Tết Này Miễn Phí Lần Cuối - Chương 4
08
Ba giờ chiều, nắng đẹp rực rỡ.
Tôi vừa từ cửa hàng miễn thuế trở về, tay xách đầy chiến lợi phẩm – những món mỹ phẩm trước đây từng tiếc không dám mua, chiếc túi mà tôi để ý rất lâu, vài lọ nước hoa đắt tiền.
Khi quẹt thẻ, mắt tôi không hề chớp lấy một lần.
Dành dụm cho người khác suốt mười năm, giờ cũng đến lúc sống cho chính mình.
Tôi vừa ngân nga vừa sắp xếp đồ, thì điện thoại reo – là một số lạ từ Bắc Kinh gọi tới.
Tôi ngần ngại đôi chút, nhưng rồi vẫn nhấc máy.
“Alo, Tô Khiết phải không? Mình là Tiểu Lâm đây.”
Giọng nói bên kia quen thuộc mà xa vời – là Lâm Hiểu Nguyệt, bạn cùng phòng thời đại học, cũng từng là bạn thân nhất của tôi, và là bạn chung của tôi và Chu Minh.
Sau khi kết hôn, vì Chu Minh không thích tôi giao du với bạn bè, nên chúng tôi dần dần mất liên lạc.
“Tiểu Lâm? Lâu rồi không gặp.” Tôi thản nhiên nói.
“Ừ, lâu thật đấy… Tô Khiết, cậu… cậu vẫn ổn chứ?” – cô ấy hỏi với giọng rụt rè.
“Mình rất ổn.”
“Vậy thì tốt… tốt lắm…” – cô ấy cười khô khốc, rồi ngập ngừng vài giây trước khi mở lời:
“Tô Khiết, hôm nay mình gặp Chu Minh.”
“Anh ta cùng bố mẹ và cả gia đình em gái đang ở một khách sạn rẻ gần khu nhà mình.”
“Mình thấy họ đang cãi nhau với lễ tân vì phòng nhỏ và ẩm thấp. Mẹ anh ta khóc dữ lắm, còn Chu Minh thì mặt mày u ám.”
“Mình hỏi chuyện gì thì anh ấy kể…”
“Anh ấy nói… cậu bán nhà rồi bỏ đi một mình.”
“Tô Khiết, có phải giữa hai người có hiểu lầm gì không?”
“Chuyện vợ chồng cãi nhau là bình thường, đầu giường cãi, cuối giường lại hòa thôi mà.”
“Chu Minh bảo anh ấy biết sai rồi, gọi cho cậu mấy trăm cuộc nhưng cậu không nghe. Giờ cậu đang ở đâu? Hay để anh ấy tới gặp, hai người nói chuyện lại?”
Tôi im lặng lắng nghe cô ấy kể lại nguyên văn màn diễn của Chu Minh – trắng đen đảo lộn.
Hiểu lầm? Cãi vã? Tôi suýt bật cười thành tiếng.
“Tiểu Lâm.” Tôi ngắt lời.
“cậu cũng quen Chu Minh mà. cậu thấy anh ta là người như thế nào?”
Cô ấy ngập ngừng: “Anh ấy… cũng tốt mà, hiền lành, biết lo cho gia đình.”
“Thế à?” Tôi cười nhạt.
“Anh ấy có nói với cậu căn nhà đó là do mình mua trước hôn nhân, trả bằng tiền túi không?”
“Gì cơ?” – Tiểu Lâm kinh ngạc.
“Anh ấy có kể với cậu rằng mẹ anh, em gái anh, mỗi năm đều đến nhà tôi ở nửa tháng, xem nhà tôi như khách sạn miễn phí không?”
“Cái đó… hình như từng nói qua… còn bảo nhà cậu đoàn kết, yêu thương nhau.”
“Yêu thương?”
“Yêu thương là để cháu anh ấy làm hỏng đồ đạc của tôi, còn tôi không được phàn nàn?”
“Yêu thương là để mẹ anh ấy chiếm phòng ngủ chính, dùng đồ của tôi, rồi chê chăn của tôi không đủ mềm?”
“Yêu thương là để em gái anh ta yêu cầu tôi thuê chỗ đậu xe, nhớ sở thích của cả nhà cô ta, và xem tôi như người giúp việc riêng?”
