Thú Cưng Là Rắn - Chương 2
03
Giọng Cao Bác như một con dao nhọn, trong nháy mắt xuyên thủng sự mơ màng trước khi ngủ của tôi.
Toàn thân tôi cứng đờ.
“Cao Bác? Anh đang nói gì vậy?”
Tôi theo bản năng hỏi.
Đầu dây bên kia là tiếng thở dốc dữ dội và tiếng động cơ xe ầm ầm.
“Cái đồ ngốc này!”
“Nó đâu có đang làm nũng!”
Giọng Cao Bác nghẹn ngào.
“Nó là đang đo cậu đấy!”
Đo tôi?
Hai chữ đó như một tiếng sét đánh ngang tai, nổ tung trong đầu tôi.
Tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi.
“Đo tôi cái gì?”
“Đo chiều dài của cậu! Đo thể tích của cậu!”
Cao Bác gần như gào lên.
“Đại xà khi săn mồi, trước lúc nuốt con mồi có kích thước vượt quá thân thể thường ngày của chúng, sẽ có một giai đoạn chuẩn bị!”
“Chúng sẽ ngừng ăn, làm rỗng ruột mình, để chuẩn bị cho việc nuốt tiếp theo!”
Máu trong người tôi, ngay khoảnh khắc đó như đông cứng lại.
Ngừng ăn…
Làm rỗng ruột…
Mặc Lân, đã nhịn ăn hai ngày rồi.
“Chúng sẽ liên tục áp sát con mồi, dùng chính cơ thể mình để đo đạc.”
“Xác nhận xem mình có đủ chiều dài để quấn chết con mồi hay không.”
“Xác nhận xem cơ thể mình, có thể nuốt trọn con mồi này hay không!”
Mỗi câu của Cao Bác, đều như một viên đạn, bắn thẳng vào tim tôi.
Tôi chậm rãi, chậm rãi quay đầu lại.
Nhìn về phía tồn tại lạnh băng, cứng ngắc, khổng lồ bên cạnh.
Nó vẫn thẳng tắp áp sát tôi.
Không hề động đậy.
Dưới ánh trăng, lớp vảy đen của nó phản chiếu ánh sáng u lạnh.
Đôi mắt dọc mà trước đây tôi từng thấy đẹp vô cùng.
Lúc này nhìn lại, chỉ còn một mảnh thờ ơ và lạnh lẽo.
Giống như đang nhìn một khối thức ăn không có sự sống.
Điện thoại của tôi, trượt khỏi bàn tay đang run rẩy.
Rơi xuống chăn, phát ra một tiếng trầm đục.
Cao Bác bên đầu dây kia vẫn đang gào thét gì đó đến khản cả giọng.
Nhưng tôi đã không còn nghe được một chữ nào nữa.
Trong thế giới của tôi, chỉ còn tiếng tim đập dữ dội của chính mình.
Và tiếng hô hấp lạnh băng của con quái vật bên cạnh.
Nũng nịu?
Không.
Đó không phải là nũng nịu.
Đó là đang đo huyệt mộ của tôi.
Làm bạn?
Không.
Đó không phải là làm bạn.
Đó là đang chờ thời cơ tốt nhất để ăn thịt.
Sáu năm.
Trọn vẹn sáu năm.
Tôi coi nó như người nhà.
Vậy mà trong mắt nó, tôi chỉ là một phần lương thực dự trữ.
Một luồng lạnh buốt thấu xương, từ xương cụt của tôi, trong nháy mắt xông thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi không dám động.
Thậm chí tôi không dám thở.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ.
Khối cơ bắp khổng lồ, đầy sức mạnh của nó.
Đang áp sát cổ tôi, ngực tôi, bụng tôi.
Chỉ cần nó muốn.
Chỉ trong một chớp mắt.
Nó có thể siết chặt cơ thể lại.
Toàn bộ xương cốt trên người tôi, sẽ bị nghiền nát một cách dễ dàng.
Sau đó, nó sẽ há cái miệng khổng lồ có thể giãn đến một trăm tám mươi độ kia ra.
