hệ chị em lại không tốt.”
“Em không muốn bị hiểu lầm. Quan trọng hơn, em muốn giúp chị ấy.”
“Nếu được, chương trình tạp kỹ đầu tiên sau khi em đăng quang, em sẽ cố gắng kéo chị ấy cùng tham gia.”
Từng câu từng chữ nghe như quan tâm, nhưng mục đích lại là đạp tôi xuống thêm một bước.
Thế mà Hách Tranh lại đồng ý ngay:
“Được, tối về nhà ăn cơm, anh bảo chị dâu nấu món em thích để cảm ơn em.”
Cúp máy, anh ta nhìn tôi, giọng mang theo chút trách móc:
“Lộc Lộc hết lòng nghĩ cho em, còn em thì so đo từng li từng tí. Em nên biết ơn cô ấy mới đúng.”
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay:
“Tôi sẽ không đi dự lễ trao giải. Muốn cảm ơn cô ta, thì anh tự nấu mà cảm ơn đi.”
“Vì bố em, em nên đi.”
Giọng Hách Tranh như lưỡi dao sắc, đâm trúng phòng tuyến cuối cùng của tôi.
“Em cũng không muốn ông ấy ở lại đồn cảnh sát quá lâu, đúng không?”
Khoang xe rơi vào im lặng rất lâu.
Cuối cùng, tôi mới khó khăn thốt ra một câu, giọng run rẩy:
“Được, tôi đi.”
Anh ta hài lòng cười, vòng tay ôm lấy eo tôi, giọng trầm thấp:
“Vậy để anh đích thân chọn váy cho em, rồi tặng thêm bộ trang sức mới.”
Hơi thở nóng rực phả bên tai tôi, trán anh ta tựa vào vai tôi, giọng khẽ:
“Vợ à, dạo này em thay đổi nhiều quá.”
Tôi nhếch môi, cụp mắt, che đi oán hận và ghê tởm trong đáy mắt.
【Chương 6】
Về đến biệt thự, tôi vừa ngồi xuống, Doãn Lộc đã nhìn chằm chằm vào chiếc mặt dây chuyền ngọc trên cổ tôi:
“Chị dâu ơi, dây chuyền của chị đẹp quá! Cho em đeo thử được không?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Hách Tranh đã tháo dây từ cổ tôi ra, đeo cho Doãn Lộc.
Doãn Lộc đắc ý lắc lắc chiếc dây chuyền ngọc:
“Chị dâu, cuối tháng này là sinh nhật em. Coi như chị tặng em món quà này nhé. Dù chất ngọc bình thường, nhưng em không chê đâu.”
“Cái này không được. Trả lại cho tôi.”
Đó là di vật duy nhất mẹ để lại cho tôi. Tuyệt đối không thể tặng cho cô ta.
Doãn Lộc lập tức đỏ mắt, trốn ra sau lưng Hách Tranh:
“Anh…”