“Tiểu Lâm, cậu cũng đã lập gia đình. Nếu nhà chồng bạn đối xử với bạn như vậy, cậu có gọi đó là yêu thương không?”
Điện thoại im lặng hoàn toàn.
Tiểu Lâm chắc chưa từng nghĩ đến những điều này.
Hoặc cũng có thể Chu Minh chưa bao giờ kể thật với cô ấy.
Trong câu chuyện của anh ta, anh ta mãi là người chồng tốt vô tội, bị người vợ vô lý tổn thương.
“Tô Khiết… mình không ngờ mọi chuyện lại phức tạp như vậy.” Giọng cô ấy khô khốc.
“Còn nhiều điều cậu không biết nữa.” Tôi nói.
“Chu Minh nhờ cậu làm người hòa giải, chỉ vì nghĩ chúng ta là bạn cũ, cậu sẽ giúp anh ta.”
“Anh ta muốn tôi quay về, không phải vì còn yêu, cũng chẳng phải vì ăn năn hối lỗi.”
“Chỉ vì anh ta mất đi ký chủ – người mà anh ta và cả nhà anh ta ký sinh – nên thấy khổ sở.”
“Anh ta hoảng rồi, nên tìm đến cậu.”
“Tiểu Lâm, vì tình bạn xưa, mình khuyên cậu một câu: đừng xen vào giữa mình và anh ta.”
“Đây không phải cãi vã vợ chồng.”
“Đây là bản án tử hình cho một cuộc hôn nhân thất bại – không ân xá, thi hành ngay lập tức.”
Nói xong, tôi không muốn nghe thêm lời nào nữa.
“Mình còn việc, cúp máy đây.”
Tôi dứt khoát ngắt cuộc gọi.
Không do dự, tôi chặn luôn số của Lâm Hiểu Nguyệt.
Đường ai nấy đi, không thể cùng chí hướng thì không thể đồng hành.
Dù là tình nhân hay bạn bè,
đã không hiểu lòng nhau thì chỉ nên là quá khứ.
Trong cuộc sống mới của tôi, không cần những người không rõ ràng.
Ngay lúc ấy, màn hình điện thoại sáng lên — là tin nhắn WeChat từ luật sư Trương.
“Cô Tô Khiết, ông Chu vừa đến nơi cô từng ở, chủ mới đã báo cảnh sát.”
Kèm theo đó là một tấm ảnh chụp từ camera an ninh của khu chung cư.
Chu Minh, mẹ anh ta và em gái đang đứng chắn trước cửa nhà mới, Chu Minh thì đang chỉ tay chửi rủa om sòm, mẹ anh ta ngồi bệt dưới đất vừa đập đùi vừa gào khóc, còn em gái thì cầm điện thoại quay video.
Thật sự là… mất hết thể diện.
Tôi phóng to tấm ảnh, nhìn gương mặt Chu Minh vặn vẹo vì giận dữ – dần dần trùng khớp với hình ảnh người đàn ông từng chỉ tay sai khiến tôi trong ký ức.
Và rồi, tôi bật cười – một nụ cười sảng khoái chưa từng có.
9
Tôi nhắn lại cho luật sư Trương:
“Cứ để họ làm loạn đi. Phiền anh thay mặt tôi xin lỗi chủ nhà mới, mọi thiệt hại tôi sẽ chịu. Còn về phía Chu Minh và gia đình anh ta, cứ để cảnh sát xử lý.”
“Được, cô Tô.” – luật sư đáp.
Sau đó, tôi cuối cùng cũng bấm gọi cho chú Lý.
Nhạc chờ reo rất lâu, nhưng lòng tôi lại bình thản như mặt nước.
“Alo, ai vậy?” – giọng đàn ông trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia.
“Chú Lý, cháu là Tô Khiết, con gái Tô Chấn Hoa.”
“Ồ! Là Tiểu Khiết đó à! Lâu quá không liên lạc! Dạo này thế nào rồi? Công việc vẫn ổn chứ?”
“Cháu ổn lắm ạ.” Tôi đáp, rồi nói thẳng: “Cháu đang làm thủ tục ly hôn.”
