Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Tang Lễ Ngày Cưới - Chương 2

  1. Home
  2. Tang Lễ Ngày Cưới
  3. Chương 2
Prev
Next

3

Tống Thanh Tuyết hoàn toàn không biết mình đã chọc phải sát thần thế nào.

Thấy tôi bước về phía cô ta, cô ta khinh miệt liếc tôi một cái.

“Cố Hy Vi, bây giờ phát điên thì có ích gì? Cô đã thân bại danh liệt rồi! Anh Hành Sâm sớm đã liên hệ với bệnh viện tâm thần, đợi xả giận thay chị tôi xong sẽ đưa cô đi!”

Tôi giơ tay tát thẳng vào khuôn mặt độc ác của cô ta.

“Bốp!” một tiếng tát vang dội vang lên.

Cả khuôn mặt Tống Thanh Tuyết lập tức lệch sang một bên, trên má nhanh chóng nổi lên một mảng đỏ sưng.

Cô ta ôm mặt, trừng mắt nhìn tôi không thể tin nổi:

“Cô dám đánh tôi?!”

Sắc mặt Phó Hành Sâm xanh mét, bước lên một bước nắm chặt cổ tay tôi:

“Cố Hy Vi! Cô hỗn láo!”

Tôi xoay cổ tay, dễ dàng thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn.

Nhìn thấy khuôn mặt đạo mạo giả nhân giả nghĩa của hắn, lửa giận trong lòng tôi bốc lên.

Tay tôi vung ngược lại, thêm một cái tát nữa, trực tiếp quất thẳng lên mặt hắn!

Phó Hành Sâm bị cái tát này đánh đến sững người.

Trên gương mặt tuấn tú của hắn in rõ dấu tay, trong mắt cuồn cuộn lửa giận:

“Cố Hy Vi, đúng là tôi cho cô mặt mũi quá rồi! Nhà họ Cố các cô chỉ có giáo dưỡng như vậy sao?”

“Cũng phải, có một đôi cha mẹ trốn thuế lậu thuế, tham ô tham nhũng như vậy, còn dạy dỗ ra được thứ tốt đẹp gì!”

Trong lòng tôi chợt trầm xuống.

Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, vậy mà không ai nói cho tôi biết?

Tôi theo phản xạ sờ điện thoại, nhưng chợt nhớ ra lúc bị trói đưa đến đây tôi căn bản không mang theo thứ gì.

Nhìn quanh biểu cảm của đám khách khứa, tôi biết chuyện này e rằng không phải giả.

Tôi lập tức không còn tâm trí dây dưa, xoay người đi thẳng về phía cửa lớn.

Nhưng cánh cửa đã bị khóa chặt từ lâu.

Tống Thanh Tuyết ôm mặt cười lạnh, trong mắt toàn là độc ác:

“Muốn đi? Cố Hy Vi, hôm nay nếu không bồi tội cho chị tôi, cô đừng hòng bước ra khỏi cánh cửa này!”

Sau lưng Tống Thanh Tuyết bước ra mấy cô bạn thân, ai nấy trên mặt đều chất đầy vẻ đồng cảm giả tạo, nhưng khóe miệng lại treo sự mỉa mai không hề che giấu.

“Ồ, tôi tưởng ai chứ, hóa ra là đại tiểu thư nhà họ Cố đây mà?”

“Sao lại sa sút đến mức này rồi? Nhìn cái mặt trắng bệch kia kìa, chẳng phải là bị dọa sợ chứ?”

“Chắc là làm nhiều chuyện thất đức quá, báo ứng đến rồi đấy? Toàn thân một mùi xui xẻo.”

Mấy người họ vây quanh lại, ánh mắt như những con rắn độc trơn trượt, lúc có lúc không liếc qua bụng dưới của tôi.

“Thanh Tuyết nói cô mang thai rồi? Ha, đúng là trò cười lớn. Cố Hy Vi, cô sờ lương tâm mình mà nói đi, cái thứ hoang chủng trong bụng cô rốt cuộc là giống của ai? Phó thiếu gia vẫn luôn ở nước ngoài, mới về có mấy ngày thôi mà?”

Tống Thanh Tuyết lập tức phối hợp cúi mắt xuống, lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn tủi thân:

“Đừng nói như vậy… có lẽ, có lẽ anh Hành Sâm anh ấy…”

“Thanh Tuyết ngốc, chỉ có cô mới tốt bụng như vậy!” Một cô bạn thân cắt ngang lời cô ta, giọng the thé,

“Loại phụ nữ này, vì leo lên cao chuyện gì mà không làm được? Thứ đàn bà ai cũng có thể ngủ cùng, e là chính cô ta cũng không biết cha của đứa trẻ là ai đâu!”

Có người đảo mắt một cái, bỗng vỗ tay cười nói:

“Ây! Tôi có một ý hay! Hay chúng ta đánh cược một phen thế nào?”

Cô ta nhìn quanh những người đàn ông xung quanh đang dần lộ ra ánh mắt tham lam, rồi lớn tiếng nói:

“Cược xem cái thứ hoang chủng trong bụng cô ta rốt cuộc là con của ai! Chúng ta tìm người tới kiểm tra ngay tại chỗ! Ai đoán đúng, người đàn bà này sẽ thuộc về kẻ đó! Để cô ta hầu hạ người thắng cho tử tế!”

Câu nói này như tia lửa rơi vào thùng dầu, đám đàn ông vốn chỉ đứng xem kịch phía dưới lập tức sôi sục.

“Tôi tôi tôi! Tôi đặt cược!” Một gã đàn ông đầu to tai lớn chen lên phía trước, vừa xoa tay vừa để ánh mắt dâm tà không chút che giấu quét qua người tôi.

“Đàn bà mang thai càng có vị! Lão tử còn chưa thử bao giờ!”

“Tính tôi một phần! Cái mặt cái dáng này, chơi cũng không lỗ!”

Những lời dơ bẩn như mưa đá, dội thẳng xuống đầu xuống mặt.

Tôi tức đến run cả người, cơn phẫn nộ ngập trời bốc cháy.

Ánh mắt tôi quét qua những gương mặt vặn vẹo hưng phấn kia, cuối cùng dừng lại trên người Phó Hành Sâm.

4

Phó Hành Sâm vậy mà đứng lạnh lùng quan sát, khóe miệng thậm chí còn treo một tia giễu cợt dung túng.

Thấy tôi nhìn chằm chằm vào hắn, cuối cùng hắn chậm rãi bước lên phía trước, giọng nói không lớn, nhưng dễ dàng lấn át mọi ồn ào trong hội trường.

Mỗi chữ thốt ra đều như con dao tẩm băng lạnh:

“Nhà họ Cố đã xong rồi, toàn bộ tài sản đều bị niêm phong điều tra. Nghĩ xem cha mẹ cô còn đang ở trong tù…”

Hắn dừng lại một chút, thưởng thức sắc mặt tôi đột nhiên biến đổi, rồi mới thong thả tiếp tục nói:

“À đúng rồi. Nghe nói… cô còn có một chị gái ngốc không thể tự lo sinh hoạt? Nếu cô còn không ngoan ngoãn nghe lời, e rằng sẽ không còn ai chăm sóc cô ta nữa… chết đói ở trong nhà, thối rữa rồi cũng chẳng ai biết, cũng không phải là không có khả năng.”

Hắn hơi cúi người, áp sát lại gần, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy, nhưng tàn nhẫn đến mức khiến người ta rợn người:

“Quỳ xuống, dập đầu tạ tội với Thanh Tuyết, với Kim Hà… có lẽ tôi còn có thể bố thí cho cô một chút ‘tình nghĩa’ ngày xưa.”

Xung quanh, tiếng cười cợt và tiếng đặt cược càng lúc càng lớn, như thể tôi là miếng thịt cá trên thớt đang chờ bị đem ra mặc cả.

Nhà họ Cố phá sản? Chị gái ngốc?

Tôi bật cười lạnh.

Bọn họ không biết rằng, cái người chị ngốc mà họ nói đến — chính là tôi — không chỉ võ lực vượt trội, mà năng lực kiếm tiền cũng vượt trội!

Nhà họ Phó và nhà họ Tống? Trong mắt tôi chẳng qua chỉ là lũ sâu kiến có thể nghiền chết bất cứ lúc nào.

Tôi đột nhiên vươn tay, một phát nắm chặt cà vạt của Phó Hành Sâm.

Trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc, dường như hoàn toàn không ngờ tôi dám phản kháng, càng không ngờ tôi có sức lực như vậy.

Tôi nhấc bổng cả người hắn khỏi mặt đất, như ném một túi rác, hung hăng quăng hắn về phía chiếc bàn tiệc cưới khổng lồ phủ khăn trắng phía sau!

“Bùm — choang —!”

Bộ đồ ăn tinh xảo và ly rượu lập tức vỡ tan, nước sốt bắn tung tóe, hắn chật vật mắc kẹt giữa đống hỗn độn, nhất thời không thể nhúc nhích.

Chưa kịp để mọi người phản ứng, tôi đã nhanh như gió lao về phía Tống Thanh Tuyết và đám bạn thân của cô ta.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Liên tiếp mấy cái tát tàn nhẫn khiến họ choáng váng quay cuồng, tiếng thét vừa bật ra khỏi cổ họng đã bị những cú đấm nặng hơn đập trở lại.

Tôi túm tóc Tống Thanh Tuyết, ấn mạnh mặt cô ta vào tháp bánh kem bên cạnh;

Xoay người đá một cú vào bụng dưới của người khác, cô ta kêu thảm rồi co quắp ngã xuống đất;

Cuối cùng tôi chộp lấy Tống Thanh Tuyết đang định bỏ chạy, “rẹt” một tiếng xé toạc hơn nửa vạt váy cưới đắt tiền của cô ta.

“Cố Hy Vi! Cô dám! A——!”

“Bố tôi sẽ không tha cho cô đâu! A đau!”

“Cứu mạng! Anh Hành Sâm! Cứu em!”

Những tiếng gào thét của họ rất nhanh biến thành khóc lóc và cầu xin tha thứ.

Tôi ra tay không hề nương tình, chuyên đánh vào chỗ đau, vừa khiến họ đau thấu xương, lại không thật sự gây ra mạng người, chỉ là bộ dạng mặt mũi bầm dập, tóc tai rối loạn, quần áo rách nát, trông vô cùng thảm hại chật vật.

Tôi giật những dải lụa trang trí xuống, vài ba động tác đã trói chặt tay chân họ lại, không khách khí lột bỏ áo khoác ngoài của họ, chỉ để lại lớp áo lót sát người.

Sau đó kéo lê mấy người đang không ngừng giãy giụa la hét tới phía trước lễ đài, dùng dây treo băng rôn treo họ lên trước màn hình lớn đã vỡ.

“A——! Thả tôi ra!”

“Đừng nhìn! Không được nhìn!”

“Cố Hy Vi! Tôi sẽ giết cô! Nhất định sẽ giết cô!”

Mấy người Tống Thanh Tuyết nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa xấu hổ vừa phẫn nộ mà gào thét.

Đám khách khứa dưới khán đài đã sớm loạn thành một đoàn, tiếng hét, tiếng va chạm vang lên khắp nơi, ai nấy đều tranh nhau lao về phía cửa lớn để chạy trốn.

Lúc này mấy tên vệ sĩ mặc đồ đen mới ồ ạt xông tới.

Tôi nghiêng người tránh cú đấm đang vung tới, thuận thế nắm lấy cổ tay hắn vặn mạnh, trong lúc hắn hét thảm thì tung một cú đá hất hắn về phía đồng bọn.

Bọn chúng như ruồi không đầu bị tôi đùa bỡn, va đổ bàn ghế, chật vật không chịu nổi.

Nhân lúc hỗn loạn, tôi lanh lẹ thò tay vào túi một vị khách đang hoảng loạn lấy ra điện thoại, lách ra sau cột trụ, nhanh chóng bấm số.

Cuộc gọi gần như được bắt máy ngay lập tức.

“Trần Thăng,” giọng tôi bình tĩnh đến mức không gợn một chút sóng,

“Lập tức dẫn người tới sảnh tiệc tầng cao nhất khách sạn Hào Tước. Còn nữa, ngay lập tức huy động toàn bộ lực lượng tìm em gái và bố mẹ tôi.”

Cúp máy, tôi ném điện thoại trả lại cho vị khách đã sợ đến đờ người.

Phó Hành Sâm đang chật vật bò dậy khỏi đống đổ nát của bàn tiệc, ánh mắt u ám như muốn nuốt người.

Khóe miệng tôi cong lên, nhìn bọn họ bằng ánh mắt âm trầm. Đừng vội, trò hay… mới chỉ bắt đầu.

Prev
Next
afb-1774059463
Sau Khi Đòi Ly Hôn, Tôi Mới Biết Anh Ấy Yêu Tôi
Chương 4 1 giờ ago
Chương 3 1 ngày ago
619682339_905472161868395_5899547855690855839_n-1
Xem Nhau Là Người Dưng
Chương 8 1 ngày ago
Chương 7 1 ngày ago
626917125_122256169100175485_493895348227761697_n
Liếm Cẩu Ngôn Tình Gọi Tên Tôi
Chương 9 1 ngày ago
Chương 8 1 ngày ago
631750291_918616250553986_4401553801932872025_n
Gian Tình Của Chồng
Chương 3 1 ngày ago
Chương 2 1 ngày ago
618793105_122242163822259604_5396413063420327844_n-1
Tái Sinh Ngày Tôi Hỏi Chú
Chương 7 1 ngày ago
Chương 6 1 ngày ago
655265921_122269148750243456_3522080507691555709_n
Em Vẫn Ổn Khi Không Có Anh
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
afb-1774469248
Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Sếp Full
Chương 6 23 giờ ago
Chương 5 23 giờ ago
644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-6
Lý Lẽ
Chương 10 1 ngày ago
Chương 9 1 ngày ago

Ba Mươi Năm Hào Môn

afb-1774224607

Mượn Sân Tôi Cưới Vợ, Anh Mất Luôn Cả Vợ

653580942_1526307566170683_8090921856267278463_n-1

Vào khoảng khác tái sinh

652456032_833516039786419_8536640789456763542_n-2

Ở kiếp trước

650988645_122253081668257585_1691240794429023817_n-4

Sáu Năm Khổ Cực

654940703_956999006674715_4468440495883810965_n

Long Thai Đổi Mệnh

650968898_122261157380175485_3959576432322225657_n-2

Sự Thật

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay