Thâm Tình Hoá Thành Tro Tàn - Chương 2
Tiếng ly tách lại chạm nhau leng keng. Tôi cũng nâng tách trà đã nguội ngắt của mình lên. Lâm Vãn Tinh bị rượu làm sặc, ho khụ khụ đến đỏ cả mặt.
Thẩm Hoài Xuyên lập tức liếc nhìn cô ấy, thuận tay cầm lấy ly rượu trước mặt cô ấy, đổi bằng một ly nước mật ong ấm, còn rút khăn giấy đưa qua.
Tôi cúi đầu, nhìn mảnh lá trà nát bét dưới đáy tách. Nhóm chúng tôi năm nào cũng tụ tập một lần. Năm nào cũng vậy, chỗ ngồi thay đổi, chủ đề luân phiên, duy chỉ có một thứ bảy năm qua chưa từng đổi khác—
Anh chưa bao giờ gắp cho tôi một miếng thức ăn, rót cho tôi một ngụm nước trong buổi tiệc, thậm chí chưa từng gọi đầy đủ họ tên tôi trước mặt mọi người.
Bởi vì anh muốn “tránh hiềm nghi”. Anh nói trong quân khu người đông miệng tiếng phức tạp, quan hệ cấp trên cấp dưới nhạy cảm, sợ ảnh hưởng đến việc thăng tiến, sợ lời ra tiếng vào, sợ đủ thứ trên đời.
Tôi đã tin, đã chờ, và chờ suốt bảy năm. Chờ đến mức bản thân cũng quen với việc ngồi xa anh một chút, quen với việc anh đi lướt qua tôi mà mắt không liếc nhìn, quen với việc làm một “bạn học cũ bình thường” đúng mực.
Mãi đến năm nay, khi Lâm Vãn Tinh cuối cùng cũng từ đội giữ gìn hòa bình quốc tế trở về và xuất hiện trong buổi họp lớp của chúng tôi—
Tôi mới biết rằng, người mà anh hận không thể để cả thế giới biết đến, chưa bao giờ là tôi.
Mở điện thoại lên, đập vào mắt là hai chữ chói mắt anh vừa gửi tới: 【Đừng quậy】.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó đến mức hốc mắt cay xè. Ngón tay vô thức sờ lên vết sẹo nơi cổ tay. Bảy năm rồi, nó đã sớm không còn đau nữa.
Nhưng tối nay không hiểu sao, nó lại ngứa ngáy một cách dữ dội. Giống như có thứ gì đó đang từ trong tủy xương mọc ra từng chút một, mọc lên, rồi lại thối rữa.
“À, nhắc mới nhớ—” Bí thư chi đoàn bỗng lên tiếng, “Vãn Tinh của chúng ta lần này về nước phải tranh thủ thôi đấy.”
“Bố mẹ cậu ấy bảo rồi, nếu lần này còn không tìm được đối tượng thì không cho ra nước ngoài nữa đâu.”
“Thế sao mà được!” Có người tiếp lời ngay, “Lớp mình bao nhiêu sĩ quan ưu tú thế này, lại để cậu bị ‘tống’ đi sao?”
Lâm Vãn Tinh mím môi cười, không đáp nhưng vành tai đã lặng lẽ đỏ ửng.
“Chẳng phải có sẵn đây sao—” Ánh mắt ủy viên thể dục liếc về phía Thẩm Hoài Xuyên.
Tiếng hò reo lại bùng nổ.
“Đúng đúng đúng, Hoài Xuyên, cơ hội thể hiện đến rồi kìa!”
“Nhanh lên, đừng để con gái nhà người ta chờ sốt ruột!”
“Trai tài gái sắc, đúng là một cặp trời sinh!”
Lâm Vãn Tinh đỏ mặt, bị mọi người đẩy về phía Thẩm Hoài Xuyên.
Cô ấy không nói gì, nhưng cũng không hề lùi bước. Thẩm Hoài Xuyên vẫn giữ nụ cười khó đoán đó trên môi. Anh không nói gì cả.
Nhưng sự im lặng của anh, chính là câu trả lời rồi.
Tôi bỗng nhớ ra điều gì đó. Mở khung chat với mẹ, tôi trả lời câu hỏi mà bà đã hỏi tôi 99 lần:
【Vâng, con không có ý kiến gì về ngày cưới cả, báo cáo kết hôn con cũng đã nộp rồi ạ.】
Vừa đặt điện thoại xuống, Tưởng Thanh ngồi chéo đối diện bỗng nghé đầu sang:
“Ngày cưới? Báo cáo kết hôn? Diệp Từ, cậu sắp kết hôn rồi à?”
Giọng cô ấy không lớn, nhưng trớ trêu thay, đúng khoảnh khắc đó tiếng hò reo trong phòng bao vừa vặn lắng xuống.
Có mấy ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi mỉm cười, không phủ nhận: “Ừm, tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, bố mẹ tớ đã xem ngày cưới rồi.”
“Vãi thật!” Ủy viên thể dục là người đầu tiên nhảy dựng lên, “Vừa mới biết cậu có người yêu, mà đã nhảy thẳng đến kết hôn luôn rồi à?”
“Cái đối tượng bí ẩn của cậu rốt cuộc là ai thế? Không phải là bạn học cũ của chúng ta đấy chứ?”
“Bao giờ thì tổ chức đám cưới?”
Các câu hỏi dồn dập ập đến, vô cùng náo nhiệt. Tôi đang định cười xòa cho qua chuyện thì Lâm Vãn Tinh bỗng nhiên lên tiếng.
“Ôi mọi người đừng như vậy, hỏi kỹ quá người ta ngại đấy.”
“Nhưng mà đã định ngày rồi thì chắc chắn là yêu nhau lâu lắm rồi đúng không Diệp Từ?”
Câu hỏi này khiến căn phòng im bặt trong thoáng chốc.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi.
Tôi khẽ cong môi: “Quen nhau một tháng, người rất tốt, chín chắn, cũng là một sĩ quan.”
Lời này còn nặng đô hơn cả tin kết hôn. Nó khiến bóng hình vẫn luôn im lặng bất động ở phía đối diện cũng phải ngồi bật dậy ngay tức khắc.
“Không phải chứ, Diệp Từ, cậu nghiêm túc đấy à?”
“Đúng thế, điều kiện của cậu đâu đến mức phải làm đám cưới chớp nhoáng sau một tháng quen nhau!”
“Không tính là cưới chớp nhoáng,” tôi bưng tách trà nhấp một ngụm, bình thản trả lời, “Gặp đúng người, tam quan hợp nhau, một tháng là đủ rồi.”
Thẩm Hoài Xuyên vẫn giữ tư thế ngồi thẳng lưng đó.
Những năm qua tôi không ít lần ám chỉ với anh rằng mình muốn lập gia đình, muốn một danh phận đường hoàng.
Một tháng trước, tôi còn xin bát tự của anh, nói là để bố mẹ đi xem ngày. Chuyện này anh hoàn toàn biết rõ.
Vẻ lạnh lùng thoáng hiện lên trên gương mặt anh rồi lại tan biến vào cái vỏ bọc thản nhiên thường ngày. Có lẽ anh đang thầm cảm thấy may mắn vì tôi nói là “một tháng”, chứ không phải “bảy năm”.
“Chúc mừng nhé.” Lâm Vãn Tinh mở lời trước, cười dịu dàng, “Vậy khi nào thì đãi tiệc thế?”
Câu hỏi này đã không thể né tránh được nữa. Tôi không kiêng dè gì nữa: “Cuối tháng này, hy vọng mọi người đều có mặt.”
Lâm Vãn Tinh cười càng ngọt ngào hơn, chống cằm nhìn tôi: “Thật tốt quá, nhưng nói thật nhé, tớ cứ tưởng…”
Có người nghe ra ẩn ý, cười phụ họa: “Tưởng cái gì?”
“Tưởng là—” Lâm Vãn Tinh mím môi cười, ánh mắt vô tình hay hữu ý liếc sang phía đối diện, “Tưởng cậu đang đợi một người nào đó nghĩ thông suốt chứ.”
“Năm đó cậu theo đuổi người ta dữ dội như thế, bọn tớ đều tưởng cả đời này cậu không phải anh ấy thì không gả.”
Giữa lúc mọi người đang có chút khó xử, cô ấy lại bồi thêm một câu: “Nhưng bây giờ thế này cũng tốt, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi.”
“Hoài Xuyên,” có người trêu chọc, “Người ta sắp kết hôn rồi, cậu không biểu lộ gì à?”
Thẩm Hoài Xuyên tựa lưng vào ghế, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên: “Đều là chuyện quá khứ cả rồi.”
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Chuyện quá khứ?