Tận Thế Ngày Mùng Một Tết - Chương 2
3
Tin nhắn Lâm Trân Trân gửi, tôi không trả lời lấy một cái. Cô ta cho rằng tôi tức đến phát đi /ên, càng lúc càng gửi nhiều hơn, tôi dứt khoát tắt tiếng.
Vật tư tôi chuẩn bị, đủ để sống ít nhất hai ba năm.
Xong xuôi tất cả, tôi quay về nhà thu dọn đồ.
Đồ của tôi không nhiều, đều chất trong căn phòng chứa đồ nhỏ xíu.
Từ khi Lâm Trân Trân sinh ra, ánh mắt của bố mẹ dần dần rời khỏi tôi.
Cô ta không muốn ở chung phòng với tôi, tôi đành chuyển sang phòng khách. Sau này cô ta muốn có phòng đọc sách, tôi lại bị đẩy vào phòng chứa đồ.
Phần lớn đồ đạc đã được tôi thu vào không gian, chỉ để lại một vali nhỏ làm bình phong.
Vừa định rời đi, Lâm Trân Trân và bố mẹ đã về.
Khác với lúc mới ra ngoài, giờ trên người họ toàn đồ xa xỉ — đúng là những món Lâm Trân Trân vừa khoe với tôi.
Thấy tôi, Lâm Trân Trân lập tức cười ha hả đầy đắc ý, còn cố ý xoay một vòng trước mặt tôi.
“Lâm Y, thấy chưa? Toàn bộ đều là đồ bọn tôi vừa mua bằng mười triệu kia. Chị không thật sự tin có trùng sinh, tận thế, tang thi gì đó chứ? Toàn là tôi với bố mẹ lừa chị thôi!”
“Không biết chị là ngu thật hay giả ngu nữa, chuyện bịa đặt thế mà cũng tin.”
Tôi nhìn cô ta, không nói gì. Nhưng cô ta lại như bị kích thích, trừng mắt nhìn tôi.
“Ánh mắt đó là sao? Không phải hối hận, muốn lấy lại chứ?”
“Hối hận? Hối hận cái gì?”
Giọng Lâm Trân Trân không nhỏ, bố mẹ tôi rất nhanh đã tới, chắn trước mặt cô ta, hung hăng trừng tôi.
“Sao? Thấy Trân Trân mua được nhiều đồ xịn thì đỏ mắt rồi à? Tao nói cho mày biết, vé số là mày tự nguyện đem đổi, đừng hòng giở trò lật lọng, ăn vạ!”
Lâm Trân Trân liếc tôi đắc ý, kéo tay bố mẹ làm nũng.
“Mẹ, giờ chị ta là đồ nghèo kiết xác rồi, mình mang về nhiều đồ đáng tiền thế này, lỡ nửa đêm chị ta đến trộm thì sao?”
“Với lại mình sắp mua biệt thự, bước vào tầng lớp thượng lưu rồi. Nếu người ta biết nhà mình có người ngu như thế, họ sẽ nhìn mình thế nào?”
Theo lời Lâm Trân Trân, ánh mắt bố mẹ nhìn tôi càng thêm chán ghét.
“Trân Trân nói đúng, từ nhỏ nó đã tay chân không sạch sẽ, trộm tiền trong nhà không ít. Giờ thấy nhiều đồ tốt thế này, ai biết nó sẽ làm ra chuyện gì?”
“Để nó c /út xa một chút thì hơn, kẻo sau này người ta biết nhà mình có đứa con gái vừa ngu vừa xấu, mất mặt chúng ta!”
Nhìn cảnh họ kẻ tung người hứng, tim tôi lạnh đến tột cùng.
Ngày trước tôi không chỉ một lần giải thích, tiền đó không phải tôi lấy, mà là Lâm Trân Trân lấy. Nhưng họ chưa bao giờ tin, mỗi lần mất tiền chỉ biết đá /nh tôi thừa sống thiếu c /hết.
“Không cần các người đuổi, tôi tự đi.”
Nói xong, tôi kéo chiếc vali nhỏ xoay người rời đi.
“Khoan đã!”
Lâm Trân Trân bỗng lao tới, giật lấy vali của tôi.
“Bố mẹ nói rồi, đồ trong nhà này đều là của tôi, chị không được mang theo bất cứ thứ gì!”
Phần lớn đồ đạc đã ở trong không gian, vali chỉ có vài bộ quần áo cũ không đáng giá.
Tôi lười cãi cọ với cô ta, nhấc chân đi thẳng ra cửa.
Vừa định bước ra ngoài, Lâm Trân Trân đột nhiên lao tới, chộp lấy chiếc vòng ngọc trên cổ tay tôi.
“Cả cái vòng này cũng là của tôi! Đưa lại đây!”
4
Cơ thể tôi phản xạ nhanh hơn một bước, nghiêng người né kịp bàn tay cô ta trong tích tắc, đồng thời tay còn lại như sấm sét khóa chặt cổ tay cô ta!
Đó là phản ứng vô thức do bao năm chiến đấu ở kiếp trước để lại.
“Aaaa!”
Lâm Trân Trân hét lên đau đớn, quay sang bố mẹ tôi tố cáo.
“Chị làm cái gì thế! Buông tay ra! Bố! Mẹ! Chị đánh con!”
Bố tôi lập tức trợn trừng mắt, vung tay định tát tôi.
“Mày làm phản rồi à! Còn dám ra tay! Mau buông Trân Trân ra!”
Tôi thuận tay đẩy Lâm Trân Trân về phía họ, ba người lập tức va vào nhau.
“Chiếc vòng này là do mấy người đổi lấy từ tôi, giờ lại muốn nuốt lời sao?”
Mẹ tôi lập tức gào lên the thé:
“Nuốt lời cái gì! Chỉ là cái vòng thôi mà, chị thì phải nhường cho em chứ!”
“Được thôi, vậy thì trả lại tôi mười triệu, tôi đưa vòng cho.”
Nghe vậy, mẹ tôi càng điên tiết, gào lên:
“Trả với chả trả! Tao là mẹ mày, đồ của mày chính là của tao! Dù không có cái vòng kia, số tiền đó mày cũng phải đưa hết cho tụi tao để báo hiếu!”
Nhìn bộ dạng nhảy nhót điên cuồng của bà ta, tôi không hề dao động.
“Tôi vẫn nói câu cũ: muốn có vòng, đưa mười triệu ra đổi, bằng không thì miễn bàn.”
“Mày đừng có mơ! mười triệu đó là của tao! Cái vòng rách nát kia, mày cũng không xứng đeo!”
Tôi còn đang giằng co với mẹ, thì Lâm Trân Trân đột nhiên gào lên điên dại, nhào tới, hung hăng chộp lấy cổ tay tôi, đập mạnh lên khung cửa bên cạnh!
“Rắc!”
Tiếng vỡ vang lên, chiếc vòng ngọc nứt toác, gãy đôi tại chỗ.
Lâm Trân Trân ngẩng đầu khỏi người tôi, mặt hiện lên nụ cười dữ tợn và khoái trá, ngẩng cằm đầy đắc thắng.
“Tôi không có được thì chị cũng đừng hòng có!”
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, lúc này tay tôi ngứa ngáy đến mức chỉ muốn giết người.
Còn chưa kịp phản ứng, mẹ tôi đã đột ngột đẩy mạnh tôi ra ngoài, cánh cửa nặng nề đóng sầm trước mặt tôi.
“Cút đi! Nhà này không có đứa con gái ngu như mày! mười triệu đó là của Trân Trân, mày đừng hòng đụng tới một xu!”
Tôi hít sâu một hơi, cúi xuống nhặt lấy chiếc vòng ngọc gãy làm đôi rồi cất kỹ.
Chiếc vòng đã nhận chủ bằng máu, tôi cảm nhận được không gian bên trong nó vẫn còn nguyên vẹn. Tận thế sắp tới rồi, giờ không phải lúc để lãng phí thời gian.
Tôi quay người rời đi, đúng giờ lên tàu cao tốc.
Lúc xuống tàu là sáng sớm, nhưng bầu trời lại âm u nặng nề, trên đường có mấy người bước đi cứng nhắc, làn da có màu sắc không bình thường.
Tận thế sắp bắt đầu rồi.
Tôi dựa vào ký ức, nhanh chóng thuê một căn phòng ở nơi hẻo lánh gần căn cứ, tiến hành cải tạo hết mức có thể.
Ngồi trong căn phòng vừa sửa xong, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi giơ tay sờ trán, cảm thấy hơi nóng — cảm giác này y hệt như khi dị năng của tôi thức tỉnh ở kiếp trước.
Hai giờ hai mươi tám phút chiều, Lâm Trân Trân gọi video đến cho tôi.
Vừa bắt máy, khuôn mặt tràn đầy ác ý của Lâm Trân Trân đã hiện lên màn hình.
“Lâm Y, mày bị đuổi khỏi nhà rồi, giờ chắc đang ngồi khóc dưới gầm cầu nhỉ.”
“Có khóc cũng vô ích thôi, bố mẹ đã chuyển hộ khẩu mày ra rồi, mày không còn là người nhà tao nữa, giờ mày chỉ là đứa trẻ mồ côi!”
Nói xong, cô ta giơ giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ra khoe.
“Thấy chưa, biệt thự mới mua đấy, giờ là của tao, trên giấy chỉ có tên tao.”
“Loại mồ côi như mày chắc chưa từng thấy biệt thự bao giờ, hôm nay cho mày mở mang tầm mắt!”
Cô ta xoay camera, đi về phía ngoài biệt thự.
Vừa ra tới cửa, một cô gái nhỏ nhắn vô tình lọt vào khung hình, bất ngờ lao tới cắn chặt cổ người đàn ông bên cạnh.