Vitamin - Chương 2
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn họ.
Sự im lặng của tôi dường như chọc giận Bùi Hành Tri.
Anh bước tới, ấn mạnh vào gáy tôi, định ép đầu tôi vào bát cơm chó.
“Tôi bảo cô ăn!” Anh gầm lên.
Bàn tay anh rất to và khỏe. Tôi ngửi thấy mùi thiu của cơm, và cả mùi nước hoa của Lâm Uyển trên người anh.
Tôi cảm thấy thật buồn nôn.
Ngay khi mặt tôi sắp chạm vào bát cơm thiu đó, tôi đã ra tay.
Tôi thuận tay chộp lấy chiếc nĩa inox trên bàn ăn bên cạnh. Không một chút do dự, cũng không có động tác thừa thãi nào.
Tôi cầm ngược chiếc nĩa, dùng hết sức bình sinh, cắm thẳng vào mu bàn tay đang ấn đầu tôi của Bùi Hành Tri.
“Phập!”
Bốn răng nĩa lún sâu vào da thịt, chạm vào xương, phát ra một âm thanh trầm đục.
Thời gian như ngưng đọng trong giây phút ấy. Biểu cảm trên mặt Bùi Hành Tri đóng băng.
Nụ cười của Lâm Uyển cũng khựng lại nơi khóe môi.
Một giây sau. Mzáu tươi bắn ra từ khe hở giữa chiếc nĩa và mu bàn tay.
“Á ——!”
Bùi Hành Tri phát ra một tiếng hét thảm thiết, rụt mạnh tay lại.
Chiếc nĩa vẫn cắm trên mu bàn tay anh, đung đưa theo cử động, trông cực kỳ dzữ tzợn. Anh đau đến mức cả khuôn mặt vặn vẹo.
Tôi từ từ đứng thẳng dậy, nhìn anh. Sau đó, tôi mỉm cười.
“Trượt tay thôi, chồng yêu ạ.” Giọng tôi rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng. “Anh có đau không?”