Tôi và cấp trên của mình đã kết hôn bí mật suốt tám năm - Chương 1
01
WeChat của Tiểu Trần hiện lên.
Một tin nhắn chữ.
Một tin nhắn thoại.
Tôi mở tin nhắn chữ trước:
“Chị Duyệt ơi, chị nghe chưa? Vợ của sếp Chu sinh con gái rồi, sếp mừng lắm, nói tối nay ở tiệc cuối năm sẽ phát lì xì lớn để ăn mừng đó!”
Đầu tôi ong một tiếng.
Suýt nữa thì làm rơi điện thoại.
Sếp Chu.
Chu Cảnh Hòa.
Người chồng hợp pháp trên giấy tờ của tôi.
Tôi nhìn đứa con đang ngủ say trong nôi.
Nó mới chào đời được mười hai ngày.
Tôi sinh con trai.
Còn “vợ của sếp Chu” lại sinh con gái.
Tôi mở đoạn ghi âm sáu giây kia.
Âm nhạc ồn ào.
MC cầm micro hét lên:
“Chúng ta cùng chúc mừng sếp Chu vừa đón công chúa nhỏ! Chúc tiểu công chúa khỏe mạnh lớn khôn!”
Bên dưới là tiếng vỗ tay vang dội như sấm và tiếng reo hò náo nhiệt.
Tôi nghe thấy giọng của Chu Cảnh Hòa.
Anh nói: “Cảm ơn, cảm ơn mọi người.”
Trong giọng nói là niềm vui không thể che giấu.
Tôi khóa màn hình điện thoại.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Máy tạo ẩm trong trung tâm ở cữ phun ra làn sương trắng.
Tay tôi run không ngừng được.
Tôi và Chu Cảnh Hòa đã kết hôn tám năm.
Kết hôn bí mật.
Anh nói đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, cần giữ hình tượng độc thân để dễ dàng xoay xở trong thương trường.
Tôi tin.
Anh nói đợi hai năm nữa, khi vị trí vững chắc rồi sẽ công khai tôi.
Tôi cũng tin.
Tám năm.
Một người phụ nữ có thể có được mấy cái tám năm?
Tôi từ tuổi 24 chờ đến 32.
Trong thời gian đó, tôi từng mang thai một lần.
Anh nói thời cơ chưa đến, bảo tôi bỏ.
Tôi khóc một trận, rồi vẫn nghe theo anh.
Giấy đồng ý phẫu thuật là chính tay tôi ký.
Lần này lại mang thai, anh đã 35 tuổi, cuối cùng cũng chịu để tôi sinh.
Anh nói đã dàn xếp ổn thỏa với gia đình, nói là con được mang thai hộ, trước tiên để dưới danh nghĩa người thân.
Chờ sang năm anh lên chức khu vực châu Á – Thái Bình Dương, sẽ tổ chức một đám cưới hoành tráng, đón mẹ con tôi về nhà.
Tôi lại tin.
Tôi nghỉ việc, dọn vào trung tâm ở cữ cao cấp do anh sắp xếp.
Anh nói bận công việc, không thể ngày nào cũng đến được.
Mỗi tuần đến hai lần.
Lần nào cũng ôm tôi, nói những lời xót xa.
Nói sau khi tôi ở cữ xong sẽ đưa tôi đi Maldives.
Nói con trai chúng tôi sau này sẽ thừa kế tất cả của anh.
Nói anh yêu tôi.
Tôi nhìn đứa con trai trong nôi.
Gương mặt nhỏ xíu, lông mày đôi mắt giống anh y đúc.
Tim tôi như bị một bàn tay lạnh lẽo siết chặt.
Siết đến mức tôi không thở nổi.
Màn hình điện thoại lại sáng lên.
Là cuộc gọi của Chu Cảnh Hòa.
Tôi nhìn cái tên hiện trên màn hình.
“Chồng yêu”.
Tôi thấy chói mắt.
Tôi vuốt để nhận cuộc gọi.
“A lô, Duyệt Duyệt.” Giọng anh dịu dàng, phía sau vẫn rất ồn ào.
Tôi không nói gì.
“Sao không nói gì? Nhớ anh rồi à?”
“Tiệc cuối năm sao rồi?” Tôi hỏi, giọng khàn khàn.
“Vẫn vậy thôi, một đám người náo nhiệt. Anh trốn ra ngoài gọi cho em nè. Hôm nay em thấy sao? Vết mổ còn đau không? Em bé ngoan không?”
Một tràng quan tâm dồn dập.
Nếu là một tiếng trước, có lẽ tôi sẽ thấy ngọt ngào.
Giờ chỉ thấy ghê tởm.
“Chu Cảnh Hòa.”
“Hử?”
“Anh có chuyện gì đang giấu em phải không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Rồi anh bật cười.
“Ngốc à, em nghĩ linh tinh gì vậy? Anh có chuyện gì mà phải giấu em. Ở trung tâm ở cữ một mình buồn lắm hả? Đợi anh xong việc sẽ qua với em.”
“Em xem tin tức rồi.” Tôi nói dối.
“Tin gì?” Giọng anh rõ ràng cảnh giác.
“Tin tài chính, nói công ty mình tổ chức tiệc cuối năm, anh đang ăn mừng… mừng sinh con gái.” Tôi nói từng chữ một.
Đầu dây bên kia yên lặng như chết.
Ngay cả tiếng ồn nền cũng như biến mất.
Phải đến nửa phút sau.
“Duyệt Duyệt, nghe anh giải thích.” Giọng anh thay đổi, không còn dịu dàng như trước.
Trở nên nghiêm túc, thậm chí mang chút ra lệnh.
“Đó là một màn kịch, là cần thiết trong kinh doanh. Người phụ nữ đó, đứa bé đó, đều là giả, là chiêu tung hỏa mù để lấy một dự án.”
“Dự án?”
“Đúng, một dự án rất lớn. Công ty đối thủ luôn muốn lôi kéo anh, thậm chí còn dùng mỹ nhân kế. Anh bèn tương kế tựu kế, tung tin đã kết hôn và có con gái để cắt đứt hy vọng của họ, cũng là để đánh lạc hướng. Chuyện này rất phức tạp, không thể nói rõ trong vài lời.”
“Chờ anh về, anh sẽ giải thích trực tiếp. Em phải tin anh, Duyệt Duyệt. Người anh yêu chỉ có em và con trai của chúng ta.”
“Người phụ nữ đó là ai?” Tôi truy hỏi.
“Một người không quan trọng, làm việc nhận tiền thôi. Em đừng suy nghĩ nhiều, yên tâm ở cữ. Nhớ kỹ, dù nghe gì từ ai, cũng đừng tin. Chỉ tin anh.”
Lời lẽ của anh kín kẽ đến không chê vào đâu được.
Nếu không phải vì tin nhắn của Tiểu Trần, có lẽ tôi lại tin lần nữa.
Tiểu Trần là thư ký do chính anh một tay nâng đỡ, đã theo anh suốt năm năm.
Cô ấy nói “phu nhân của sếp Chu”, tuyệt đối không phải một người “không quan trọng”.
“Được.” Tôi nói.
Chỉ một chữ.
“Ngoan. Nghỉ ngơi sớm đi, đừng suy nghĩ nhiều. Anh yêu em.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi ném điện thoại sang một bên.
Yêu tôi?
Anh yêu tôi, nên để tôi sống trong bóng tối suốt tám năm.
Anh yêu tôi, nên bắt tôi bỏ đi đứa con đầu lòng.
Anh yêu tôi, nên khi tôi sinh con trai cho anh, anh lại cùng người phụ nữ khác sinh con gái.
Sau đó, trước toàn bộ công ty, ăn mừng sự ra đời của đứa con gái đó.
Còn tôi và con trai, trở thành một trò cười không tồn tại.
Tôi bước đến bên cửa sổ.
Dưới lầu là dòng xe tấp nập.
Ánh đèn rực rỡ.
Nhưng chẳng có ngọn đèn nào vì tôi mà sáng.
Dạ dày tôi cuộn lên một trận.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn đến trời đất quay cuồng.
Không ăn gì, chỉ nôn ra nước chua.
Nước mắt hòa cùng chất nôn trào ra.
Tôi nhìn vào gương.
Sắc mặt vàng vọt, tóc tai rối bời.
Vừa mới sinh, thân hình chưa hồi phục, cả người trông béo ú và tiều tụy.
Đây là cái giá tôi phải trả khi hy sinh tất cả vì anh.
Còn anh thì sao?
Gió xuân đắc ý, sự nghiệp thành công, gia đình viên mãn.
Đủ cả trai lẫn gái.
Dựa vào cái gì?
Tôi vịn tường, từ từ đứng thẳng người.
Lau khô nước mắt.
Khóc không giải quyết được gì.
Chu Cảnh Hòa.
Tám năm.
Món nợ này, chúng ta phải tính cho rõ ràng.
Tôi trở lại giường, cầm lấy điện thoại.
Tìm một số điện thoại đã lâu không liên lạc.
Một luật sư chuyên xử lý các vụ ly hôn.
Chị khóa trên thời đại học của tôi — Tần Việt.