Chú Lý im lặng vài giây – chú là người đã nhìn tôi lớn lên, cũng từng dự đám cưới tôi, hẳn không nghĩ sẽ nghe tin này.
“Xảy ra chuyện gì vậy cháu?” – chú hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Không có gì lớn, chỉ là cảm thấy không hợp, muốn đổi cách sống.” – tôi không muốn kể những chuyện xấu xí nhà họ Chu để lấy lòng thương hại.
“Cháu gọi chú, là muốn nhờ chú một việc.”
“cháu cứ nói.”
“Công việc của Chu Minh hiện tại là do chú giúp sắp xếp năm xưa. Giờ chúng cháu chia tay rồi, để anh ta tiếp tục ở vị trí đó, cháu cảm thấy không còn thích hợp.”
Chú Lý lập tức hiểu ý: “Chú hiểu rồi. Chú không nghĩ đến chuyện này. Ngày đó vì thấy nó là chồng cháu nên mới giúp, không nghĩ sâu xa hơn. cháu yên tâm, chuyện này chú sẽ lo.”
“Cháu cảm ơn chú.”
“Con ngốc này, khách sáo với chú làm gì. Một mình ở ngoài phải chăm sóc bản thân. Có gì khó cứ gọi cho chú.”
Cúp máy, một làn hơi ấm lan tỏa trong lòng tôi – trên đời vẫn còn những người thật sự quan tâm tôi.
Tôi ra ban công, nhìn ánh hoàng hôn phía xa, bầu trời đỏ rực như lửa, mặt biển lấp lánh như được rắc vàng – thật đẹp biết bao.
Khoảng một tiếng sau, trời đã tối hẳn, luật sư Trương gọi lại.
Giọng anh có vẻ như đang cố nén cười: “Cô Tô, có một… tin mới.”
“Chu Minh bị đơn vị cho thôi việc rồi.”
Tôi nhướng mày – chú Lý thật hiệu quả.
“Vậy à? Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì… anh ta như phát điên.”
“Trước tiên, anh ta đến cơ quan làm ầm lên, nói mình bị đuổi việc vô cớ, dọa sẽ kiện. Bị bảo vệ mời ra ngoài, anh ta bắt đầu gọi điện cho tôi.”
“Chỉ trong một tiếng mà gọi hơn năm mươi cuộc.”
“Ban đầu chửi bới, nói cô tàn nhẫn, không chừa cho anh ta đường sống. Sau đó thì chuyển sang cầu xin, nói biết lỗi rồi, xin cô tha cho, anh ta không thể mất việc.”
“Cuối cùng lại quay sang đe dọa – nếu cô không giúp anh ta lấy lại việc, anh ta sẽ tìm đến căn hộ cô thuê và cùng cô ‘chết chung’.”
Luật sư dừng lại một chút.
“Tất nhiên, anh ta không biết cô đang ở đâu, nên lời đe dọa ấy cũng vô hiệu. Nhưng để an toàn, tôi vẫn khuyên cô tạm thời chưa nên quay về Bắc Kinh.”
“Rõ rồi.” – tôi nói, lòng vẫn bình thản.
“Cùng chết?” – tôi nhắc lại, thấy vừa buồn cười vừa đáng thương.
Anh ta lấy đâu ra tự tin mà nghĩ sinh mạng rẻ mạt của mình có thể so sánh với tôi?
“Còn một chuyện nữa,” luật sư nói tiếp.
“Mẹ của Chu Minh vừa gọi cho tôi. Bà ấy nói sẵn sàng nhường phòng ngủ chính, sẵn sàng giúp việc nhà. Chỉ cần cô đừng ly hôn, đừng để con trai bà mất việc, cô muốn gì bà cũng đồng ý. Bà ấy còn đảm bảo, sau này Tết nhất cả nhà sẽ không đến nữa.”
Tôi nghe anh Trương thuật lại, trong đầu hiện lên gương mặt mẹ chồng – sắc sảo, tính toán.
Sớm biết có ngày hôm nay, thì đã chẳng có ngày hôm qua.
Người đời thường thế – thích bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Khi bạn nhường nhịn, họ sẽ lấn tới không giới hạn.
Khi bạn giơ dao ra, họ lại bắt đầu đàm phán, xin xỏ.
Chỉ tiếc là, tất cả đã quá muộn.
Tôi không phải đang thương lượng – tôi chỉ đang thông báo với họ rằng: trò chơi kết thúc rồi.
“Luật sư Trương, làm ơn nói với bà ấy giúp tôi một câu thôi.”
“Cút.”
Tôi dứt lời, cúp máy.
Ngay sau đó, điện thoại báo có tin nhắn mới – một số lạ, nội dung dài dòng, sai chính tả đầy rẫy, ngôn từ thô tục, bẩn thỉu.
Tôi chẳng buồn đọc.
Chỉ thấy, thế giới này cuối cùng đã sạch sẽ hơn một chút rồi.
“Tô Khiết, con đĩ khốn nạn này! Cô hủy hoại tôi rồi! Tất cả của tôi đều bị cô phá hỏng!
Tôi yêu cô đến thế, sao cô lại đối xử với tôi như vậy?
Không còn nhà, không còn việc làm, tôi còn sống kiểu gì đây?
Cô cứ đợi đó, làm ma tôi cũng không tha cho cô!”
Tôi nhìn tin nhắn đó, trên mặt không hề có chút cảm xúc nào.
Không tức giận, không thương hại, thậm chí cũng chẳng thấy hả hê.
Trái tim tôi giống như một cái giếng cổ, phẳng lặng không gợn sóng.
Như vậy đã gọi là “hủy hoại” sao?
Với tôi,
đó chẳng qua chỉ là từng món đồ vốn không thuộc về anh ta,
được tôi lấy lại mà thôi.
10
Đó là ngày thứ năm tôi ở Tam Á.
Cuộc sống yên bình như một bài thơ chậm rãi.
Mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh,
đi dạo trên bãi biển hoặc bơi trong hồ,
buổi chiều thì tìm một quán cà phê yên tĩnh, mở máy tính xử lý công việc.
Tính chất công việc của tôi cho phép làm từ xa,
đó cũng là một trong những lý do khiến tôi đủ tự tin rời đi.
Tôi không còn phải chạy theo thời gian của bất kỳ ai,
không cần tính toán từng khoảng trống giữa nấu ăn và làm việc nhà.
Thời gian của tôi,
hoàn toàn là của riêng tôi.
Chiều hôm đó, tôi đang xem một tài khoản công khai về bất động sản địa phương.
Tôi rất thích khí hậu ở Tam Á.
Nhà ở đây tuy không rẻ,
nhưng với số tiền bán căn nhà ở Bắc Kinh,
mua một căn hai phòng ngủ thoải mái là dư sức.
Tôi muốn an cư ở đây,
một mái nhà thật sự thuộc về tôi.
Không cãi vã,
không bị đòi hỏi,
không có những “lệ cũ” khiến tôi buồn nôn.
Đúng lúc ấy, điện thoại đột ngột reo lên.
Một cuộc gọi video.
Đến từ một tài khoản hoàn toàn xa lạ:
ảnh đại diện trống trơn,
tên là một chuỗi ký tự loạn.
Tôi cau mày, định tắt đi,
nhưng không hiểu sao lại bấm nhận.
Màn hình rung lắc vài cái,
một gương mặt quen thuộc với lớp trang điểm kỹ lưỡng hiện ra.
Là em chồng — Chu Lệ.
Cô ta đang ở trong một phòng khách sạn nhỏ hẹp, ánh sáng mờ tối.
“Chị dâu!”
Vừa mở miệng, giọng cô ta đã nghẹn ngào.
“Cuối cùng chị cũng chịu nghe máy rồi!”
Tôi không nói gì, chỉ nhấc ly cà phê đá trước mặt, uống một ngụm.
“Chị dâu, chị rốt cuộc đang ở đâu vậy? Chị mau về đi!”
“Anh em sắp phát điên rồi!”
“Anh ấy mất việc rồi, ngày nào cũng uống rượu trong khách sạn, chẳng ai khuyên nổi!”
“Mẹ em thì phát bệnh vì lo, ngày nào cũng khóc, mắt sắp mù rồi!”
Cô ta vừa nói vừa lau khóe mắt,