Thay Lời Em - Chương 3
Tôi bấm mạnh vào đùi, nước mắt lập tức tuôn ra.
“Ba, ba nói muốn con làm vợ hiền dâu thảo, nhưng con ngoài việc khiến Tây Từ không vui, chẳng giúp được gì cho anh ấy cả. Con thấy anh ấy đau đầu vì công việc, con cũng buồn lắm. Con cũng muốn học chút gì đó, để có thể giúp anh ấy, để có thể trò chuyện cùng anh ấy. Con làm vậy, lẽ nào là sai sao? Anh con nói nặng lời như vậy, con không chịu được. Giờ ba cũng nói vậy, rốt cuộc con phải làm sao thì mọi người mới hài lòng?”
Tôi vừa khóc vừa nói, khiến ba tôi bối rối, cuối cùng lại mềm lòng.
“Kiều Kiều, ba trách nhầm con rồi. Không ngờ con lại có suy nghĩ như vậy. Được, rất tốt. Con muốn giúp Tây Từ, tấm lòng đó rất đáng quý. Ba sẽ giúp con, ba cũng cho con một triệu. Cứ cầm mà làm, có thua cũng là kinh nghiệm quý báu.”
Tôi “vâng” một tiếng, trong lòng chỉ thấy mỉa mai.
Miệng thì nói yêu tôi, nhưng nếu tôi làm điều này là vì chính mình, họ sẽ mắng chửi tôi.
Còn nếu nói là vì Phó Tây Từ, thì họ lại cho rằng tôi hiểu chuyện.
Đến mức tôi cũng chẳng rõ, rốt cuộc ai mới là con ruột của họ.
Tôi làm nũng với ba, cuối cùng ông cũng tăng cho tôi thành ba triệu.
“Kiều Kiều, nhiều hơn nữa là quá đáng rồi đấy.”
5
Tôi mang theo một triệu mà Phó Tây Từ cho, cùng ba triệu mà ba tôi đưa, rời khỏi nhà.
Ai cũng nói tôi số tốt, được ba và anh trai cưng chiều tận xương tủy, nhưng tiền tôi tiêu xài dù nhiều đến đâu, có bao giờ bằng số tiền ba sẵn sàng đầu tư cho anh trai?
Lúc anh trai khởi nghiệp, anh ấy đã biết gì đâu?
Khi ấy anh chỉ là kẻ tay trắng, vậy mà ba tôi vung tay một cái, cho hẳn mười triệu.
Mười triệu đó, anh tiêu sạch.
Về sau ba lại tiếp tục đưa thêm không ít tiền nữa, để anh rút ra kinh nghiệm, rồi mới có được chút thành tựu như bây giờ.
Tiền ở đâu, tình yêu ở đó.
Những lời cưng chiều suông, cuối cùng trước thực tế lại trở nên nực cười đến vậy.
Tôi dần nhìn rõ gương mặt giả tạo của họ, lòng cũng càng thêm thất vọng.
Về chuyện khởi nghiệp, tôi thật sự là một người tay trắng, chẳng biết gì cả.
Ba giúp tôi tìm vài cố vấn đầu tư, họ líu lo đưa ra đủ thứ kế hoạch, nhưng trong ánh mắt nhìn tôi luôn mang theo vẻ khinh thường.
Họ bảo tôi chơi cổ phiếu, mua quỹ đầu tư, mở nhà hàng, tham gia chuỗi nhượng quyền.
Nhưng những thứ đó đều không phải thứ tôi muốn làm.
Tôi cũng chẳng có hứng thú với chúng.
Tôi không nghe theo bất cứ đề xuất nào của họ, dần dà trong giới liền rộ lên tin đồn: Đại tiểu thư nhà họ Thẩm là một kẻ vô dụng, không có năng lực, lại còn mơ mộng muốn kiếm tiền như ai, không biết lượng sức, còn chẳng chịu nghe lời chuyên gia.
Họ chờ xem trò cười của tôi.
Tôi phẫn uất, trong lúc phân vân, tôi nghĩ đến Thẩm Chiêu Yên.
Cô ấy thành công như vậy, liệu có thể giúp tôi một chút không?
Sau khi do dự mãi, tôi quyết định đến tìm Thẩm Chiêu Yên.
Từ khi cô ấy trở về đến nay, đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp riêng.
Cô ấy tỏ ra rất bất ngờ trước lời mời của tôi, dường như không ngờ tôi sẽ chủ động tìm cô ấy.
Thẩm Chiêu Yên đã đưa ra một số gợi ý cho tôi.
Ánh mắt cô ấy không hề mang vẻ cao ngạo, khiến lòng tôi dao động, liền thổ lộ những suy nghĩ trong lòng.
“Em không biết làm gì cả, bình thường chỉ thích mày mò mấy cách làm đẹp. Bảo em làm thứ khác thì em chắc chắn không được, nhưng nếu là dạy người ta trở nên xinh đẹp hơn, em tự tin không thua ai cả.”
Tôi dè dặt nhìn Thẩm Chiêu Yên, sợ cô ấy sẽ coi thường sở thích của tôi, nhưng cô ấy suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ý tưởng của em rất hay. Bây giờ nhiều cô gái đều có nhu cầu như vậy. Có lẽ em có thể thử xây dựng một cộng đồng nữ giới, chia sẻ những mẹo phối đồ, trang điểm mà các cô gái cần.”
Lời cô ấy khiến mắt tôi sáng lên.
“Em thấy chị nói rất đúng! Em biết mình nên làm gì rồi!”
Lời của Thẩm Chiêu Yên như khai sáng cho tôi.
Nhưng vì ý tưởng là do cô ấy đưa ra, nên tôi cũng muốn mời cô ấy hợp tác.
Điều khiến tôi vui mừng là Thẩm Chiêu Yên đã đồng ý.
“Vậy chị đầu tư cho em nhé. Em chia cổ phần cho chị, sau này chị chính là cổ đông lớn của em rồi.”
Tôi nhìn Thẩm Chiêu Yên, không thể nào ngăn được nụ cười nơi khóe môi.
Người mà tôi coi là đối thủ tưởng tượng suốt mấy tháng trời, người mà tôi ghen tị và ngưỡng mộ bấy lâu nay, bây giờ lại cùng tôi khởi nghiệp, thậm chí còn đầu tư cho tôi.
Phải rồi, nói cho cùng, chúng tôi là chị em cùng huyết thống.
Dù đã xa cách bao lâu, chỉ cần gặp lại, như lửa cháy đồng cỏ, không thể dập tắt.
“Cảm ơn chị, chị gái.”
Lần đầu tiên, tôi mở miệng gọi Thẩm Chiêu Yên là chị gái.
Thẩm Chiêu Yên rất bận, không thể lúc nào cũng giúp tôi được.
Những việc tiếp theo, vẫn phải dựa vào chính tôi.
Tôi thành lập một công ty, bắt đầu tuyển dụng những nhân viên có năng lực.
Trong quá trình này tôi mệt đến muốn gục, vì khi chưa tuyển được người, tất cả mọi việc tôi đều phải tự tay làm.
Dần dần, tôi không còn quá nhiều thời gian để lo cho việc ăn mặc hay đàn ông nữa.
Đôi giày cao gót dưới chân khiến tôi bước đi cũng thấy phiền phức, vì thế lần đầu tiên trong đời, tôi vứt bỏ giày cao gót, thay bằng giày đế bằng.
Ba tháng đầu tiên, tôi mới tạm thời ổn định được nhân sự.
Đều là những người tôi tự tay chọn lựa, phù hợp với lý tưởng của tôi, ai nấy đều tràn đầy năng lượng.
Ý tưởng của Thẩm Chiêu Yên rất hay, nhưng tôi không hài lòng chỉ xây dựng một cộng đồng đơn thuần.
Tôi muốn mở rộng phạm vi, hướng đến tất cả phụ nữ, đối tượng chính là nữ giới từ mười mấy đến bốn mươi tuổi.
Từ chăm sóc da, phối đồ, đến chia sẻ cuộc sống hằng ngày, không giới hạn trong phạm vi blogger hay người nổi tiếng, mà ai cũng có quyền chia sẻ.
Số tiền ban đầu để phát triển ứng dụng thì đủ, nhưng khâu quảng bá về sau lại cần một khoản lớn.
Người tôi quen không nhiều, nên cần Thẩm Chiêu Yên giúp tôi kết nối quan hệ.
Thế là, tôi đến tìm cô ấy.
Khi tôi bước vào văn phòng, Thẩm Dực và Phó Tây Từ đang cùng Thẩm Chiêu Yên bàn chuyện hợp tác.
Lần trước đứng trước cảnh tượng này, tôi đã chật vật bỏ chạy.
Còn lần này, tôi đứng ở cửa, bình tĩnh nhìn họ, nét mặt không chút dao động.
Phó Tây Từ thấy tôi, ánh mắt hiện lên vẻ chán ghét.
Anh ta tưởng tôi đến tìm anh, liền bước tới.
“Em vào phòng nghỉ đợi đi, anh xong việc sẽ qua.”
Thẩm Dực khoanh tay, cũng lên tiếng mỉa mai.
“Thẩm Kiều Kiều, em còn chưa xong à? Chúng tôi đang làm việc, không phải vụng trộm. Em có cần lúc nào cũng đến kiểm tra người ta như thế không?”
6
Tôi đang định phản bác thì Thẩm Chiêu Yên đứng dậy.
“Kiều Kiều đến tìm tôi, không liên quan gì đến hai người. Hôm nay đến đây thôi, tôi và Kiều Kiều còn chuyện phải nói.”
Lúc Thẩm Chiêu Yên nói ra câu này, tôi thấy rõ vẻ sửng sốt hiện lên trên mặt Phó Tây Từ và Thẩm Dực.
“Chiêu Yên, Thẩm Kiều Kiều tìm em? Cô ta tìm em có chuyện gì được chứ?”
Thẩm Dực nhíu mày, giọng Thẩm Chiêu Yên lạnh nhạt:
“Kiều Kiều đến tìm tôi bàn chuyện công việc.”
Cô ấy bước đến bên cạnh tôi, giọng nói dịu dàng:
“Đi thôi, Kiều Kiều.”
Tôi và Thẩm Chiêu Yên bước vào văn phòng của cô ấy, chỉ nghĩ đến vẻ mặt của Thẩm Dực và Phó Tây Từ khi nãy, tôi đã không nhịn được mà vui vẻ trong lòng.
Thẩm Chiêu Yên gõ nhẹ lên đầu tôi.
“Nhìn em kìa, vui đến thế cơ à.”
Chuyện Thẩm Chiêu Yên đầu tư cho tôi, bọn họ vẫn chưa biết, tôi cũng đang dốc hết sức, chỉ mong làm ra được thành tích thật sự để tát vào mặt bọn họ.
Nhưng giờ xem ra, có lẽ không giấu nổi nữa rồi.
Tôi đem suy nghĩ của mình kể cho Thẩm Chiêu Yên nghe, cô ấy trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Chị vừa mới về nước, cũng chưa có nhiều mối quan hệ trong nước. Nhưng chuyện em muốn tìm nhà đầu tư thì thật ra chị có thể giới thiệu một người.”
Mắt tôi sáng lên.
“Thật ạ? Là ai thế?”