Tin nhắn từ bạn trai cũ - Chương 1
1
“Niệm Hi, đừng bướng bỉnh nữa, Hoài Dư đối với cậu tốt như vậy, nếu chia tay rồi, cậu nhất định sẽ hối hận đấy.” Mộ Miên Miên cười khuyên tôi.
Nhưng ánh mắt phấn khích không giấu nổi kia lại hoàn toàn để lộ tâm tư của cô ta.
Tôi bật cười khinh miệt, chỉ vào Chu Hoài Dư: “Anh ta, tôi không cần nữa. Nếu cậu đã nói anh ta tốt như vậy, thì tôi tặng luôn cho cậu.”
Chu Hoài Dư cau mày: “Thật sự muốn chia tay?”
Tôi gật đầu: “Ừ.”
Anh ta cũng bật cười khẩy: “Lại trò mới à?”
“Em tự đếm đi, từ khi lên cấp ba đến giờ đã bày bao nhiêu trò, cuối cùng em có rời được anh không?”
Tôi hơi sững người.
Anh ta ngả người ra sau, ánh mắt đầy tự tin.
“Có thể lắm chứ. Không thử làm sao biết được.”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi.
Mộ Miên Miên thì lại luống cuống đuổi theo hai bước, gọi tên tôi.
Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ mắng cho cô ta mấy câu, bảo cô ta đang diễn cái vẻ giả tạo đó cho ai xem.
Nhưng bây giờ, tôi mệt rồi.
Sắp ra đến cửa, Mộ Miên Miên bất ngờ kéo tay tôi lại, vành mắt đỏ hoe: “Niệm Hi, thật sự Hoài Dư làm tất cả là vì cậu thôi.”
Cô ta cắn môi, trông vừa đáng thương vừa yếu đuối: “Vì sửa nguyện vọng cho cậu, anh ấy thức mấy đêm liền, hỏi hết người này đến người kia mới chọn được ngành đó. Vài hôm trước còn vì đưa tớ đi xem trường mà bị cảm lạnh… Vậy mà cậu còn gây chuyện với anh ấy, cậu không thấy đau lòng cho anh ấy sao…”
Tôi không nhịn được bật lại: “Vì tốt cho tôi? Vì tốt cho tôi mà có thể tự ý sửa nguyện vọng của tôi mà không nói một lời? Huống chi, Mộ Miên Miên, cậu lấy tư cách gì mà lên tiếng trách tôi? Là học sinh nghèo được nhà anh ta tài trợ, hay là kẻ thầm mến anh ta?”
“Không có…” Giọng cô ta nghẹn lại.
“Không có? Mộ Miên Miên, cậu giỏi giả vờ thế, sao không đi làm thùng rác ven đường đi, ở đó toàn rác cả đấy!”
Mộ Miên Miên sững người, nước mắt rơi lã chã trên má.
“Niệm Hi…” Chu Hoài Dư thở dài, tiện tay đưa khăn giấy cho Mộ Miên Miên, giọng hơi mất kiên nhẫn: “Được rồi, em tính toán với cô ấy làm gì? Là anh sửa nguyện vọng của em, em mắng anh là được rồi, tấn công người khác làm gì?”
Căn phòng lúc này yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng Mộ Miên Miên nức nở khe khẽ.
Tôi chẳng buồn nhìn cô ta tiếp tục diễn nữa.
Nhưng trước khi rời đi, tôi vẫn lạnh lùng nói với Chu Hoài Dư:
“Chu Hoài Dư, bao nhiêu năm nay, có phải tôi đã đối xử với anh quá tốt rồi không?”
Từ khi quen anh ta đến giờ, tôi chưa từng nói nặng lời.
Đây là lần đầu tiên.
Một câu đơn giản khiến sắc mặt Chu Hoài Dư lập tức thay đổi.
Giọng anh ta trầm xuống: “Niệm Hi, em quá đáng rồi đấy.”
Tôi nhếch môi cười giễu: “Chán thật.”
2
Hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ bạn cùng lớp.
“Mộ Miên Miên và Chu Hoài Dư đi du lịch cùng nhau à? Sao không thấy cậu đi?”
“Story của Miên Miên là sao vậy? Toàn là ảnh cô ta với Chu Hoài Dư. Không biết còn tưởng cô ta là bạn gái anh ta đấy.”
Sợ tôi không tin, họ còn gửi kèm mấy tấm ảnh.
Trong ảnh, Chu Hoài Dư cười rạng rỡ, trên cổ còn đeo lá bùa bình an mà tôi đã vất vả cầu xin cho anh ta.
Vừa nhắn tin xong cho bạn, tin nhắn của Chu Hoài Dư cũng đến ngay:
“Còn giận à?”
“Anh giải thích rồi mà, anh làm vậy là vì muốn tốt cho em. Em bị rối loạn sắc giác còn nhất quyết học thiết kế, chẳng khác nào gây phiền phức cho giáo viên.”
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó rất lâu.
Cuối cùng, tôi xóa toàn bộ cách liên lạc với anh ta — không chần chừ.
Buổi trưa, tôi xuống nhà ăn cơm. Trên bàn, ba tôi mở lời:
“Giấy báo nhập học cũng có rồi, con tính sao? Muốn đi du học hay ở lại trong nước?”
Tôi cúi đầu im lặng.
Ba tưởng tôi không muốn đi nên dịu giọng an ủi: “Ở trong nước cũng tốt mà, học chung trường với Chu Hoài Dư, nó có thể chăm sóc con…”
Tôi ngẩng đầu, cắt ngang lời ông:
“Ba, con muốn đi du học ngành thiết kế.”
Phần lớn việc kinh doanh của nhà tôi đều ở nước ngoài, ba luôn mong tôi du học để ông tiện chăm sóc.
Chỉ là, trước giờ tôi không chịu đi — lý do duy nhất, là vì Chu Hoài Dư.
Ba hơi khựng lại, bất ngờ xen lẫn lo lắng: “Nhưng nếu con đi, Hoài Dư vẫn ở trong nước. Hay là con hỏi thử nó xem có đồng ý…”
“Ba, nguyện vọng của con đã bị sửa.” Tôi nghiêm túc nói, “Bị sửa thành ngành Sư phạm – ngành mà con ghét nhất.”
Ba tôi luôn tôn trọng quyết định của tôi, nghe vậy thì trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Vậy nếu con đi rồi, còn Chu Hoài Dư thì sao?”
Đúng lúc đó, điện thoại báo tin nhắn — lớp trưởng nhắn mời tham gia buổi tiệc chia tay tốt nghiệp, yêu cầu tất cả đều phải đến.
“Đi đi.” Ba cười vui vẻ nói, “Ra trường rồi chẳng biết bao giờ mới gặp lại bạn bè nữa.”
Tới cửa khách sạn, vừa xuống xe tôi đã thấy Chu Hoài Dư đang đi tới đi lui ở trước sảnh.
Nhìn dáng vẻ như đang chờ ai.
Thấy tôi, ánh mắt anh ta lập tức sáng lên, cười bước đến:
“Sao em xóa anh vậy? Nhắn gì cũng không thấy trả lời.”
“Anh đợi em nãy giờ rồi đấy.”
Thấy tôi vẫn im lặng, không để ý, anh ta tỏ ra bất lực:
“Được rồi, chuyện sửa nguyện vọng là anh sai. Nhưng đừng giận nữa, dù học ngành gì thì mình vẫn học cùng trường mà.”
Tôi chẳng buồn nhìn, lướt thẳng qua người anh ta, đi vào bên trong.
Vừa đến cửa phòng bao, đã nghe thấy tiếng mọi người reo hò bên trong.
“Các cậu không biết đâu, vừa tốt nghiệp là Chu Hoài Dư đã tặng cho Miên Miên hẳn một căn hộ ở trung tâm thương mại Kim Địa đấy!”
Giọng con bé theo đuôi Mộ Miên Miên vừa dứt, cả phòng liền ồ lên.
“Ồ cái gì mà ồ?” Diễm My, bạn thân của tôi, lập tức lên tiếng:
“Mộ Miên Miên, tớ nhớ không nhầm thì sợi dây chuyền hoa tử đằng cậu đang đeo là của Niệm Hi, đúng không?”
Mộ Miên Miên lập tức đỏ mặt: “Cậu nói là của cô ấy thì là của cô ấy à? Dựa vào cái gì chứ?”
“Hừ, dựa vào cái gì á?” Diễm My cười lạnh, “Đó là bản giới hạn, cả thành phố chỉ có ba sợi. Theo tớ được biết, cậu không đủ tiền mua nổi thứ đắt đỏ như thế đâu.”
Cả phòng bắt đầu xì xào.
Đúng lúc hai người họ đang tranh cãi, tôi đẩy cửa bước vào.
Mộ Miên Miên nhìn thấy tôi, vẻ mặt ủy khuất, giọng lí nhí:
“Niệm Hi, nhà cậu điều kiện tốt, một sợi dây chuyền đối với cậu có đáng là bao… Có thể đừng…”