Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Trọng Sinh Chọn Nhầm Chồng Cũ - Chương 4

  1. Home
  2. Trọng Sinh Chọn Nhầm Chồng Cũ
  3. Chương 4
Prev
Next

7“Nhẫm Nhẫm… may mà có em… kiếp này, ta hãy sống tốt nhau nhé.”

Anh ôm tôi rất lâu.

Tôi khẽ cười trêu:

“Câu của anh cổ quá rồi , còn ‘đào đào đào’ gì nữa, nhiêu rồi hả?”

Anh hơi đỏ mặt, gãi đầu nói nhỏ:

“Học sinh nói cho anh nghe đấy.”

Tôi bắt đầu dốc toàn lực ôn thi học, còn Cố Thanh Hoài cũng mua sách để tự học lập trình máy tính.

Vài chục tới sẽ là thời Internet bùng nổ — tôi không bỏ lỡ cơ hội này.

Giữa lúc nỗ lực, tôi nghe tin Tô Kỳ và kết hôn.

Cô ta nhờ người gửi thiệp mời, rủ tôi đi dự tiệc cưới.

Tôi và cô ta nửa đời nghĩa, từng coi nhau như chị em ruột, chẳng ngờ lại vì một người đàn ông mà thành ra thế này.

Lần này tôi xem, cô ta có lấy được người mình thì có sống yên ổn được không.

Ngày cưới, cô ta mặc váy đỏ, khuôn mặt không thể hiện cảm xúc gì.

Ngược lại, vui mừng ra mặt, cụng ly từ đầu bàn đến cuối bàn.

Hắn say khướt, định nắm tay cô dâu, nhưng Tô Kỳ nghiêng người tránh đi.

Tất cả những điều , tôi đều nhìn thấy — lòng không rõ là chua xót hay mỉa mai.

Đến bốn giờ chiều, Cố Thanh Hoài tan dạy đến đón tôi.

Anh mặc chiếc sơ mi và quần tây mới tôi mua, nhìn vừa chững chạc vừa điển trai khiến tôi không kìm được mà hôn anh hai cái.

tôi ngồi xe đạp, vô chạm ánh Tô Kỳ.

Cô ta cũng nhìn thấy Cố Thanh Hoài — lóe một tia kinh diễm.

Nhưng Cố Thanh Hoài chỉ cúi đầu nhìn tôi, nhẹ nhàng giúp tôi chỉnh lại ống quần rồi nói:

“Đi thôi.”

Vài ngày , Tô Kỳ lại gõ cửa nhà tôi.

Cô ta ngập ngừng xin lỗi:

“Nhẫm Nhẫm… là lỗi của tôi, đừng giận tôi nữa được không?”

Tôi im lặng, chỉ mời cô ta ngồi một lát.

Từ hôm , cô ta như quên mất chuyện cũ, cách vài hôm lại chạy qua nhà tôi.

Thỉnh thoảng đến giờ cơm, còn đứng ngoài ngó nghiêng:

“Thầy Cố chưa tan à? Anh vất vả .”

Người mà cô ta miệng gọi là “thầy Cố” — để tránh mặt cô ta — đã ở lại trường dạy thêm buổi tối suốt một tuần rồi.

Tôi không vạch trần ý đồ của cô ta, chỉ mỉm cười đáp:

“Dạo này anh bận, thường muộn.”

Cô ta khẽ “ồ” một tiếng, mặt thoáng buồn.

Tôi nhìn cô ta nói:

“ chắc cũng sắp rồi nhỉ? Sao không nấu cơm cho ?”

Cô ta bĩu môi:

“Hắn tự ăn cái gì cũng được. Cả người hôi rình, nhà còn đòi tôi hầu hạ? Nằm mơ à.”

Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.

tiễn cô ta đi, Cố Thanh Hoài mới dám trở .

Anh hơi nhíu mày:

“ giờ em định cắt đứt cô ta? Anh ở trường suốt, nhớ em lắm rồi.”

Không biết có hai kiếp dồn lại hay không, mà Cố Thanh Hoài bây giờ giống hệt một con mèo ham nũng nịu.

Ở ngoài thì điềm đạm, nhà lại dính lấy tôi, nói mấy câu sến súa khiến tôi nghe mà đỏ cả mặt.

Tôi khẽ đẩy anh, nửa trách nửa cười:

“Đợi em thi xong học, anh lấy chứng chỉ xong, ta dọn Kinh thị. Bây giờ hàng xóm đông, cãi nhau không hay.”

Cố Thanh Hoài hôn môi tôi, giọng đầy cưng chiều:

“Được, nghe vợ hết.”

8Cố Thanh Hoài tránh mãi, cuối vẫn Tô Kỳ bắt gặp.

Hôm là cuối tuần hiếm hoi, sáng sớm cô ta đã đến gõ cửa.

Vừa bước , liền thấy anh đang ngồi trên ghế sô-pha, vội đỏ mặt chạy lại gần:

“Thầy Cố!”

“Cô gì thế?”

Anh liếc phía tôi bếp, theo phản xạ liền ngồi dịch ra xa.

Tô Kỳ lại chẳng chút e dè, còn cố ngồi sát lại.

“Không có gì đâu, em nghe nói anh là giáo viên, mà mấy quyển sách em đọc có nhiều chữ không hiểu, anh có thể dạy em một chút không?”

Cô ta mặc chiếc váy cổ chéo, phần ngực trắng muốt gần như lộ ra hết.

Cố Thanh Hoài nhìn mà lòng nổi giận, ánh anh tràn đầy sự chán ghét.

Anh lạnh giọng đứng dậy:

“Cô Tô, xin cô tự trọng. Vợ tôi đang bếp đấy.”

Nói xong, anh dứt khoát xoay người rời đi.

Tô Kỳ đỏ , cắn môi đầy uất ức.

quay đầu lại, vừa khéo chạm ánh lạnh lẽo của tôi.

Cô ta giật mình, vội gượng cười:

“Nhẫm Nhẫm, cậu nấu ăn xong rồi à?”

Tôi mỉm cười, giọng nhàn nhạt:

“Không nấu xong, thì sao được xem vở kịch hay này?”

“Cậu nói gì thế? Tớ nghe không hiểu.”

Tô Kỳ giả vờ ngơ ngác, định lái sang chuyện khác:

“Nhẫm Nhẫm, nhà cậu nhiều sách quá, đều là của thầy Cố sao?”

“Không, là của tớ. Tớ đang ôn thi học.”

Quả nhiên, sắc mặt cô ta khẽ biến.

Cô ta cố gắng nặn ra nụ cười:

“Vì sao chứ? Cậu kết hôn rồi còn vất vả gì? Hay là thầy Cố đối xử không tốt cậu?”

Tôi nhún vai:

“Không đâu. Chính anh bảo tớ thi đấy. Anh nói, tớ đậu sẽ giúp tớ tìm việc ở trường.”

Mặt Tô Kỳ lập tức sa sầm.

lòng cô ta, lúc nào cũng cho rằng mình giỏi tôi, cái gì cũng so bì.

Trước đây tôi không hiểu, cứ nghĩ bạn quan trọng , cô ta thích thua thì tôi nhường, cô ta nghe lời ngon ngọt thì tôi nói cho vui lòng.

Kết quả, cô ta vẫn có thể ra chuyện tàn nhẫn đến mức — ve vãn tôi ngay trước linh cữu tôi.

Giờ nghĩ lại, thái độ lạnh nhạt của , chẳng biết có nhiêu phần là do cô ta giật dây.

Còn việc cô ta đắc ý ra sao biết tôi vì mình mà giữ thân suốt ?

Tô Kỳ, đã thích so sánh đến vậy, thì kiếp này tôi sẽ khiến cô mãi mãi không giờ sánh bằng tôi!

Cô ta không liên lạc tôi mấy ngày liền, mà tôi thì chuyên tâm ôn bài.

Lúc nhà mẹ đẻ, cờ nghe mẹ nói cô ta lại cãi nhau — nghe đâu là vì đi thi học.

vốn là công nhân kỹ thuật, gì hiểu chuyện học hành?

Anh ta chỉ nghĩ: thi thì thi thôi, rồi còn mua cho cô ta mấy quyển sách.

Kết quả, Tô Kỳ học được hai ngày thì đau đầu chóng mặt, quay sang gây chuyện, đánh nhau .

Thậm chí còn vung tay đập thẳng đầu , khiến anh ta rách trán!

Nghe mẹ kể đến , tôi chỉ thấy… sảng khoái.

Ác có ác báo, nhìn đời cũng nhẹ nhõm hẳn, học bài còn thấy hăng trước.

Đêm trước ngày thi học, Tô Kỳ lại đến nhà.

Cô ta mang theo nồi canh gà, tươi cười nói:

“Nhẫm Nhẫm, đây là canh tôi nấu cho cậu đấy, dùng con gà mái mẹ tôi nuôi ba rồi, ngon lắm, cậu nếm thử đi.”

Tôi nhìn nồi canh vàng ươm, nhàn nhạt nói:

“Thứ này, tớ không dám uống.”

“Tại sao? Cậu sợ tớ bỏ gì à?”

Ha, đúng là tự mình khai.

Tôi nhún vai:

“Ừ, sợ cậu bỏ thuốc đấy.”

Mặt cô ta thoáng biến sắc, ánh lóe vẻ oán hận, nhưng ngay lại nở nụ cười giả tạo:

“ ta là chị em mười mấy rồi, cậu lại nghi ngờ tớ sao? Tớ sự rất buồn. Không tin thì tớ uống cho cậu xem.”

Cô ta múc một bát, ngửa đầu uống ừng ực vài ngụm, rồi lại múc thêm bát khác đưa cho tôi:

“Này, bây giờ cậu tin rồi chứ?”

Nhìn bộ dạng nịnh nọt , tôi khẽ cong môi cười:

“Tin chứ, nhưng mà—”

Chưa kịp nói hết, phía vang giọng Cố Thanh Hoài:

“Nhẫm Nhẫm, mẹ gọi em, nhanh đi.”

“À, được!”

Tôi mỉm cười chào cô ta, chẳng buồn để ý đến gương mặt lúc trắng lúc xanh của Tô Kỳ, rồi quay người bước nhà anh.

Hôm , Cố Thanh Hoài xin nghỉ để đi tôi đến trường thi.

tôi bước ra buổi thi đầu tiên, anh đưa cho tôi chiếc bình giữ nhiệt:

“Hôm qua Tô Kỳ đau bụng cả đêm, nhập viện rồi.”

Tôi bật cười:

“ cái đầu óc , mà tôi cô ta dắt mũi suốt hai mươi .”

Anh cũng bật cười, đưa tay lau vết nước trên khóe môi tôi:

“Không sao, em đâu người duy nhất hại.”

Tôi nhìn anh, cười dịu dàng:

“, ta là vợ chung hoạn nạn, ngã ở một chỗ.”

Anh mỉm cười đáp lại:

“Vậy thì… để cái ‘phúc’ lại cho hưởng.

Còn ta — chỉ cần sống hạnh phúc là đủ rồi.”

Prev
Next
622845520_122254942520175485_4517884335169388709_n-1
Vòng Bạn Bè
Chương 8 1 ngày ago
Chương 7 1 ngày ago
631359626_122248969994257585_8738497033236288888_n
Anh Là Thằng Tồi
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
646211185_122292951284029452_3853883232068837715_n-3
Vô tình
Chương 6 1 ngày ago
Chương 5 1 ngày ago
597633651_1175166838138267_7581983653108274087_n
Phiên Toà Lương Tâm
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
622854529_122255088284175485_342618144558884317_n-5
Giang Sơn Của Anh
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
afb-1774318641
Ngày Tôi Ngừng Làm Miễn Phí, Cả Nhà Mới Biết Sợ
Chương 7 22 giờ ago
Chương 6 22 giờ ago
afb-1774317688
Đích Tỷ Trốn Hôn, Ta Nhập Đông Cung
CHƯƠNG 7 22 giờ ago
CHƯƠNG 6 22 giờ ago
617545903_122254608728175485_6976709675702828727_n
Thứ Em Muốn, Tôi Đã Không Còn
Chương 5 1 ngày ago
Chương 4 1 ngày ago
649821089_122267322308243456_3551920591604561534_n-4

Dư Thừa

646064477_122259984260175485_3871576975295066544_n-8

Tam Ca

644507350_122259917912175485_1738343008592936906_n-7

Chất Lượng Cao

650920197_122261148230175485_3139848272873378519_n-3

Mẹ Tôi Muốn Ly Hôn

Chúng Ta Đã Mất Nhau Từ Lâu

646688907_937269465355331_2509768312743491610_n-5

Bảo Vệ Tốt Bản Thân

646992012_122205341162522003_1460546260134440854_n-1

Nhận Lời

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay