Ván Cờ Đóng - Chương 4
19.
Giang Chấn Đông.
Chú tôi.
Cái tên ấy như một tia sét xé toạc màn sương ký ức.
Tôi nhớ ra rồi.
Bức ảnh gia đình bị ép dưới đáy thùng. Trong ảnh, bên cạnh người cha trẻ tuổi là một người đàn ông giống ông đến bảy phần. Đeo kính gọng vàng. Cười ôn hòa.
Mẹ từng nói, đó là chú.
Chết vì bệnh cấp tính trước khi tôi chào đời.
Cha chưa bao giờ nhắc đến ông ta. Mỗi lần mẹ lỡ lời, sắc mặt ông đều tối sầm như thể có ai vừa xé toạc một vết thương cũ.
Hóa ra ông ta chưa từng chết.
Chỉ đổi tên.
Đổi thân phận.
Trở thành nhà thiết kế trang sức Trần Mặc.
Rồi lại “tai nạn” thêm một lần nữa.
Rốt cuộc, tất cả là thế nào?
Cha tôi, Giang Chấn Quốc.
Chú tôi, Giang Chấn Đông.
Mẹ tôi, Lưu Ngọc Phân.
Lâm Phong đã chết.
Lâm Đào còn sống.
Và mạch kim cương chết tiệt đó.
Tất cả con người và sự kiện như những sợi dây vô hình bị một bàn tay giấu mặt kéo căng, quấn chặt vào nhau.
Mà bàn tay ấy…
Tôi có linh cảm mãnh liệt.
Thuộc về người chú lẽ ra đã chết từ lâu.
Cuộc gọi bí ẩn.
Bóng ma biết tất cả.
Là ông ta.
Chắc chắn là ông ta.
Ông ta đứng trong bóng tối quan sát mọi thứ.
Điều khiển mọi nước đi.
Đẩy tôi thành quân cờ đối đầu với Lâm Đào.
Muốn ngồi chờ hưởng lợi sau cùng.
Tôi phải gặp cha.
Ngay bây giờ.
Ông là mắt xích yếu nhất.
Nhưng cũng là mắt xích quan trọng nhất.
Tôi lao khỏi khách sạn, bắt taxi, đọc ra địa chỉ mà tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quay lại.
Xe dừng trước khu chung cư cũ kỹ.
Tôi chạy lên cầu thang.
Hành lang ngổn ngang. Đồ đạc vỡ nát bị ném tứ tung.
Cửa căn hộ tầng năm mở toang.
Trên cánh cửa, hai chữ đỏ chói bằng sơn xịt:
Trả tiền.
Tôi bước vào.
Bên trong còn hỗn loạn hơn. Sofa bị rạch nát. Tivi vỡ tung. Mảnh kính và nhựa văng khắp sàn.
Giang Minh và vợ hắn biến mất.
Chỉ còn cha tôi.
Giang Chấn Quốc.
Ông co rúm trong góc phòng, như một con chó già bị bỏ rơi.
Tóc bạc hơn. Rối hơn.
Trên mặt và trên người đầy vết thương.
Ông nhìn tôi.
Đôi mắt đục ngầu. Không còn chút ánh sáng.
Chỉ còn tê dại và tuyệt vọng.
“Vi Vi…”
Ông gọi tên tôi khàn khàn.
Tôi bước đến, ngồi xuống trước mặt ông.
Trong lòng tôi không còn thương hại.
Cũng không còn oán giận.
Chỉ là một sự bình tĩnh lạnh lẽo, giống như đang chờ tuyên án.
Tôi mở điện thoại.
Đưa bức ảnh Trần Mặc ra trước mắt ông.
“Ba.”
“Ông ta là ai?”
Cơ thể ông run bắn lên.
Đồng tử co lại như đầu kim.
Nỗi sợ trên mặt ông còn dữ dội hơn cả khi nhìn thấy chủ nợ.
“Không… không…”
Ông lắc đầu, giọng lắp bắp.
“Ông ta chết rồi… chết lâu rồi…”
“Thật sao?”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng sắc như lưỡi dao.
“Ông ta tên Trần Mặc, đúng không?”
“Một nhà thiết kế trang sức.”
“Nhưng ông ta còn một cái tên khác.”
“Giang Chấn Đông.”
“Em trai ruột của ba.”
“Chú ruột của con.”
Mỗi chữ tôi nói ra, sắc mặt ông lại tái thêm một phần.
Đến cuối cùng, trắng bệch như tờ giấy.
“Con… con làm sao biết…”
“Ông ta còn sống phải không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, không cho ông có cơ hội né tránh.
“Ba mươi năm trước, cái chết của Lâm Phong không phải tai nạn.”
“Vụ sập công trường cũng không phải lỗi của ba.”
“Kẻ thật sự gây ra là ông ta.”
“Là Giang Chấn Đông, đúng không?”
Những lời ấy như búa nện xuống lớp phòng thủ cuối cùng.
Ông sụp đổ.
Ôm đầu khóc nấc.
Nước mắt và nước mũi hòa vào nhau.
Giống một đứa trẻ già nua.
“Là… là nó…”
“Đều là nó…”
“Không phải người… nó là quỷ…”
Trong tiếng khóc đứt quãng ấy, một bí mật bị chôn vùi hơn ba mươi năm cuối cùng cũng bị đào lên.
Giang Chấn Đông từ nhỏ đã thông minh hơn cha tôi.
Cũng tàn nhẫn hơn.
Tham vọng hơn.
Ông ta học địa chất.
Một lần tình cờ, ông ta theo cha tôi – Giang Chấn Quốc – cùng bạn thân của cha là Lâm Phong đến công trường đó.
Chính Lâm Phong là người đầu tiên phát hiện dấu hiệu của mạch khoáng.
Lâm Phong là người chính trực, định báo cáo lên cấp trên.
Nhưng Giang Chấn Đông đã động lòng tham.
Ông ta muốn nuốt trọn.
Thế là ông ta thiết kế một “tai nạn”.
Ban đầu, ông ta muốn trừ khử cả Lâm Phong lẫn anh ruột của mình.
Nhưng ông ta tính sai một bước.
Khi khung thép đổ xuống, Lâm Phong đã đẩy cha tôi ra.
Còn mình thì bị ép dưới đó.
Cha tôi trở thành người chứng kiến duy nhất.
Cũng là người sống sót duy nhất.
Giang Chấn Đông dùng sự áy náy và nhu nhược của cha tôi để khống chế ông.
Bắt ông nhận hết mọi trách nhiệm.
Bắt ông sống cả đời trong mặc cảm tội lỗi với nhà họ Lâm.
Còn Giang Chấn Đông thì cầm theo bản đồ địa chất đánh dấu vị trí mạch khoáng, lặng lẽ biến mất.
Ông ta dựng lên màn kịch “bệnh chết”.
Đổi thân phận.
Trở thành nhà thiết kế trang sức Trần Mặc.
Ông ta tưởng mình có thể ung dung hưởng trọn khối tài sản khổng lồ ấy.
Nhưng ông ta không ngờ —
Tấm bản đồ đó là bản đồ mã hóa.
Chỉ Lâm Phong, và người ông tin tưởng nhất khi cùng làm việc, mới giải được.
Người đó…
Là mẹ tôi.
Lưu Ngọc Phân.
Năm ấy mẹ học trắc địa.
Rất nhiều ký hiệu trên bản đồ là mật mã giữa bà và Lâm Phong.
Vì thế, Giang Chấn Đông suốt ba mươi năm qua chưa từng rời đi thật sự.
Ông ta như một bóng ma lảng vảng quanh gia đình này.
Ông ta chờ.
Chờ một cơ hội để có được cách giải mã.
Ông ta tin rằng chìa khóa nằm trong tay mẹ.
Vì thế ông ta giám sát bà suốt ba mươi năm.
Cho đến khi bà qua đời.
Ông ta mới chuyển mục tiêu sang tôi.
“Tấm bản đồ… ở đâu?”
Tôi nhìn cha.
Cha ngẩng lên, ánh mắt rời rạc.
“Mẹ con… đốt rồi…”
“Bà ấy nói… đó là thứ Lâm Phong đánh đổi bằng mạng sống…”
“Bà ấy không thể để con quỷ đó có được…”
“Trước khi chết… bà ấy đã đốt hết ký ức về bản đồ…”
“Bà ấy nói… đó là lời xin lỗi tốt nhất dành cho Lâm Phong…”
Tôi sững người.
Đốt rồi?
Vậy Lâm Đào đang tìm cái gì?
Giang Chấn Đông đang ép tôi tìm cái gì?
Còn viên kim cương thô kia… rốt cuộc là manh mối gì?
“Không đúng.”
Tôi nhìn cha.
“Mẹ chắc chắn đã để lại gì đó.”
“Bà không phải kiểu người ngồi chờ chết.”
“Bà nhất định có đường lui.”
Cha lắc đầu đau đớn.
“Ba không biết… ba thật sự không biết…”
“Bà ấy cả đời đều giấu ba…”
“Bà ấy nói Giang Đông đã chết…”
“Bà ấy nói tất cả là lỗi của ba…”
Ông đã hoàn toàn rối loạn.
Tôi hiểu, từ ông sẽ không còn hỏi được gì thêm.
Tôi đứng dậy.
Định rời đi.
Bỗng nhiên cha túm lấy vạt áo tôi.
Trong đôi mắt mờ đục của ông thoáng qua một tia tỉnh táo hiếm hoi.
“Vi Vi… đừng đi tìm nó…”
“Con không đấu lại nó đâu…”
“Mẹ con từng nói… con quỷ đó có một điểm yếu…”
“Một điểm yếu… chỉ bà ấy biết…”
“Bà ấy nói… điểm yếu ấy… giấu trong…”
“Giấu trong… tín vật cuối cùng Lâm Phong để lại…”
“Trong viên kim cương đó…”
Giọng ông càng lúc càng yếu.
Nói xong câu cuối cùng, ông như bị rút sạch sinh khí.
Ngã gục xuống sàn.
20.
Tôi rời khỏi căn nhà mục nát đó.
Phía sau lưng là tiếng thở yếu ớt của cha.
Tôi không gọi cấp cứu.
Sống tiếp, với ông, mới là hình phạt tàn nhẫn nhất.
Tôi bước trên phố, đầu óc hỗn loạn như một mớ dây rối.
Mẹ nói đã đốt ký ức về bản đồ.
Giang Chấn Đông lại tin chắc manh mối vẫn còn.
Điểm yếu.
Giấu trong viên kim cương.
Rốt cuộc là chuyện gì?
Mẹ tôi… bà đã giăng một ván cờ lớn đến mức nào?
Tôi quay về khách sạn.
Khóa trái cửa phòng.
Lấy chiếc hộp gỗ tử đàn ra.
Lấy viên kim cương thô đặt dưới ánh đèn.
Tôi xoay nó giữa các ngón tay.
Trong suốt.
Không tạp chất.
Không vết khắc.
Chỉ là một viên kim cương bình thường.
Điểm yếu… ở đâu?
Đột nhiên tôi nhớ đến lời “bóng ma” kia nói trong điện thoại.
“Đừng phí công tìm đèn tử ngoại.”
“Bí mật dưới đáy hộp tôi biết rồi.”
“Đó là tên của một nhà thiết kế.”
“Một người đã chết từ ba mươi năm trước.”
Hắn đang đánh lạc hướng tôi.
Hắn muốn tôi dồn hết sự chú ý vào cái tên “Trần Mặc” — thân phận giả.
Để tôi bỏ qua thứ thật sự được giấu trên chiếc hộp.
Trong đoạn ghi âm, mẹ nói:
“Dùng tia tử ngoại.”
“Con sẽ thấy một cái tên.”
“Một cái tên… không nên tồn tại.”
Tôi lập tức tắt hết đèn.
Kéo kín rèm.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Tôi bật đèn điện thoại, chuyển sang chế độ tia tử ngoại.
Ánh tím chiếu xuống đáy hộp gỗ.
Và rồi —
Kỳ tích xảy ra.
Trong làn sáng tím, một hàng chữ nhỏ dần dần hiện lên.
Không phải tên người.
Là một dãy tọa độ.
Kinh độ. Vĩ độ.
Chính xác đến từng giây.
Tim tôi đập dữ dội.
Đây mới là manh mối thật sự.
Mẹ đã lừa tất cả.
Bà không hề đốt sạch ký ức.
Bà giấu nó theo cách không ai ngờ tới.
Tọa độ ấy chỉ đến đâu?
Mạch kim cương?
Hay một cái bẫy sâu hơn?
Tôi không thể chờ nữa.
Tôi phải hành động ngay.
Nhưng tôi không thể đi một mình.
Tôi cần một đồng minh.
Một người đủ thông minh để đấu với Giang Chấn Đông — con cáo già đó.
Lâm Đào.
Tôi cầm bút ghi âm lên.
Mở lại đoạn cuối cùng của mẹ.
“Vĩnh viễn… đừng tin bất kỳ ai.”
“Kể cả… Lâm Đào…”
Vì sao?
Mẹ rõ ràng đã chọn hắn làm người thực thi kế hoạch.
Rõ ràng giao cả số phận Giang Minh cho hắn.
Giữa họ còn bí mật gì?
Tôi nhớ lời Lâm Đào từng nói.
“Mẹ cô là nhà đầu tư đầu tiên của tôi.”
“Bà ấy dùng tiền của cô để nuôi kẻ thù.”
Nghe không hợp lý.
Nếu mẹ muốn trả thù Giang Chấn Đông, bà phải tự nắm quyền lực.
Không phải nuôi dưỡng một kẻ cũng tham lam và nguy hiểm như Lâm Đào.
Trừ khi…
Trừ khi thân phận của Lâm Đào cũng không đơn giản như vẻ ngoài.
Tôi bỗng nhớ đến bức ảnh đen trắng.
Lâm Phong.
Nụ cười rực rỡ.
Tôi mở ảnh.
Phóng to.
Lại phóng to.
Nhìn thật kỹ đường nét gương mặt.
Rồi tôi nhớ đến khuôn mặt Lâm Đào.
Gương mặt bị thời gian và thù hận bào mòn.
Không giống.
Hoàn toàn không giống.
Họ không hề giống anh em ruột.
Một giả thuyết lạnh sống lưng dần hình thành trong đầu tôi.
Nếu…
Nếu Lâm Đào không phải Lâm Đào thì sao?
Nếu hắn chỉ là một kẻ mạo danh?
Vậy Lâm Đào thật sự ở đâu?
Mẹ… có biết chuyện này không?
Tôi có cảm giác… mình chỉ còn cách sự thật đúng một bước.
Tôi phải kiểm chứng suy đoán này.
Tôi mở laptop, truy cập vào tất cả những cơ sở dữ liệu mà mình có thể chạm tới.
Hộ tịch. Hồ sơ lưu trữ. Dữ liệu xuất nhập cảnh.
Tôi gõ tên “Lâm Đào”.
Kèm theo số căn cước của hắn.
Thông tin hiện lên.
Ảnh đại diện chính là người đàn ông trung niên tôi quen thuộc.
Mọi thứ nhìn qua hoàn hảo đến mức không một kẽ hở.
Nhưng ở cuối hồ sơ, có một dòng ghi chú bị đánh dấu “Mật”.
Tôi dồn hết kỹ năng mình có.
Gần một tiếng đồng hồ sau, lớp tường lửa cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Dòng ghi chú chỉ vỏn vẹn một câu:
“Đối tượng tham gia chương trình bảo vệ nhân chứng bí mật 25 năm trước, tên gốc… Lý Vĩ.”
Lý Vĩ.
Một cái tên xa lạ.
Không hề liên quan đến nhà họ Lâm.
Vậy tại sao hắn lại mạo danh Lâm Đào?
Hắn đang bảo vệ ai?
Hay đúng hơn… đang trốn tránh ai?
Chỉ có một đáp án.
Giang Chấn Đông.
Năm đó, vụ tai nạn công trường chắc chắn còn một nhân chứng khác.
Một người mà Giang Chấn Đông tưởng đã chết, nhưng lại sống sót.
Và mẹ tôi đã tìm thấy người đó.
Hai người đạt được một thỏa thuận.
Mẹ giúp hắn ẩn thân.
Hắn giúp mẹ đối phó kẻ thù chung.
Sáu trăm năm mươi vạn.
Không phải tiền đầu tư.
Là tiền dàn xếp thân phận mới.
Cũng là một quả khói mù ném về phía Giang Chấn Đông.
Mẹ để hắn xuất hiện dưới thân phận “Lâm Đào” —
Để Giang Chấn Đông tin rằng tất cả chỉ là một màn báo thù đơn giản.
Để ông ta lơ là cảnh giác.
Một nước đi giấu trời qua biển.
Một ván cờ lớn đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Mọi sợi dây cuối cùng cũng nối lại với nhau.
Tôi biết mình phải làm gì.
Tôi cầm điện thoại, gọi cho Lâm Đào.
“Tọa độ tôi tìm được rồi.”
Tôi nói.
“Nhưng trước khi nói cho anh, tôi cần anh trả lời một câu hỏi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Câu gì?”
“Anh rốt cuộc là ai?”
Tôi nghe thấy hắn hít mạnh một hơi.
Tôi biết, mình đã đoán đúng.
“Đêm nay, mười hai giờ.”
Tôi đọc tên một địa danh gần tọa độ — một mỏ đá bỏ hoang.
“Tôi nghĩ anh không xa lạ với nơi đó.”
“Đem người của anh theo.”
“Tôi cũng chỉ tin anh một lần.”
Tôi cúp máy.
Ngay lập tức, tôi gọi đến một số khác.
Số mà “bóng ma” kia — Giang Chấn Đông — từng để lại cho tôi.
Tôi biết ông ta đang nghe lén.
“Lâm Đào đã biết tọa độ.”
Tôi cố tình để giọng mình run rẩy.
“Hắn bắt tôi đêm nay đến mỏ đá.”
“Hắn nói muốn lấy hết mọi thứ.”
“Hắn… hắn còn muốn giết tôi bịt miệng…”
“Cứu tôi!”
“Chỉ cần ông cứu tôi, tôi sẽ nói hết tất cả những gì tôi biết!”
Đầu dây bên kia không một tiếng động.
Nhưng tôi biết — ông ta đã nghe.
Mồi đã thả.
Giờ chỉ cần chờ hai con cá tham lam tự cắn câu.
Tôi rời khách sạn.
Mua một bộ đồ leo núi chắc chắn.
Và vài loại “pháo hiệu” có thể tạo ra tiếng nổ lớn cùng ánh sáng chói mắt.
Sau đó tôi bắt xe đến tọa độ.
Một vùng núi hoang vắng, cách xa thành phố.
Theo bản đồ, tôi tìm được mỏ đá bỏ hoang.
Một hố sâu khổng lồ như vết sẹo trên mặt đất.
Dưới màn đêm, nó trông dữ tợn đến đáng sợ.
Nhưng tôi không đi xuống đó.
Tôi leo lên đỉnh núi cao nhất bên cạnh.
Từ đây, toàn bộ mỏ đá nằm trong tầm mắt.
Tôi đặt ống nhòm.
Chờ đợi.
23 giờ 50.
Hai luồng đèn xe bật sáng gần như cùng lúc từ hai hướng khác nhau.
Một chiếc là xe địa hình của Lâm Đào.
Chiếc còn lại là một xe sedan đen bình thường đến mức dễ bị bỏ qua.
Họ đến rồi.
Cả hai.
Tôi rút điện thoại, gọi cuộc cuối cùng.
Một số tôi chưa từng bấm suốt mười tám năm.
Số của luật sư tôi tin tưởng nhất ở Paris.
“Henry.”
“Tôi vừa gửi anh một file mã hóa.”
“Nếu mười hai tiếng nữa anh không nhận được cuộc gọi của tôi…”
“Hãy chuyển file đó cho Interpol.”
Tôi dừng lại một nhịp.
Nhìn xuống sân khấu đen kịt bên dưới.
“Và đặt cho tôi vé sớm nhất về Paris sáng mai.”
“Một chiều.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi cúp máy.
Hít sâu.
Đêm nay… phải kết thúc mọi thứ.
21.
Đúng nửa đêm.
Mỏ đá im lặng như một nấm mồ.
Lý Vĩ và người của anh ta ẩn sau dãy đá phía đông.
Giang Chấn Đông đứng một mình trong bóng tối phía tây, như một bóng ma.
Hai bên đều đang chờ.
Chờ tôi – con mồi duy nhất xuất hiện.
Nhưng tôi ở trên đỉnh núi phía trên họ.
Lặng lẽ quan sát vở kịch do chính mình dàn dựng.
Tôi mở điện thoại.
Gửi cho cả hai người một tin nhắn.
“Người đã đến.”
“Thứ các ông muốn nằm dưới tảng đá đỏ ở giữa mỏ.”
“Ai lấy được trước thì là của người đó.”
Tin nhắn vừa gửi đi, hai phía lập tức hành động.
Người của Lý Vĩ di chuyển nhanh về phía trung tâm.
Giang Chấn Đông bước ra khỏi bóng tối.
Ông ta đi một mình.
Trên tay là một khẩu súng.
Dưới ánh trăng, kim loại phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Ông ta tiến từng bước chậm rãi về phía tảng đá đỏ.
Người của Lý Vĩ đến trước, hợp sức cạy tảng đá.
Đúng lúc đó, Giang Chấn Đông đứng phía sau họ.
Ông ta giơ súng lên.
“Đứng yên.”
Giọng khàn và lạnh.
Mấy người kia lập tức dừng lại.
“Bỏ đồ xuống.”
“Muốn sống thì rời đi.”
Lý Vĩ bước ra từ phía sau.
Anh ta nhìn thẳng vào Giang Chấn Đông, không hề sợ hãi.
“Giang Chấn Đông.”
Anh ta gọi đúng tên thật.
“Ba mươi năm rồi, ông vẫn tự tin quá mức như vậy.”
Đồng tử Giang Chấn Đông co lại.
“Anh…”
“Đúng.” Lý Vĩ cười.
“Tôi chưa chết.”
“Năm đó ông tưởng đã chôn tôi dưới nền móng cùng đống sắt thép.”
“Nhưng tôi sống sót.”
“Tôi đợi ông ba mươi năm.”
“Chờ đúng ngày hôm nay.”
Giang Chấn Đông thoáng sững lại.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Thì sao?”
Ông ta cười lạnh.
“Hôm nay các người vẫn phải chết.”
“Không ai rời khỏi đây được.”
“Thật à?”
Lý Vĩ cũng cười.
Anh ta vỗ tay.
Ngay lập tức, từ bốn phía mỏ đá, hàng loạt đèn xe bật sáng.
Ánh sáng trắng xé toạc màn đêm.
Hàng chục người bước xuống, bao vây Giang Chấn Đông.
Đó mới là con bài thật sự của Lý Vĩ.
Sắc mặt Giang Chấn Đông cuối cùng cũng thay đổi.
“Anh…”
“Ba mươi năm qua tôi đâu chỉ làm kẻ đòi nợ.”
“Tôi tích lũy từng chút một.”
“Chờ ông tự mình lộ diện.”
“Giờ thì kết thúc rồi.”
Ánh mắt Giang Chấn Đông trở nên điên loạn.
Ông ta biết mình đã thua.
Nhưng không cam tâm.
“Dù có chết, tôi cũng kéo các người theo cùng!”
Ông ta chĩa súng về phía Lý Vĩ.
Ngay khoảnh khắc ngón tay ông ta siết cò —
Tôi nhấn nút điều khiển trong tay.
“ẦM——!”
Một tiếng nổ lớn vang lên ở lối vào mỏ đá.
Pháo hiệu tôi chôn sẵn phát nổ.
Sóng khí cuộn lên, bụi đất mù mịt.
Ánh sáng chói lòa bao trùm cả thung lũng.
Mọi người theo phản xạ quay đầu nhìn về phía vụ nổ.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy —
Lý Vĩ ra lệnh.
Tiếng súng vang lên.
Khi bụi đất dần lắng xuống,
Giang Chấn Đông đã bị khống chế.
Khẩu súng rơi khỏi tay ông ta.
Người đàn ông thao túng suốt ba mươi năm…
Cuối cùng cũng bị hạ gục ngay tại nơi ông ta từng gây ra bi kịch.
Tôi đứng trên đỉnh núi.
Nhìn xuống tất cả.
Không vui mừng.
Không thương xót.
Chỉ có một sự tĩnh lặng lạnh lẽo.
Ván cờ mẹ để lại.
Tôi đã đi nước cuối cùng.
Đêm nay.
Mọi thứ thực sự kết thúc.
Chặn kín lối thoát duy nhất.
Tất cả đều sững sờ trước biến cố bất ngờ ấy.
Họ trở thành cá mắc lưới.
Ngay sau đó, từ đỉnh núi vang lên đoạn ghi âm tôi đã chuẩn bị sẵn qua loa khuếch đại.
Là lời thú nhận của cha.
Chính miệng ông nói rõ từng chi tiết — Giang Chấn Đông đã giết Lâm Phong thế nào, đã vu oan ra sao.
Âm thanh vang vọng khắp thung lũng.
Rõ ràng.
Sắc lạnh.
Gương mặt Giang Chấn Đông mất hết máu.
Ông ta biết mình xong rồi.
Lý Vĩ nhìn ông ta, ánh mắt chất chứa hận thù sâu đến tận xương.
“Giang Chấn Đông.”
“Xuống dưới đó mà xin lỗi anh Phong đi.”
Anh ta vung tay.
Người của anh ta ập lên như thủy triều.
Tiếng súng.
Tiếng hét.
Xé toạc màn đêm.
Tôi không nhìn nữa.
Kết cục đã định.
Dù là Giang Chấn Đông hay Lý Vĩ —
Họ đều bị lòng tham và thù hận nuốt chửng.
Còn tôi.
Tôi quay lưng.
Bước xuống núi.
Tan vào bóng đêm vô tận.
Sáng hôm sau.
Tôi ngồi trên chuyến bay đến Paris.
Ngoài cửa sổ là biển mây trắng xóa.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ Henry.
Anh nói cảnh sát đã phong tỏa mỏ đá.
Giang Chấn Đông và Lý Vĩ đều bị bắt.
Hai bên đều bị thương nặng.
Hồ sơ về mạch khoáng đã được giao cho cơ quan chức năng.
Khối tài sản khổng lồ ấy sẽ thuộc về quốc gia.
Không thuộc về bất kỳ kẻ nào bị dục vọng làm mờ mắt.
Còn cha tôi.
Ông sẽ sống nốt quãng đời còn lại trong viện dưỡng lão.
Với tội lỗi của mình.
Giang Minh.
Tôi nghe nói hắn bị đánh gãy chân, bị vứt ở một nơi hẻo lánh.
Nửa đời sau của hắn sẽ trôi qua trong ăn xin và hối hận.
Tất cả đã kết thúc.
Mười tám năm oán hận.
Ba mươi năm nợ máu.
Tan như khói sau tiếng nổ đêm đó.
Tôi lấy từ túi áo ra chiếc hộp gỗ tử đàn nhỏ.
Mở ra.
Viên kim cương thô nằm yên bên trong.
Dưới ánh sáng ban mai, nó phản chiếu thứ ánh sáng rực rỡ.
Đó mới là di sản thật sự mẹ để lại cho tôi.
Không phải tiền.
Không phải trả thù.
Mà là một tình yêu thuần khiết từng bị phản bội.
Và một sự kiên cường không chịu cúi đầu trước số phận.
Tôi nhìn nó.
Khẽ mỉm cười.
Mười tám năm trước, tôi mua vé một chiều để chạy trốn.
Mười tám năm sau, tôi lại mua vé một chiều để bắt đầu.
Lần này.
Tôi không còn là con gái của ai.
Không còn là chị của ai.
Tôi chỉ là Giang Vi.
Máy bay xuyên qua tầng mây.
Ánh nắng tràn ngập khoang hành khách.
Ấm áp.
Rực rỡ.
Cuộc đời mới của tôi — bắt đầu.
-Hết-