Từ đầu tôi bắt đầu.
Từng chút một.
Nuốt tôi vào trong bóng tối vô tận của nó.
Tôi sai rồi.
Tôi sai đến mức không thể nào sai hơn được nữa.
Tôi cứ tưởng mình đang nuôi một thú cưng ngoan ngoãn.
Nhưng thứ tôi nuôi, là một con quái vật.
Một con quái vật coi tôi là con mồi, đã nuôi suốt sáu năm.
Nó đang chờ.
Chờ một thời cơ hoàn hảo.
Có lẽ là chờ lúc tôi ngủ say nhất.
Có lẽ là chờ khi nó hoàn toàn làm rỗng ruột, đói đến cực điểm.
Nỗi sợ như thủy triều nhấn chìm tôi.
Tôi phải làm sao đây?
Chạy sao?
Tôi chạy kiểu gì được?
Bất kỳ động tác nhỏ nào của tôi lúc này, cũng có thể bị nó xem là khiêu khích.
Rồi đón lấy một đòn tấn công chí mạng.
Cầu cứu sao?
Ai có thể cứu tôi?
Trong đêm khuya thế này, trong căn hộ cách âm tốt như này.
Dù tôi có gào đến rách cổ họng, cũng sẽ không ai nghe thấy.
Cuộc đời tôi, lần đầu tiên rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng đến thế.
Màn hình điện thoại vẫn đang sáng.
Ảnh đại diện của Cao Bác vẫn đang nhảy lên trên đó.
Anh ấy vẫn đang cố liên lạc với tôi.
Tôi chậm rãi, dùng hết toàn bộ sức lực, cố gắng khống chế cơn run rẩy.
Đưa tay về phía điện thoại.
Tôi phải nói với anh ấy, tôi vẫn còn sống.
Tôi phải để anh ấy giúp tôi nghĩ cách.
Ngay lúc đầu ngón tay tôi sắp chạm vào màn hình điện thoại, con Mặc Lân bên cạnh bỗng động đậy.
4
Không phải một tiếng va chạm dữ dội.
Mà là một sự vặn mình rất khẽ, gần như không thể nghe thấy.
Ngay sau đó.
Tôi cảm thấy tấm đệm dưới người mình, khẽ nghiêng đi đến mức cực kỳ vi tế.
Thân hình khổng lồ của Mặc Lân đang điều chỉnh tư thế.
Nó không còn thẳng băng nữa.
Mà bắt đầu, với tốc độ chậm đến cực điểm, uốn cong lại.
Như một dòng sông vừa thức tỉnh.
Trong im lặng, nó hướng về phía tôi, tạo thành một vòng cung bao vây.
Phần đầu của nó, cái đầu tam giác lạnh băng kia.
Khẽ nâng lên.
Cách mặt tôi chỉ vài xăng-ti-mét.
Thậm chí tôi còn có thể cảm nhận được làn gió mỏng manh do đầu lưỡi nó thò ra thụt vào mà kéo theo.
Hôi tanh, lại lạnh lẽo.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên đôi mắt đen như đá obsidian của nó.
Trong đôi mắt dựng đứng ấy, không có bất kỳ cảm xúc nào.
Không phẫn nộ, không vui mừng.
Chỉ có một sự đánh giá nguyên thủy, cổ xưa về thức ăn.
Nó đang một lần nữa đo đạc.
Bằng một cách chính xác hơn, chí mạng hơn.
Cao Bác ở đầu dây bên kia vẫn đang gào lên.
“Vi Vi! Trả lời tôi đi! Cô vẫn ở đó chứ!”
“Nghe tôi nói, đừng động đậy! Tuyệt đối đừng có bất kỳ hành động đột ngột nào!”
“Rắn thị lực không tốt, nhưng lại cực kỳ nhạy cảm với chuyển động và nguồn nhiệt!”
“Bây giờ cô giống như một bóng đèn vừa phát sáng vừa tỏa nhiệt giữa đêm tối vậy!”
“Cô phải từ từ, từng chút một, lùi xuống khỏi giường!”
