Thú Cưng Là Rắn - Chương 9
Tôi sợ chỉ cần mình dừng lại, con quái vật kia sẽ phá cửa xông ra.
Rồi như một tia sét đen, nó sẽ từ trong cầu thang đuổi xuống.
Hai mươi hai tầng.
Hai mươi mốt tầng.
Hai mươi tầng.
Tôi không biết mình đã chạy bao lâu.
Cũng không biết mình đã chạy được bao nhiêu tầng.
Ý thức của tôi đã bắt đầu mơ hồ.
Các chức năng của cơ thể đã chạm đến giới hạn.
Ngay lúc tôi sắp không gắng gượng nổi nữa.
Dưới chân tôi đột nhiên bị thứ gì đó vấp một cái.
Cả người tôi mất thăng bằng.
Tôi lăn xuống theo bậc cầu thang.
Đầu tôi đập mạnh vào góc chiếu nghỉ cầu thang.
Một trận trời đất quay cuồng.
Tôi nằm sấp trên những bậc thang lạnh lẽo, hồi lâu vẫn không bò dậy nổi.
Trán tôi nóng ran.
Một thứ chất lỏng nhớt dính chảy xuống, làm mờ mắt tôi.
Là máu.
Tôi vùng vẫy, muốn đứng dậy.
Nhưng mắt cá chân lại truyền đến một cơn đau thấu xương.
Tôi bị trẹo chân rồi.
Tôi tựa vào tường, thở dốc dữ dội.
Tuyệt vọng lại một lần nữa bao trùm lấy tôi.
Tôi không chạy nổi nữa.
Tôi thật sự, không chạy nổi nữa rồi.
Cũng đúng lúc này.
Tiếng va đập từ trên lầu bỗng nhiên dừng lại.
Cả hành lang rơi vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc.
Sự yên tĩnh đột ngột này, còn khiến tôi sợ hơn cả tiếng nổ dữ dội vừa rồi.
Chuyện gì thế này?
Nó bỏ cuộc rồi sao?
Hay là…
Nó đã phá được cửa rồi?
Tôi nín thở, dựng tai lên, điên cuồng bắt lấy dù chỉ một chút âm thanh.
Không có.
Không có gì cả.
Chỉ có tiếng tim đập của chính tôi, giữa yên tĩnh vang lên như tiếng trống dồn.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Tôi chợt nghe thấy một âm thanh cực kỳ nhẹ, kỳ quái.
Âm thanh đó không phải từ trên lầu truyền xuống.
Mà là từ…
từ trong bức tường bên cạnh tôi truyền ra!
Đó là một thứ âm thanh… sột soạt, ma sát.
Như thể có thứ gì đó to lớn, thô ráp.
Đang chậm rãi di chuyển ở bên trong bức tường.
Đồng tử tôi co rút đến cực điểm trong chớp mắt.
Tôi cứng đờ người, chậm rãi quay đầu lại.
Nhìn về phía bức tường sơn trắng bên cạnh mình.
Trên bức tường, bắt đầu xuất hiện từng vết nứt nhỏ li ti.
Chúng như mạng nhện, nhanh chóng lan rộng ra khắp nơi.
Bụi và mảng tường bong ra từ những khe nứt, lả tả rơi xuống.
Âm thanh “sột soạt” kia càng lúc càng rõ ràng.
Cũng càng lúc càng gần.
Nó… nó không chọn đuổi xuống theo cầu thang.
Nó chọn một con đường trực tiếp hơn, đáng sợ hơn!
Nó ở trong tường!
Nó đang phá hủy kết cấu bên trong của cả tòa nhà!
Nó muốn biến cả tòa nhà này thành tổ của nó, thành bãi săn của nó!
Nhận thức ấy khiến máu toàn thân tôi như đông cứng lại.
Tôi sai rồi.
Tôi cứ tưởng mình thoát ra khỏi cánh cửa đó là sẽ an toàn.
Nhưng tôi sai rồi.
Tôi không phải chạy thoát khỏi cái lồng.
Tôi chỉ là từ một cái lồng nhỏ, chạy sang một cái lồng lớn hơn mà thôi.
Và con thợ săn kia, vẫn luôn ở đó.
Nó chỉ đổi sang một cách tiếp cận kín đáo hơn, chí mạng hơn để tới gần tôi.
Vết nứt trên tường ngày càng lớn.
Tôi đã có thể nhìn thấy.
Phía sau khe nứt là khoảng rỗng tối đen ngòm bên trong bức tường.
Và cả một bóng đen khổng lồ đang từ từ ngọ nguậy…
Nó tìm được tôi rồi.
Nó lần theo mùi của tôi, nhiệt độ cơ thể tôi, nỗi sợ của tôi.
Nó đã chính xác tìm ra vị trí tôi đang ở.
Nó sắp chui ra khỏi tường rồi.
Tôi nhìn mắt cá chân mình, chỗ đó đã sưng phồng lên như cái màn thầu.
Nhìn những vết nứt trên tường đang không ngừng ép tới.
Một nỗi tuyệt vọng chưa từng có, khổng lồ đến mức nuốt chửng lấy tôi hoàn toàn.
Lần này.
Tôi đến cả cơ hội chạy cũng không còn.
15
Tiếng tường nứt vỡ bên tai tôi không ngừng phóng đại.
Giống như tiếng chuông tang của tử thần, đang đếm ngược cho tôi.
Bóng đen khổng lồ kia bên trong bức tường đang điều chỉnh tư thế.
Thậm chí tôi còn có thể xuyên qua những khe nứt ngày càng lớn, nhìn thấy lớp vảy lạnh lẽo, ánh lên sắc kim loại của nó.
Tôi xong rồi.
Trong đầu tôi, chỉ còn lại mỗi một ý nghĩ đó.
Tôi nhắm mắt lại, tựa lưng vào bức tường lạnh buốt.
Cả người run lên dữ dội vì nỗi sợ hãi cực độ.
Chờ đợi khoảnh khắc bức tường bị phá tung, rồi bị con quái vật đó kéo vào bóng tối vô tận.
Nhưng mà.
Ngay lúc này.
Một tràng bước chân gấp gáp, từ xa đến gần.
Cùng với một tiếng gọi quen thuộc, nghẹn ngào trong tiếng nức nở.
Từ dưới lầu vang lên!
“Vi Vi!”
“Từ Vi! Cô ở đâu!”
Là Cao Bác!
Là giọng của Cao Bác!
Tôi đột ngột mở bừng mắt.
Như thể bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Tôi dốc hết toàn bộ sức lực, hướng xuống lầu gào lên một tiếng.
“Cao Bác! Tôi ở đây!”
“Chạy mau! Đừng lên đây!”
Giọng tôi vì sợ hãi và suy yếu mà khàn đặc, méo mó.
Nhưng rõ ràng Cao Bác đã nghe thấy.
Bước chân của anh ta càng lúc càng nhanh hơn.
Vài giây sau.
Khuôn mặt viết đầy lo lắng và hoảng sợ của anh ta đã xuất hiện ở khúc ngoặt cầu thang.
Anh ta nhìn thấy tôi.
Cũng nhìn thấy bức tường sau lưng tôi đang sắp vỡ tan.
Sắc mặt anh ta “vụt” một cái trắng bệch.
“Nhanh! Nắm lấy tôi!”
Anh ta không hề do dự, lập tức xông lên một bước lớn.
Cũng đúng vào khoảnh khắc nó lao đến trước mặt tôi, đưa tay về phía tôi.
“Ầm!”
Bức tường sau lưng tôi cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Bị một luồng sức mạnh khổng lồ từ bên trong va nát hoàn toàn!
Gạch, xi măng, cốt thép.
Như mưa trút xuống, đập về phía chúng tôi!
Cao Bác liền đẩy tôi ngã xuống đất.
Anh dùng chính thân mình, đè chặt tôi xuống phía dưới.
Vô số đá vụn nện lên lưng anh, phát ra từng tràng âm thanh nặng nề.
Tôi có thể nghe rất rõ tiếng rên đau nghẹn lại của anh.
Giữa mịt mù bụi mù che trời.
Một cái đầu khổng lồ, dữ tợn.
Từ lỗ thủng lớn trên bức tường, chậm rãi thò ra.
Là Mặc Lân.
Vòng cổ trên cổ nó vẫn đang lóe lên tia điện yếu ớt.
Nhưng hiển nhiên, nó đã không còn chịu tổn thương dữ dội như lúc nãy nữa.
Nó đã bắt đầu thích nghi với dòng điện này rồi.
Đôi mắt dọc màu vàng của nó lạnh lùng lướt qua Cao Bác đang che chở cho tôi.
Rồi dừng lại trên người tôi.
Ánh mắt nó như đang nói.
Lại thêm một đứa.
Lại thêm một đứa đến chịu chết.
Cũng tốt.
Bữa tối hôm nay có thể thịnh soạn hơn một chút.
“Đi mau…”
Cao Bác nằm đè trên người tôi, giọng nói vì đau đớn mà run rẩy.
“Đừng lo cho tôi… cô mau đi đi…”
Đi?
Tôi đi kiểu gì?
Tôi nhìn lưng anh không ngừng rỉ máu.
Nhìn khuôn mặt anh vì đau đớn mà vặn vẹo.
Anh là vì cứu tôi mà xông lên.
Tôi làm sao có thể bỏ mặc anh một mình ở lại đây.
Trong lòng tôi, một cảm xúc chưa từng có trước đây trào lên, vừa tuyệt vọng vừa phẫn nộ.
Vì sao?
Vì sao chúng tôi phải như hai con cừu chờ làm thịt, ngoan ngoãn ở đây chờ chết!
Tôi không muốn!
Chết tôi cũng không muốn!
Ánh mắt tôi điên cuồng đảo qua trong hỗn loạn.
Tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể phản kích.
Rồi tôi nhìn thấy.
Trên tay vịn cầu thang cách đó không xa.
Có treo một cái hộp sắt màu đỏ.
Hộp cứu hỏa!
Bên trong có vòi cứu hỏa, có ống dẫn nước!
Còn có… một cây rìu cứu hỏa dùng để phá kính!
Đôi mắt tôi lập tức sáng lên.
Tôi dốc hết toàn bộ sức lực, đẩy Cao Bác đang đè trên người mình ra.
“Cô làm gì!”
Anh kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi không đáp lại.
Tôi như một con thú bị dồn đến đường cùng.
Kéo lê cái chân bị thương, khập khiễng lao về phía cái hộp cứu hỏa kia.
Tôi dùng khuỷu tay, hung hăng đập vỡ kính của hộp cứu hỏa.
Không còn hơi sức đâu mà để ý đến cơn đau bị mảnh kính cứa rách.
Tôi thò tay vào trong, lập tức rút ra cây rìu cứu hỏa nặng trĩu, lóe lên ánh lạnh!
Tôi nắm chặt cán rìu lạnh băng bằng cả hai tay.
Sau đó chậm rãi quay người.
Một lần nữa đối mặt với con quái vật đang thò nửa người ra từ lỗ tường.
Mặc Lân dường như thấy hứng thú với thứ tôi đang cầm trong tay.
Nó ngừng bước tiến lại.
Nghiêng đầu, tò mò quan sát tôi.
Cùng với cây rìu đang phản chiếu ra ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ dưới ánh đèn hành lang âm u.
Trong ánh mắt nó.
Tôi nhìn thấy một tia trêu tức quen thuộc.
Nó dường như đang cười nhạo tôi.
Chế giễu sự không tự lượng sức của tôi.
Một con kiến, cho dù có nhấc lên một cây tăm.
Chẳng lẽ, có thể lay chuyển được con voi sao?
“Vi Vi! Đừng nóng vội!”
Ở phía sau, Cao Bác hoảng sợ hét với tôi:
“Cô không đánh lại nó đâu! Mau chạy đi!”
Chạy?
Chạy đi đâu?
Tôi đã không còn đường lui nữa rồi.
Thà bị nó coi như món ăn vặt, ăn sống nuốt tươi một cách nhục nhã.
Tôi thà đứng chết như một chiến binh.
Hai tay tôi, nâng cao cây rìu cứu hỏa.
Lưỡi rìu nhắm thẳng vào cái đầu khổng lồ, lạnh lẽo của nó.
Toàn thân tôi run rẩy.
Không phải vì sợ hãi.
Mà là vì phẫn nộ.
Và một thứ điên cuồng sắp bùng nổ.
“Đến đây!”
Tôi hướng về phía nó, phát ra một tiếng gào khàn đặc như thú bị dồn vào đường cùng.
“Con quái vật chết tiệt này!”
“Đến ăn tôi đi!”
Mặc Lân dường như đã bị sự khiêu khích của tôi chọc giận.
Trong đôi đồng tử dựng đứng màu vàng của nó, vẻ trêu chọc từ từ rút đi.
Thay vào đó là sát khí lạnh lẽo như cơn giông sắp kéo đến.
Nó há miệng.
Để lộ ra bên trong là những chiếc răng nhọn sắc như móc câu, dày đặc chi chít.
Sau đó, mang theo một luồng tanh máu.
Nó lao về phía tôi, ngoạm mạnh tới!
Chính lúc này!
Tôi trợn tròn mắt, dồn tất cả sức lực, tất cả phẫn nộ, tất cả tuyệt vọng của mình.
Đều dồn hết lên hai cánh tay.
Rồi dùng hết sức lực cả đời mình.
Hung hăng bổ xuống!
Mười sáu
Cây rìu cứu hỏa nặng trịch ấy.
Trong tay tôi vạch ra một đường cong lạnh lẽo, tuyệt vọng.
Mang theo toàn bộ phẫn nộ và ý chí cầu sinh của tôi.
Thời gian, vào khoảnh khắc này, dường như bị kéo dài vô tận.
Tôi có thể nhìn rõ.
Trong cái miệng đang há rộng của Mặc Lân, mỗi chiếc răng cong như móc câu.
Tôi có thể nhìn thấy trong đôi đồng tử dựng đứng màu vàng của nó, bóng phản chiếu lạnh lẽo, khinh thường và tàn nhẫn.
Đó chính là tôi.
Nhỏ bé, bất lực, nhưng lại giống như con thiêu thân lao vào lửa, không tự lượng sức mình.
Lưỡi rìu không chém vỡ đầu nó như tôi tưởng tượng.
Tốc độ của nó quá nhanh.
Ngay trong khoảnh khắc lưỡi rìu sắp rơi xuống.
Cái đầu khổng lồ của nó khẽ nghiêng sang bên.
Một động tác cực kỳ nhỏ.
Nhưng lại chuẩn xác né đi đòn chí mạng này.
Trái tim tôi lập tức chìm xuống đáy.
Tôi thất thủ rồi.
Thế nhưng.
Số phận, dường như đang chơi với tôi một trò đùa hoang đường mà tàn nhẫn.
Cây rìu tôi chém hụt.
Lại không hề rơi vào khoảng không.
Lưỡi rìu nặng trịch của nó, mang theo sức nặng như núi đổ.
Hung hăng bổ trúng chiếc vòng cổ màu bạc đang chớp lóe tia điện trên cổ nó!
“Choang!”
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội như sấm, nổ bùng trong hành lang chật hẹp!
Âm thanh ấy sắc nhọn đến mức làm tai tôi đau nhói.
Tôi cảm nhận được một lực phản chấn khổng lồ truyền từ cán rìu lên.
Trong nháy mắt, hổ khẩu của tôi bị chấn nứt.
Máu nhuộm đỏ hai bàn tay tôi.
Cây rìu cứu hỏa văng khỏi tay.
Bay ra ngoài, đập vào bức tường phía xa, rồi rơi xuống đất.
Còn tôi, cả người cũng bị lực mạnh ấy chấn đến liên tiếp lùi lại.
Ngã phịch xuống đất.
Nhưng tất cả những điều này, đều không phải là thứ đáng sợ nhất.
Điều đáng sợ nhất là.
Ngay trong khoảnh khắc lưỡi rìu và chiếc vòng cổ va vào nhau.
Chiếc vòng cổ bạc vốn chỉ lóe lên chút tia điện yếu ớt ấy.
Như thể bị ném vào lò phản ứng hạt nhân.
Trong chớp mắt, nó bùng nổ ra ánh sáng chói mắt chưa từng có!
“Tí tách tách tách tách——!”