Thiên Vị - Chương 2
Hận ông ta lừa mẹ, càng hận ông ta như bố thí, đem thứ tình cha giả tạo đó cho tôi suốt bao nhiêu năm.
Ngực nghẹn chua xót.
Đau cho bản thân, nhưng càng đau cho mẹ.
Tôi là miếng thịt rơi xuống từ người mẹ này, tôi hiểu rõ hơn ai hết bà đã yêu tôi đến mức nào.
Người bị tổn thương nặng nhất, từ đầu đến cuối đều là bà.
Tôi vừa định mở miệng nói gì đó, điện thoại liền vang lên, là bạn trai tôi – Chu Diên.
Tôi hít mũi, bắt máy: “A lô?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Chu Diên, không có chút quan tâm nào.
“Thẩm Đường, anh nói thẳng. Chúng ta chia tay đi.”
Tôi sững người, nước mắt còn đọng trên mi: “Anh nói gì?”
“Thứ bảy tuần sau anh đính hôn.” giọng anh ta bình thản, “Sau này đừng liên lạc nữa.”
“Tại sao?” tôi siết chặt điện thoại, đầu ngón tay trắng bệch, “Chu Diên, anh phải cho em một lý do!”
Bên kia im lặng hai giây, rồi nói:
“Vì nhà gái bên kia cho của hồi môn phong phú hơn, có lợi cho sự phát triển sau này của anh.”
Trong đầu tôi “ong” một tiếng, máu trong người như lạnh ngắt.
“Hứa Chi Chi?” giọng tôi run lên, “Có phải anh sắp đính hôn với cô ta không?”
Chu Diên buột miệng: “Sao em biết?!”
Quả nhiên.
Tôi giật khóe miệng, bật ra một tiếng cười lạnh ngắn ngủi.
“Chu Diên, anh sẽ hối hận.”
Nói xong, tôi cúp máy, ném điện thoại lên sofa.
Gần như cùng lúc, màn hình điện thoại của mẹ đặt trên bàn sáng lên.
Là tin nhắn ba gửi.
【Vợ à, có thông báo đột xuất, thứ bảy tuần sau có một đứa trẻ họ hàng xa đính hôn, anh phải đại diện bên nhà gái đi dự, tối không cần chờ anh ăn cơm.】
Tôi mở vòng bạn bè của Hứa Chi Chi.
Dòng trạng thái mới nhất, rõ ràng viết:
【Thứ bảy tuần sau ngày trọng đại! Đếm ngược lễ đính hôn bắt đầu rồi~ Cảm ơn ba đã chuẩn bị cho con tất cả, thả tim!】
Tôi đặt hai tin nhắn song song trước mặt mẹ.
Không khí yên lặng vài giây.
Đôi mắt sưng đỏ của mẹ nhìn chằm chằm màn hình, lồng ngực phập phồng mấy cái.
Bà giơ tay, lau mạnh nước mắt trên mặt.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, đôi mắt luôn dịu dàng ấy đã thay đổi.
Bà nhìn tôi, tôi nhìn bà.
Không ai nói gì, nhưng đều nhìn thấy trong mắt đối phương cùng một sự quyết tuyệt.
Tôi khẽ cười.
“Mẹ, thứ bảy tuần sau tiệc đính hôn, gọi ông bà ngoại, chúng ta cùng đi.”
Tôi cũng rất muốn xem, lúc ba nhìn thấy chúng ta ở tiệc đính hôn, sẽ là biểu cảm gì.
3
Đêm trước lễ đính hôn, trong nhà đèn đuốc sáng trưng.
Ba tôi không về, nói là bận.
Tôi và mẹ thì rất bận.
Bận thu thập chứng cứ ngoại tình, bận thảo thảo bản thỏa thuận ly hôn, chuẩn bị ngày mai vạch mặt ông ta ngay tại tiệc đính hôn.
Trong lúc đó, ba gọi điện thử dò tình hình.
“Đường Đường, con và mẹ ngủ chưa?”
“Hai mẹ con ngày mai định làm gì thế?”
Tôi vừa lật xem chứng cứ, vừa thờ ơ đáp: “Mai con với mẹ qua chơi với ông bà ngoại.”
Ba thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vậy ba cúp máy trước nhé, ngủ ngon.”
Hôm sau, tôi và mẹ lặng lẽ trà trộn vào tiệc cưới, ngồi giữa đám đông.
Ông bà ngoại tuổi đã cao, dễ xúc động, nên để họ chờ bên ngoài trước.
Khách khứa đến gần đủ, Hứa Chi Chi khoác tay Chu Diên bước vào.