Giọng anh ấy, trở thành phao cứu sinh duy nhất của tôi trong bóng tối vô tận.
Tôi không dám đáp lại.
Tôi sợ chỉ cần tôi mở miệng, hơi thở nóng phả ra cũng sẽ trở thành tín hiệu tấn công của nó.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Nhưng thân thể lại theo bản năng, bắt đầu làm theo chỉ dẫn của Cao Bác.
Các ngón chân tôi, lấy từng milimét một, bắt đầu di chuyển.
Tìm lấy mép giường.
Mỗi một chút dịch chuyển, đều như đang nhảy múa trên lưỡi dao.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ, thân thể Mặc Lân, theo sự di chuyển của tôi, cũng đang điều chỉnh rất khẽ.
Cơ bắp của nó đang thu lại, siết chặt.
Nó đang tích lũy sức mạnh.
Như một cây cung đang được kéo căng chậm rãi.
Chỉ đợi một thời cơ là sẽ bắn ra mũi tên chí mạng.
Gót chân tôi cuối cùng cũng chạm vào khoảng không ngoài mép đệm.
Luồng khí lạnh lẽo khiến tôi rùng mình một cái.
Giọng Cao Bác vẫn còn tiếp tục.
“Đúng, cứ như vậy, từ từ thôi!”
“Dời trọng tâm của cô ra ngoài từng chút một!”
“Đừng nhìn nó! Tuyệt đối đừng nhìn thẳng vào nó!”
“Trong thế giới của loài săn mồi, nhìn thẳng nghĩa là khiêu chiến!”
Tôi chết lặng nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Mảng trần quen thuộc, dán đầy sticker bầu trời sao, giờ phút này lại như một nắp quan tài khổng lồ sắp khép chặt.
Chân trái tôi rời khỏi giường.
Cơ thể tôi bắt đầu chậm rãi trượt xuống dưới giường.
Trong quá trình đó, tôi vẫn giữ nguyên tư thế cứng đờ.
Như một con rối bằng gỗ bị điều khiển.
Tôi nghe thấy tiếng vảy cọ trên ga giường.
Sột soạt, sột soạt.
Nó đang tiến lại gần.
Cái đầu khổng lồ của nó, theo động tác của tôi, chậm rãi dịch chuyển.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ ánh nhìn của nó, như một mũi băng, ghim chặt lên sau gáy tôi.
Cuối cùng, chân tôi cũng giẫm lên nền nhà lạnh buốt.
Khoảnh khắc ấy truyền đến, suýt nữa khiến tôi sụp đổ.
Tôi thành công rồi.
Tôi đã rời khỏi chiếc giường đó.
Chiếc giường mà tôi và nó đã nằm cùng nhau qua vô số đêm, nhưng sắp trở thành nơi chôn thân tôi.
Tôi không dám chậm lại dù chỉ một chút.
Cả người áp chặt vào tường.
Một bước, rồi một bước.
Với tốc độ chậm đến gần như tự hành hạ bản thân, tôi men về phía cửa phòng ngủ.
Trong phòng rất tối.
Chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ, cùng thứ ánh sáng mờ mờ từ màn hình điện thoại.
Trên nền nhà, một cái bóng khổng lồ méo mó bị hắt ra.
Đó là cái bóng của Mặc Lân.
Nó đã hoàn toàn xuống giường.
Cả thân mình nằm rạp trên sàn.
Như một mảng bóng tối đang trôi đi.
Cái đầu nó ngẩng cao.
Giống như kính tiềm vọng của một chiếc tàu ngầm.
Nó chết chặt khóa lấy tôi, cái nguồn nhiệt đang di chuyển này.
Giữa tôi và nó, chỉ cách nhau năm mét.
Nhưng năm mét ấy, lại như một vực sâu tôi cả đời cũng không thể vượt qua.
Rốt cuộc tay tôi cũng chạm vào tay nắm cửa.
Kim loại lạnh buốt khiến đầu ngón tay tôi đau nhói.
Giọng Cao Bác càng lúc càng gấp gáp hơn.
“Vãn Vi! Mở cửa! Đừng do dự!”