Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Tôi Và Tổng Tài Có Một Đứa Con - Chương 5

  1. Home
  2. Tôi Và Tổng Tài Có Một Đứa Con
  3. Chương 5
Prev
Next

Đồng nghiệp đó nhìn Đậu Đậu, rồi lại nhìn Thịnh Dật, sau đó quay sang nhìn tôi, gương mặt như vừa phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa.

May mà lúc đó xung quanh không ai chú ý, mà người đồng nghiệp kia cũng không phải dạng hay tám chuyện.

Tuy vậy, tôi vẫn lén bước lại gần Thịnh Dật, nhỏ giọng cảnh cáo:

“Này! Anh có thể kín tiếng một chút được không?

Anh nói vậy chẳng khác gì công khai thân phận!”

Thịnh Dật ra vẻ vô tội:

“Cho dù có nói rõ ràng, họ cũng không tin đâu.”

“Với lại, Đậu Đậu là con tôi, tôi quan tâm con mình thì có gì sai?”

Nhìn anh ta thản nhiên buông lời như thể chuyện này ai cũng biết, tôi thật sự chỉ muốn lao lên bịt miệng anh ta lại.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể cảnh cáo anh thêm lần nữa, lườm một cái rồi rút lui.

Nhưng đúng như anh ta nói, mọi người cũng không suy nghĩ nhiều, cùng lắm chỉ đùa vài câu rồi thôi.

—

Kết thúc buổi dã ngoại, Thịnh Dật lần lượt đưa Lâm Phương và Lệ Lệ về trước, sau đó lái xe đến dưới chung cư nhà tôi.

Anh bế Đậu Đậu – lúc này đang ngủ ngon lành – lên lầu.

Tôi nhìn thằng bé đang nép trên vai Thịnh Dật, ngủ ngoan như cún con, không khỏi cảm thán:

“Làm trẻ con vẫn sướng, ngủ lúc nào cũng có người bế.”

Thịnh Dật nghe vậy, quay sang nhìn tôi một cái.

Cuối cùng, sau khi đặt Đậu Đậu nằm ngay ngắn trên giường, anh đứng dậy, trước khi rời đi còn để lại một câu:

“Thật ra, em cũng có thể ngủ luôn.”

—

Trải qua một cuối tuần hỗn loạn, thứ Hai đáng ghét cuối cùng cũng đến.

Vừa bước chân vào công ty đã nhận được hai tin chấn động.

Một là: Thịnh Dật sẽ về trường A để diễn thuyết với tư cách cựu sinh viên ưu tú.

Hồi năm tư, Tập đoàn Thịnh Thế từng thành lập một quỹ học bổng danh dự tại trường A, mỗi năm đầu tư một khoản không nhỏ.

Trường nhiều lần mời Thịnh Dật quay về phát biểu, nhưng anh đều từ chối.

Vậy mà lần này lại đồng ý?

Không biết anh nghĩ gì, nhưng bây giờ anh đã giao việc này cho tôi phụ trách.

Buổi diễn thuyết diễn ra vào thứ Sáu tuần này.

Phải nói là… thời gian chuẩn bị có hơi gấp.

May mà Đại học A cũng là trường cũ của tôi, thầy cô đều quen biết, liên lạc khá dễ dàng.

Tin thứ hai thì do Lệ Lệ nhắn cho tôi từ trước qua WeChat.

Tập đoàn Thịnh Thế đã ngừng hợp tác với nhà họ Thượng, và đương nhiên, cô Thượng lại mò lên công ty.

Nhưng lần này cô ta không tới tìm Thịnh Dật, mà ngồi lì ở văn phòng trợ lý tổng giám đốc… chờ tôi.

Chỉ cần thấy hai chữ “cô Thượng” là tôi đã đau đầu rồi.

Nhưng tránh được hòa thượng cũng chẳng tránh được miếu, tôi vẫn phải đi làm.

Vừa bước chân vào văn phòng, đập vào mắt là một đại mỹ nhân môi đỏ chót đang ngồi vắt chéo chân trên sofa, mặc váy ôm ngắn cũn, trước mặt còn bốc khói một cốc cà phê.

Xem ra cô ta mới tới chưa lâu.

Thấy tôi, ánh mắt cô Thượng lập tức sắc như dao:

“Có phải cô xúi giục Thịnh Dật ca ca không hợp tác với nhà tôi?!”

“Con tiện nhân này! Đồ hồ ly tinh!

Loại rác rưởi như cô cũng dám giành đàn ông với tôi à?!”

Nghe cô ta chửi càng lúc càng mất kiểm soát, mặt tôi đen lại.

“Tôi nói này, cô Thượng, trước khi mở miệng thì dùng não một chút.

Nếu không có não thì ít nhất cũng đổ đầy nước, đừng để ruột non chiếm chỗ.”

Lệ Lệ không nhịn được, bật cười thành tiếng — cô ấy hiểu ngay tôi đang mắng cô Thượng đầu óc toàn phân.

Cô Thượng nghe không hiểu hết, nhưng cũng biết không phải lời hay ho, tức đến phát điên.

Cô ta vung túi xách ném thẳng về phía tôi, tôi né được cái túi, nhưng không ngờ sau đó còn thêm sợi dây xích kim loại.

Cằm tôi bị quất trúng bất ngờ, để lại một vệt đỏ rõ rệt.

“Duyệt Duyệt!” – Lệ Lệ vội vàng chạy tới chắn trước mặt tôi.

Tôi kéo cô ấy ra sau — dù gì Lệ Lệ cũng đang mang thai, cô Thượng kiểu người ra tay không kiêng dè gì hết.

Không khí lập tức trở nên căng như dây đàn.

Ngay lúc này, Thịnh Dật xuất hiện ở cửa.

Trong chớp mắt, cô Thượng từ một con sư tử hùng hổ biến thành đóa bạch liên yếu đuối, đôi mắt ửng đỏ như sắp khóc.

Nhưng Thịnh Dật không thèm liếc cô ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cằm tôi, rồi ra lệnh:

“Vào phòng tôi.”

—

Lệ Lệ kéo tay áo tôi thì thầm:

“Boss nhìn có vẻ siêu giận đấy nhé, lần trước vụ hợp đồng 200 triệu bị hủy còn không thấy anh ấy thế này.”

Tôi gật đầu phụ họa, sau đó run rẩy đẩy cửa bước vào.

Thịnh Dật đang ngồi trên sofa, tức giận gọi điện.

Tôi chỉ kịp nghe mấy câu cuối:

“Cô ta tưởng côi ta là cái thá gì mà dám lên mặt ở Thịnh Thế, còn dám đánh người của tôi?!”

“Cắt sạch mọi dự án liên quan tới nhà họ Thượng!”

Cúp máy xong, anh trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng:

“Cô là khúc gỗ à? Người ta đánh cô, cô cứ đứng đó đợi ăn thêm phát nữa?”

Tôi mím môi:

“Em tránh rồi… nhưng né không kịp mà.”

Anh trừng mắt kiểu “tức mà không chửi được” rồi nghiến răng:

“Lại đây!”

Nói xong, anh lấy từ đâu đó ra một chai xịt khử trùng và miếng dán giảm đau.

“Khử trùng trước đã.” – Anh cẩn thận dùng bông lau vết thương trên cằm tôi, động tác vừa nhẹ vừa dịu dàng.

Ngước mắt lên, tôi thấy hàng mi dài rậm của anh cụp xuống, giống hệt Đậu Đậu.

Không gian dần yên ắng, bầu không khí giống như hôm đó trong bếp.

Thịnh Dật ngẩng đầu, ánh mắt anh gặp thẳng ánh mắt tôi, như có luồng điện xẹt qua giữa hai người.

Anh chậm rãi nghiêng đầu, môi mềm mại đặt lên môi tôi.

Và rồi… tôi không né.

A a a a a a!!!

Tôi hôn sếp rồi!!! Tôi hôn sếp rồi đó trời ơi!!!

Ngồi ngơ ngẩn bên bàn làm việc, tôi mãi vẫn chưa hoàn hồn.

Trong đầu toàn là ánh mắt nóng rực của Thịnh Dật và đôi môi mềm mại ấy.

Lệ Lệ đi ngang qua, thấy tôi tóc tai rối như ổ quạ thì vỗ vai hỏi:

“Cậu sao thế?”

Tôi quay lại, nuốt khan một cái, lí nhí hỏi:

“Nếu mà… cậu hôn một người khác phái, mà lại thấy khá là thích… thì sao nhỉ?”

Lệ Lệ nhìn tôi một lúc lâu, rồi chớp chớp mắt:

“Cậu vừa hôn sếp à?”

Tôi: “???”

Thấy tôi hoảng loạn, Lệ Lệ trợn trắng mắt:

“Tớ biết ngay mà, boss có tình cảm với cậu lâu rồi.”

“Cậu không để ý à? Hai lần boss rủ tớ đi tiệc là đúng lúc cậu đang tới kỳ.”

“Còn đồ dự tiệc với trang sức ấy, tớ phải tự qua phòng ngoại vụ lấy, còn của cậu thì boss tự chọn, tự đưa tới tận tay đấy nhé.”

“Còn nữa, lần trước cậu khen món sườn xào chua ngọt của căng tin ngon, bị sếp nghe thấy xong, chúng ta ăn liền một tuần luôn đó!”

“Còn nữa…”

Prev
Next
653897893_122210310290351590_8057032368755361076_n
Vợ Hợp Đồng Của Tổng Tài Lạnh Lùng
CHƯƠNG 6 12 giờ ago
CHƯƠNG 5 12 giờ ago
afb-1774224474
Ta Giả Chết Trốn Cung, Hoàng Đế Phát Điên Rồi
Chương 6 14 giờ ago
Chương 5 14 giờ ago
622870978_122255615762175485_4018837799188676048_n-2
Cơn Bão Đoạn Tuyệt Máu Mủ
Chương 12 17 giờ ago
Chương 11 17 giờ ago
648875980_122266924298243456_336734760159016229_n-3
Hủ Tục
Chương 6 15 giờ ago
Chương 5 15 giờ ago
626815315_122256241172175485_2637725995509924361_n-1
Không Còn Là Ngày Xưa
Chương 6 17 giờ ago
Chương 5 17 giờ ago
afb-1774318136
Con Trai Chọn Bố, Tôi Chọn Rời Đi
chương 7 13 giờ ago
CHƯƠNG 6 13 giờ ago
afb-1774317958
Mười Năm Nuôi Con Hờ, Con Ruột Làm Nô Bộc
CHƯƠNG 8 12 giờ ago
CHƯƠNG 7 12 giờ ago
648552497_122266664576243456_9088948759729802510_n-1
Lấy Đi
Chương 6 15 giờ ago
Chương 5 15 giờ ago
afb-1774059669

Trước Khi Cưới, Tôi Đã Mua Một Căn Nhà

afb-1774059666-1

Áo Ngủ Và Ánh Sáng Ấm Áp

afb-1774059666

Cảnh Cầu Hôn Lãng Mạn Ấm Áp

afb-1774059665

Bạn Trai Ăn Bám, Tôi Cho Anh Ta Một Cốc Coca

650400759_122120193999143060_8065423769095727667_n

Miếng Mỡ Hai Mươi Năm

f5df55a0-34ce-4f12-aa2d-3d7281301bab

Chăn Chở Tình Yêu Âm U

accc4b1038acfe53b21be4feba12a87b

Nữ Phụ Ác Độc Và Phản Diện Văn Nguyện

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay