Ván Cờ Đóng - Chương 3
13.
Điện thoại ngắt.
Nhưng giọng Lâm Đào vẫn văng vẳng bên tai tôi.
Mang theo chút giễu cợt.
Và ác ý không hề che giấu.
“Trò chơi bây giờ mới thật sự bắt đầu.”
Tôi đứng trên bậc thềm trước ngân hàng.
Gió lạnh cuốn lá khô lăn lóc dưới chân.
Trời âm u như sắp đổ mưa.
Thành phố này chào đón tôi bằng cách tệ nhất có thể.
Tôi không sợ.
Trong lòng chỉ còn lại một thứ bình tĩnh lạnh buốt.
Như mặt biển trước cơn bão.
“Câu chuyện cuối cùng của mẹ.”
Còn gì tàn nhẫn hơn việc bà dùng cuộc đời tôi đổi lấy sự bình yên cho em trai?
Tôi không dám tưởng tượng.
Nhưng tôi biết, tôi phải đi.
Đây không phải câu hỏi trắc nghiệm.
Mà là mảnh ghép cuối cùng tôi buộc phải lật ra.
Tôi gọi xe.
Không đi thẳng đến bến cảng.
Còn sớm.
Tôi bảo tài xế cứ chạy vòng quanh thành phố.
Tôi cần thời gian.
Tiêu hóa tất cả những gì xảy ra hôm nay.
Sự hèn yếu của bố.
Sự tính toán của mẹ.
Sự vô liêm sỉ của em trai.
Sự độc địa của Lâm Đào.
Từng khuôn mặt luân phiên hiện lên trong đầu.
Họ cùng nhau dệt một tấm lưới.
Nhốt tôi suốt mười tám năm.
Giờ tôi sẽ tự tay xé nó.
Ngoài cửa kính, đèn neon lướt qua như dòng sao vỡ.
Thành phố vừa quen vừa xa lạ.
Tôi tựa đầu vào cửa sổ.
Trống rỗng.
Tôi mở ba lô.
Lấy hộp gỗ tử đàn ra.
Mở nắp.
Viên kim cương thô nằm im lặng.
Như một vì sao phủ bụi.
Nó chứng kiến một tình yêu bị phản bội.
Một tội ác bị che giấu.
Và ba mươi năm méo mó của một gia đình.
Giờ nó là vũ khí duy nhất của tôi.
Cũng là con mồi tối thượng trong mắt Lâm Đào.
Tôi siết chặt nó trong lòng bàn tay.
Cảm giác lạnh khiến tôi tỉnh táo.
Tôi không được thua.
Ván này, tôi phải thắng.
Chín giờ rưỡi tối.
Tôi xuống xe khi còn cách bến cảng phía tây một đoạn.
Trả tiền.
Phần đường còn lại, tôi tự đi.
Không khí bến cảng mằn mặn mùi biển và rỉ sắt.
Những cần cẩu khổng lồ đứng lặng như quái thú thép.
Hoang vắng.
Xa xa, vài tiếng còi tàu vang lên trống rỗng.
Tôi tìm thấy kho số ba.
Một nhà kho bỏ hoang, tường loang lổ rỉ sét.
Cánh cửa sắt hé mở một khe.
Ánh đèn vàng nhạt hắt ra.
Như cái miệng của một cái bẫy.
Chờ tôi bước vào.
Tôi không do dự.
Chỉnh lại ba lô.
Đẩy cửa.
“Cọt kẹt.”
Âm thanh rạch ngang màn đêm.
Tôi bước vào.
14.
Bên trong trống trải đến rợn người.
Bụi lơ lửng trong không khí.
Giữa kho chỉ có một bóng đèn trần cô độc.
Dưới ánh đèn là một chiếc bàn cũ và hai chiếc ghế.
Lâm Đào ngồi trên một ghế.
Quay lưng về phía tôi.
Ông ta không ngoảnh lại.
Như thể đã biết tôi sẽ đến.
“Cô đến rồi.”
Giọng ông ta vang lên, dội lại giữa không gian trống.
“Đúng giờ hơn tôi nghĩ.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Chúng tôi cách nhau một chiếc bàn loang lổ.
“Ông muốn nói gì.”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Không xã giao.
Ông ta chậm rãi quay lại.
Vẫn nụ cười kiểm soát mọi thứ.
“Đừng vội.”
“Đợi từng ấy năm rồi, thêm vài phút có sao.”
Ông ta rút thuốc.
Châm lửa.
Hít sâu.
Khói trắng che mờ đôi mắt như sói.
“Cô không tò mò sao?”
Ông ta hỏi.
“Vì sao năm đó mẹ cô không báo cảnh sát?”
“Trong tay bà ta có đủ bằng chứng buộc tội bố cô.”
“Bà ta hoàn toàn có thể đòi lại công bằng cho anh trai tôi.”
Tôi đã nghĩ về chuyện này.
“Vì bà ấy hèn.” Tôi đáp. “Và vì bà ấy yêu em trai tôi hơn tất cả.”
Lâm Đào lắc đầu.
Cười.
Trong nụ cười đó có châm biếm.
Và một chút… thưởng thức.
“Không.”
“Cô sai rồi.”
“Cô không hiểu mẹ mình.”
“Bà ta không hèn.”
“Bà ta là con bạc thông minh nhất tôi từng gặp.”
Tôi nhíu mày.
“Ông nói vậy là sao?”
“Báo cảnh sát?”
Ông ta gạt tàn thuốc, cười khẩy.
“Báo để làm gì?”
“Cho bố cô ngồi tù vài năm, rồi sao nữa?”
“Nợ nhà họ Lâm coi như xong?”
“Mạng anh tôi sống lại được à?”
“Không. Thế thì quá rẻ cho nhà họ Giang.”
Giọng ông ta lạnh dần.
“Mẹ cô hiểu rất rõ. Thứ tôi muốn, chưa bao giờ là công lý trên giấy.”
“Thứ tôi muốn… là nhà họ Giang cả đời không được yên.”
Ông ta nhìn tôi.
“Cho nên bà ta cho tôi thứ tốt hơn.”
“Thứ giá trị hơn tự do của bố cô gấp vạn lần.”
Tim tôi chùng xuống.
“Bà ấy cho ông cái gì?”
“Cho tôi sáu triệu rưỡi.”
Ông ta nói rõ từng chữ.
“Nhưng đó không phải tiền bịt miệng.”
“Cũng không phải tiền bồi thường.”
“Đó là vốn khởi nghiệp đầu tiên của tôi.”
Đầu óc tôi như nổ tung.
“Ông…”
“Đúng vậy.” Ông ta mỉm cười, tận hưởng sự sững sờ của tôi.
“Mẹ cô là nhà đầu tư đầu tiên của tôi.”
“Bà ta dùng tiền của cô… nuôi lớn kẻ thù của mình.”
“Từ một thằng du đãng đầu đường, bà ta biến tôi thành một ông chủ.”
“Cô biết vì sao không?”
Tôi không trả lời được.
Sự thật này quá phi lý.
Quá tàn nhẫn.
“Vì bà ta cần một sợi dây.”
Ông ta tự đáp.
“Một sợi dây đủ mạnh để trói chặt em trai cô suốt đời.”
“Bà ta biết rõ Giang Minh là loại người gì.”
“Bùn nhão không thể đắp tường.”
“Bà ta sợ sau khi bà ta chết, sẽ không còn ai khống chế được nó.”
“Cho nên bà ta chọn tôi.”
“Bà ta đưa tiền cho tôi, để tôi mạnh lên.”
“Mạnh đến mức có thể quyết định nửa đời sau của Giang Minh.”
“Tôi hứa với bà ta, chỉ cần nó ngoan ngoãn, tôi sẽ để nó sống đủ đầy.”
“Nhưng nếu nó còn gây chuyện…”
Khóe môi ông ta cong lên, lạnh đến rợn người.
“Tôi sẽ tự tay đưa nó xuống dưới… bồi tội cho anh tôi.”
Tôi hiểu rồi.
Đây mới là ván cờ sâu nhất của mẹ.
Bà không cứu Giang Minh.
Bà giam nó.
Dùng kẻ thù làm cai ngục.
Và tôi — cùng sáu triệu rưỡi — là vật tế để xây nên cái lồng ấy.
Tôi từ đầu đến cuối chỉ là một quân cờ.
“Giờ cô hiểu chưa?”
Lâm Đào nhìn tôi.
“Cô nên tự hào về mẹ mình.”
“Vì con trai, bà ta sẵn sàng hy sinh tất cả.”
“Hy sinh cả hạnh phúc của con gái.”
“Hy sinh cả tương lai của kẻ thù.”
Ông ta nghiêng người về phía trước.
Ánh mắt bỗng nóng rực.
“Và để đổi lại…”
“Mẹ cô cũng hứa với tôi một thứ.”
“Một thứ cuối cùng.”
“Một di sản… cần cô thay bà ta thực hiện.”
15.
“Di sản cuối cùng.”
Ánh mắt tôi khẽ liếc về phía ba lô.
Chiếc hộp gỗ tử đàn.
Viên kim cương thô.
“Bà ấy nói với ông rồi?” tôi hỏi, cổ họng khô khốc.
“Đương nhiên.”
Lâm Đào dụi tắt đầu thuốc.
“Bà ta biết, thứ đó mà rơi vào tay thằng con trai phế vật kia thì chỉ có chuốc họa.”
“Rơi vào tay gã chồng hèn nhát của bà ta thì càng uổng phí.”
“Chỉ có cô.”
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao.
“Giang Vi.”
“Cô là lựa chọn duy nhất của bà ta.”
“Và cũng là người duy nhất có thể giải câu đố bà ta để lại cho tôi.”
Tôi im lặng.
Nghe tiếp.
“Anh tôi, Lâm Phong.”
Lần đầu tiên, khi nhắc đến cái tên ấy, giọng ông ta dao động.
“Năm đó, anh tôi không chỉ là kỹ thuật viên công trường.”
“Anh ấy có thiên phú địa chất.”
“Trước tai nạn, anh ấy phát hiện trong dãy núi ở công trường có một mạch kim cương cực hiếm, chưa từng được thăm dò.”
Tim tôi giật mạnh.
Mạch kim cương.
“Viên kim cương thô cô cầm chính là mẫu anh tôi lấy ra.”
“Vừa là quà cầu hôn cho mẹ cô.”
“Vừa là quân bài để thay đổi vận mệnh nhà họ Lâm.”
“Đáng tiếc…”
Giọng ông ta trầm xuống.
“Anh ấy không kịp chờ đến ngày đó.”
“Bản đồ địa chất ghi rõ vị trí mạch khoáng… cũng biến mất cùng anh ấy.”
“Ai cũng nghĩ nó đã bị hủy.”
“Nhưng mẹ cô không tin.”
“Bà ta tìm suốt ba mươi năm.”
“Bà ta tin anh tôi đã giấu bản đồ ở nơi chỉ mình bà ta tìm được.”
“Và viên kim cương thô kia… là manh mối duy nhất.”
Ánh mắt ông ta ghim chặt vào ba lô tôi.
Lòng tham không còn che giấu.
“Giờ nó ở trong tay cô.”
“Mẹ cô tính toán rất hoàn hảo.”
“Bà ta dùng cô để dẫn tôi ra.”
“Bà ta ném bí mật này cho cả hai chúng ta.”
“Bà ta biết tôi sẽ không giết cô, vì tôi cần cô giải manh mối.”
“Cũng biết cô sẽ không dễ khuất phục, vì trong xương cô cứng như bà ta.”
“Bà ta đặt một ván cờ.”
“Một ván cờ buộc chúng ta phải hợp tác.”
Tôi hiểu rồi.
Mẹ không để lại lời xin lỗi đơn thuần.
Không chỉ là di vật.
Đó là một khối tài sản nặng đến mức có thể nghiền nát bất cứ ai.
Tình yêu. Tội lỗi. Tiền bạc. Trả thù.
Bà dùng cái chết của mình đẩy tôi vào trung tâm bàn cờ.
Bắt tôi đi nốt nước cuối cùng.
“Điều kiện của ông?” tôi hỏi, nhìn thẳng ông ta.
“Hợp tác.”
Ông ta đáp gọn.
“Cùng tìm ra mạch khoáng.”
“Cô giải manh mối, tôi xử lý rắc rối.”
“Lợi nhuận chia bảy ba. Cô bảy, tôi ba.”
Quá hào phóng.
Hào phóng đến mức đáng ngờ.
Ông ta đang phô diễn thiện chí.
Cũng đang thử giới hạn của tôi.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Kẻ phá nát gia đình tôi.
Nhưng cũng là người có mối ràng buộc kỳ dị nhất với mẹ tôi.
Hợp tác với ông ta?
Nhảy cùng sói?
Tôi im lặng thật lâu.
Trong kho chỉ còn tiếng bóng đèn kêu rè rè.
Lâm Đào kiên nhẫn.
Ông ta biết tôi đang tính toán.
Cuối cùng, tôi nói.
“Được.”
Chỉ một chữ.
Nụ cười hài lòng xuất hiện trên mặt ông ta.
“Lựa chọn thông minh.”
“Nhưng…”
Tôi ngắt lời.
“Trước khi hợp tác, tôi có một điều kiện.”
Nụ cười của ông ta khựng lại.
“Nói đi.”
“Tôi cần ông làm một việc.”
Giọng tôi lạnh như kim loại.
“Coi như món quà ra mắt.”
“Việc gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Từng chữ rơi xuống rõ ràng.
“Tôi muốn em trai tôi, Giang Minh…”
“Biến mất khỏi thế giới này.”
Không còn run rẩy.
Không còn do dự.
Chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối.
16.
Lâm Đào nhìn tôi.
Nụ cười trên mặt ông ta chậm rãi biến mất.
Thay vào đó là một ánh nhìn dò xét.
Sâu. Nguy hiểm. Như đang cân đo từng gam quyết tâm trong tôi.
Nhà kho rộng thênh thang chìm vào im lặng.
Chỉ còn tiếng bóng đèn kêu rè nhẹ trên trần.
Ông ta đang đánh giá.
Đánh giá lời tôi nói.
Đánh giá tôi.
Rất lâu sau, ông ta bật cười.
Lần này cười thoải mái hơn.
Nhưng cũng lạnh hơn.
“Thú vị.”
“Thật sự thú vị.”
“Giang Vi, cô đúng là con gái của mẹ cô.”
“Không… cô còn tàn nhẫn hơn.”
“Bà ta chỉ muốn nhốt Giang Minh vào một cái lồng.”
“Còn cô… muốn đập nát cái lồng đó.”
Ông ta đứng dậy, bước tới trước mặt tôi.
Mùi thuốc lá nồng nặc pha lẫn thứ khí tức nguy hiểm khiến không khí đặc quánh.
Tôi không lùi.
Không chớp mắt.
Ánh nhìn tôi thẳng và lạnh.
“Cô chắc chứ?” ông ta cúi xuống, giọng trầm thấp.
“Đó là em trai ruột của cô.”
“Trên giấy tờ thôi.” Tôi đáp nhạt.
“Trong mắt tôi, cậu ta chỉ là ký sinh trùng.”
“Mười tám năm hút máu tôi.”
“Giờ tôi không muốn nuôi nữa.”
Lâm Đào thẳng người, cười lớn.
“Được.”
“Tôi thích sự thẳng thắn của cô.”
“Điều kiện này, tôi nhận.”
Ông ta quay lại bàn, kéo ngăn kéo, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ.
Ném sang phía tôi.
“Trong đó chỉ có một số.”
“Chủ nợ mới nhất của Giang Minh.”
“Một kẻ thiếu kiên nhẫn hơn tôi nhiều.”
Tôi bắt lấy.
Chiếc điện thoại nặng như một khối sắt đen.
“Cô nghĩ mười tám năm qua nó thật sự ngoan ngoãn sao?”
“Cờ bạc vẫn không bỏ.”
“Chỉ là những khoản nợ đó tôi âm thầm dập đi.”
“Vì thỏa thuận với mẹ cô.”
Tôi nhìn ông ta.
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ…” khóe môi ông ta cong lên, “cửa lồng mở rồi.”
“Cô chỉ cần nhắn cho số đó.”
“Nói rõ nhà họ Giang sẽ không trả thay thêm một xu.”
“Và gửi địa chỉ hiện tại của Giang Minh.”
“Phần còn lại họ sẽ xử lý rất… sạch.”
Ông ta nhấn mạnh hai chữ “sạch”.
Tôi hiểu.
Không phải đòi nợ bình thường.
Mà là đẩy cậu ta xuống vực.
“Do dự à?” ông ta nhìn tôi, bắt được khoảnh khắc thoáng chững lại trên mặt tôi.
“Không nỡ?”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại.
Cảm giác lạnh khiến tôi tỉnh táo.
Tôi không hối hận.
Tôi chỉ nghĩ…
Làm vậy có quá nhẹ với cậu ta không.
“Không.” Tôi ngẩng đầu.
“Chỉ thấy điều kiện này quá nhẹ.”
Lâm Đào khựng lại.
Rồi ánh mắt ông ta sáng lên đầy hứng thú.
“Cô muốn thế nào?”
“Tôi muốn cậu ta thân bại danh liệt.”
Từng chữ tôi nói ra rất rõ.
“Tôi muốn cậu ta mất sạch những gì đang có.”
“Nhà cửa. Gia đình. Và chút tự tôn rẻ tiền đó.”
“Tôi muốn cậu ta rơi từ trên cao xuống.”
“Rồi sau đó… để chủ nợ xé xác như chó hoang.”
Lâm Đào im lặng.
Ánh nhìn dành cho tôi lúc này không còn là dò xét.
Mà là nhìn một kẻ cùng loại.
“Quả nhiên,” ông ta nói chậm rãi,
“mẹ cô dạy cô rất tốt.”
“Được. Tôi giúp cô.”
“Sáng mai, căn hộ nó đang ở sẽ bị niêm phong vì ‘chiếm dụng trái phép’.”
“Vợ nó sẽ nhận được thư nặc danh về chuyện ngoại tình và nguồn tiền bẩn.”
“Công ty nó sẽ có bằng chứng nó biển thủ đi đánh bạc.”
“Khi nó trắng tay, bị đuổi ra đường như chó…”
“Tôi sẽ để đám chủ nợ tình cờ tìm thấy nó.”
“Vậy cô hài lòng chưa?”
Tôi gật đầu.
“Thỏa thuận.”
Tôi đứng dậy.
“Khoan.”
Lâm Đào gọi lại.
Ông ta rút thêm một thứ từ túi áo, đặt lên bàn.
Một chiếc bút ghi âm nhỏ.
“Cái này là gì?”
“Thứ mẹ cô để lại.”
Biểu cảm ông ta lần đầu tiên có chút phức tạp.
“Bà ta nói, sau khi cô xử lý xong chuyện Giang Minh…”
“Hãy nghe cái này.”
“Bên trong có manh mối đầu tiên… về viên kim cương.”
17.
Tôi cầm chiếc bút ghi âm, rời khỏi nhà kho.
Sau lưng là ánh mắt sâu không thấy đáy của Lâm Đào.
Tôi không về nhà.
Nơi đó… từ lâu đã không còn ý nghĩa với tôi.
Tôi tìm một quán cà phê mở 24 giờ gần bến cảng.
Gọi một ly đen đá.
Loại đắng nhất.
Tôi cần tỉnh táo tuyệt đối.
Ngoài cửa kính, trời dần chuyển sang màu trắng đục của rạng đông.
Một ngày mới bắt đầu.
Với Giang Minh, đó là khởi đầu của tận cùng.
Tôi lấy chiếc điện thoại cũ ra.
Màn hình chỉ có một cái tên duy nhất.
“Chó Điên.”
Đặt tên như vậy… rất hợp.
Tôi gõ tin nhắn theo đúng chỉ dẫn.
“Giang Minh, con trai Giang Chấn Quốc. Nợ không trả. Địa chỉ hiện tại… Nhà họ Giang từ nay không chịu trách nhiệm. Tùy các anh xử lý.”
Tôi đính kèm địa chỉ.
Rồi nhấn gửi.
Không run tay.
Không chần chừ.
Không hả hê.
Cũng không áy náy.
Chỉ như vứt đi một túi rác.
Tôi tháo sim, bẻ đôi, thả vào thùng rác quán.
Sau đó, tôi lấy bút ghi âm ra.
Nhỏ. Đen. Im lặng như một bí mật.
Tôi đeo tai nghe.
Bấm phát.
Một loạt tạp âm vang lên.
Rồi giọng mẹ tôi xuất hiện.
Yếu ớt.
Xa xăm.
“Vi Vi…”
Giọng bà như vọng từ cuối một đường hầm.
“Lúc con nghe được đoạn này… Giang Minh chắc đã nhận quả báo.”
“Đừng trách mẹ nhẫn tâm.”
“Cái nhà này… mục ruỗng từ lâu rồi.”
“Thay vì để nó thối dần, chi bằng đốt sạch.”
“Việc mẹ không làm được… chỉ còn con.”
Bà ngừng lại, thở gấp.
“Nghe cho kỹ.”
“Về viên kim cương. Về kho báu Lâm Phong để lại.”
“Manh mối không nằm ở viên đá.”
“Cũng không nằm trên bản đồ.”
“Mà ở cái hộp.”
“Hộp gỗ tử đàn đựng kim cương.”
“Xem kỹ đáy hộp.”
“Chiếu đèn tia cực tím vào.”
“Con sẽ thấy một cái tên.”
“Một cái tên… lẽ ra không nên xuất hiện.”
“Hãy tìm người đó.”
“Người đó sẽ chỉ cho con bước tiếp theo.”
“Vi Vi… đây là việc cuối cùng mẹ làm cho con.”
“Có được tài sản ấy rồi… đi thật xa.”
“Đừng quay lại.”
“Và đừng tin bất kỳ ai.”
“Kể cả… Lâm Đào…”
Đoạn ghi âm dừng lại đột ngột.
Chỉ còn tiếng rè kéo dài.
Tôi tháo tai nghe.
Im lặng rất lâu.
Đừng tin bất kỳ ai.
Kể cả Lâm Đào.
Lời cảnh báo cuối cùng.
Cũng là câu đố mới.
Tôi cất bút ghi âm.
Lấy hộp gỗ ra.
Đáy hộp trơn nhẵn.
Mắt thường không thấy gì.
Tôi cần đèn UV.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung dữ dội.
Bố.
Tôi do dự một giây.
Rồi nghe máy.
Bên kia là tiếng ông gào khóc.
“Vi Vi! Con về ngay!”
“Nhà có chuyện rồi!”
“Một đám người xông vào!”
“Họ niêm phong nhà!”
“Còn kéo vợ thằng Minh đi!”
Ông ta hoảng loạn.
“Có người đến đòi nợ!”
“Nói nó nợ tiền ngoài!”
“Công ty cũng gọi! Nói nó biển thủ, chuẩn bị báo công an!”
“Vi Vi! Rốt cuộc chuyện gì thế này!”
“Có phải con làm không!”
Tôi không trả lời.
Chỉ nghe.
“Vi Vi! Con nghĩ cách đi! Em con nó…”
Bên kia vang lên tiếng đổ vỡ.
Tiếng hét xé cổ họng của Giang Minh.
“Đừng đánh tôi! Tôi trả! Tôi trả!”
Rồi cuộc gọi bị cắt.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Nhấc ly cà phê đã nguội lạnh.
Uống cạn.
Đắng đến tận cổ họng.
Tôi đứng dậy rời quán.
Chưa ra khỏi cửa, điện thoại lại reo.
Số lạ.
Tôi nghe.
Giọng nói điện tử, méo mó, không phân biệt được nam nữ.
“Giang Vi.”
“Chơi vui chứ?”
Tim tôi khẽ siết lại.
“Anh là ai?”
“Một người không muốn cô tìm ra kho báu.”
Giọng nói tiếp tục.
“Cho cô một lời khuyên.”
“Tránh xa Lâm Đào.”
“Hắn không phải đồng minh.”
“Hắn chỉ là con sói tham lam hơn.”
“Và đừng phí công tìm đèn UV.”
“Bí mật dưới đáy hộp… tôi biết.”
“Đó là tên một nhà thiết kế trang sức.”
“Một người đã chết cách đây ba mươi năm.”
“Ông ta tên là… Trần Mặc.”
18.
Trần Mặc.
Một nhà thiết kế trang sức đã chết ba mươi năm.
Giọng nói bí ẩn kia giống như một bóng ma biết tuốt.
Hắn biết nội dung đoạn ghi âm.
Biết bí mật dưới đáy hộp.
Thậm chí có thể… theo dõi tôi từ đầu.
“Rốt cuộc anh là ai?”
Tôi hỏi dồn.
“Vì sao nói cho tôi biết những điều đó?”
Bên kia vang lên tiếng cười điện tử méo mó.
“Tôi không giúp cô.”
“Tôi chỉ không muốn Lâm Đào có được thứ không thuộc về hắn.”
“Còn cô…”
“Cô chỉ là một quân cờ khá thú vị.”
“Giang Vi, tự lo cho mình đi.”
Điện thoại cúp.
Gọi lại — thuê bao không tồn tại.
Tôi đứng giữa phố, siết chặt điện thoại.
Gió lạnh cắt qua đầu ngón tay.
Mọi chuyện phức tạp hơn tôi nghĩ.
Lâm Đào.
Người bí ẩn.
Và Trần Mặc — người đã chết.
Họ liên hệ với nhau thế nào?
Mẹ tôi đóng vai trò gì trong tất cả những chuyện này?
Tôi không thể tiếp tục bị kéo đi như thế.
Tôi phải giành lại thế chủ động.
Tôi bắt xe đến thư viện thành phố.
Ba mươi năm trước.
Một nhà thiết kế trang sức.
Nếu ông ta từng tồn tại, chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Khu lưu trữ báo cũ và tạp chí nghề nghiệp nồng mùi giấy ẩm.
Tôi lục lọi cả buổi chiều.
Cuối cùng, trong một tạp chí ngành đã ngừng xuất bản, tôi tìm thấy ông ta.
Một bài phỏng vấn nhỏ.
Ảnh đen trắng mờ.
Người đàn ông trong ảnh còn rất trẻ.
Đeo kính gọng vàng.
Gương mặt thư sinh, nhã nhặn.
Bài viết nói Trần Mặc là ngôi sao mới của giới thiết kế lúc bấy giờ.
Đặc biệt giỏi xử lý đá thô hiếm.
Thiết kế của ông ta đầy linh khí.
Được gọi là “người có thể đối thoại với đá quý”.
Nhưng khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao, ông ta đột ngột biến mất.
Cuối bài chỉ có một câu ngắn ngủi:
“Được biết ông Trần Mặc qua đời vì tai nạn một năm trước, giới chuyên môn vô cùng tiếc nuối.”
Tai nạn.
Lại là tai nạn.
Giống Lâm Phong.
Thật sự chỉ là trùng hợp?
Tôi chụp lại bài báo.
Trực giác nói với tôi — cái chết của Trần Mặc và Lâm Phong có liên hệ.
Thậm chí liên quan đến mạch kim cương.
Tối đó, tôi thuê một phòng khách sạn.
Tôi cần một nơi an toàn để sắp xếp mọi thứ.
Tôi trải toàn bộ manh mối ra bàn.
Thư của mẹ.
Ảnh Lâm Phong.
Viên kim cương thô.
Hộp gỗ tử đàn.
Bút ghi âm.
Bài báo về Trần Mặc.
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đen trắng kia.
Người đàn ông ấy… không giống kẻ sẽ dính dáng đến loại người như Lâm Đào.
Càng không giống nhân vật trong một vụ tai nạn công trường.
Tôi phóng to bức ảnh.
Nhìn thật kỹ.
Kính gọng vàng.
Đôi môi mỏng.
Và giữa hai hàng lông mày…
Một cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Tôi đã gặp gương mặt này.
Chắc chắn đã gặp.
Ký ức cuộn ngược.
Paris.
Hậu trường show diễn.
Gương mặt lướt qua.
Không phải.
Lùi sâu hơn.
Trước khi tôi rời đi.
Trở về căn nhà tôi ghét.
Những khuôn mặt mờ dần rồi rõ nét.
Bố.
Mẹ.
Giang Minh.
Hàng xóm.
Họ hàng.
Họ hàng…
Tôi bật đứng dậy.
Tim đập dồn dập.
Tôi nhớ ra rồi.
Gương mặt này.
Tôi từng thấy.
Khi còn rất nhỏ.
Trong một bức ảnh gia đình cũ kỹ treo ở phòng khách.
Ông ta không chỉ là Trần Mặc.
Ít nhất không chỉ mang cái tên đó.
Ông ta còn một cái tên khác.
Một cái tên bố tôi gần như chưa bao giờ nhắc đến.
Ông ta là em ruột của Giang Chấn Quốc.
Chú tôi.
Giang Chấn Đông.
Người được kể là đã “bệnh mất” trước khi tôi chào đời.