Truyện Mới Hay
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại
Sign in Sign up
Prev
Next

Ý anh là gì? - Chương 3

  1. Home
  2. Ý anh là gì?
  3. Chương 3
Prev
Next

Lần nào cũng cười, khen tôi giỏi giang, khen tôi chăm chỉ, khen tôi không so đo.

Sau đó lại đương nhiên sắp xếp cho tôi làm việc.

“Bà không cần xin lỗi.” tôi nói.

Mắt mẹ chồng sáng lên.

“Con tha thứ cho mẹ rồi?”

“Tôi tha thứ cho bà chuyện gì?” tôi nhìn bà, “Bà thấy mình sai ở đâu?”

Mẹ chồng sững lại.

“Bà sai vì nói chuyện khó nghe?”

“Hay sai vì không nên bắt tôi ở lại làm việc?”

Bà há miệng, nhưng không nói được gì.

Tôi đứng dậy, nhìn ba người họ.

Trình Lỗi xách đồ đứng đó, vẻ mặt đầy lúng túng.

Trình Khải đứng phía sau, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

“Hôm nay các người đến, là thật lòng xin lỗi, hay muốn tôi quay về dọn dẹp đống hỗn độn?”

Trình Lỗi vội vàng nói.

“Tiểu Á, chúng tôi thật lòng đến xin lỗi. Anh biết những năm qua đã bạc đãi em. Sau này em muốn về nhà ngoại lúc nào thì về, muốn ăn Tết ở đâu thì ăn Tết ở đó, anh tuyệt đối không nói thêm nửa lời.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Trình Lỗi, lời này năm năm trước sao anh không nói?”

Anh ta bị tôi hỏi đến cứng họng.

Mẹ chồng vội vàng phụ họa.

“Tiểu Á, Lỗi nó thật sự biết sai rồi. Con tha thứ cho nó lần này đi, về nhà sống cho tốt. Đứa nhỏ cũng không thể không có bố được.”

“Tôi thấy người bố này cũng chẳng có ích gì.”

Mẹ chồng lại bị chặn họng.

Tôi nhìn họ một lượt.

“Các người về đi. Đồ cũng mang theo.”

Trình Khải cuối cùng cũng lên tiếng.

“Chị dâu, em biết trước đây em sai, nhưng lần này thật sự khác rồi. Ngân hàng ngày nào cũng gọi, công việc của em sắp giữ không nổi nữa. Chị quen người trong ngân hàng, chỉ cần nói giúp em một câu thôi, em xin chị!”

Tôi nhìn anh ta.

“Trình Khải, lúc cậu nợ tiền sao không nghĩ đến hậu quả?”

“Lúc cậu đi đánh bạc sao không nghĩ xem có giữ được công việc hay không?”

Anh ta bị tôi hỏi đến cúi đầu.

Tôi quay người, đi vào trong nhà.

Sau lưng vang lên tiếng mẹ chồng.

“Tiểu Á! Con nhẫn tâm như vậy sao? Chúng ta từ xa chạy đến đây, con ngay cả một cốc nước cũng không cho uống?”

Tôi dừng bước, quay đầu lại.

“Tôi đâu có mời các người đến.”

Tôi đẩy cửa bước vào.

Phía sau, giọng bố tôi vang lên.

“Đồ mang đi, cửa ở bên kia.”

07

Lại qua hai ngày.

Trình Lỗi đến một mình.

Anh ta trông tiều tụy hơn nhiều, râu chưa cạo, mắt đầy tia máu.

“Tiểu Á, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

“Nói chuyện gì?”

Anh ta hít sâu một hơi.

“Anh biết anh sai rồi. Những năm qua là anh khốn nạn, không coi em ra gì, chưa từng nghĩ đến cảm nhận của em. Mẹ em gãy chân, anh còn bắt em ở lại làm việc, anh không phải con người.”

Tôi nghe, nhưng không nói gì.

“Nhưng chúng ta kết hôn năm năm rồi, con cũng có rồi. Em không thể cho anh thêm một cơ hội sao?”

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Sau này em muốn ăn Tết ở đâu thì ăn Tết ở đó, muốn ở nhà ngoại bao lâu thì ở bấy lâu, anh tuyệt đối không nói nửa lời. Việc trong nhà anh sẽ làm, bên mẹ anh anh sẽ nói. Chỉ cần em không ly hôn, thế nào cũng được.”

Tôi nhìn khuôn mặt anh ta.

Khuôn mặt đó, tôi đã nhìn suốt năm năm.

Năm năm qua, anh ta luôn ngồi trên ghế sofa nghịch điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên mà giao việc cho tôi.

Năm năm qua, anh ta chưa từng hỏi tôi có mệt không, có nhớ nhà không, có vui không.

Bây giờ anh ta đứng ở đây, nói rằng chỉ cần tôi không ly hôn, thế nào cũng được.

Tôi bật cười.

“Trình Lỗi, anh biết không, những lời này, nếu anh nói từ năm năm trước, tôi sẽ rất vui.”

“Nếu anh nói từ ba năm trước, có lẽ tôi sẽ tha thứ cho anh.”

“Nếu anh nói từ năm ngoái, có lẽ tôi còn do dự.”

“Nhưng bây giờ…”

Tôi lắc đầu.

“Bây giờ nói những lời này, đã quá muộn rồi.”

Sắc mặt Trình Lỗi thay đổi.

“Tiểu Á, em thật sự tuyệt tình như vậy sao?”

“Tuyệt tình?”

Tôi nhìn anh ta.

“Trình Lỗi, là anh tuyệt tình trước.”

“Năm năm rồi, tôi làm trâu làm ngựa cho nhà các người, có ai từng hỏi tôi một câu là tôi có muốn về nhà không? Có ai từng nghĩ đến việc để tôi về thăm bố mẹ không?”

“Năm nay mẹ tôi gãy chân, gãy nát xương. Bà nằm trên giường gọi điện cho tôi, nói con gái à, mẹ nhớ con rồi, con có thể về nhà ăn Tết không?”

“Tôi nói được, mẹ à, năm nay con nhất định sẽ về.”

“Tôi chuẩn bị trước cả tháng, sắp xếp hết mọi chuyện của nhà các người. Đồ Tết chuẩn bị xong, họ hàng thăm xong, thuốc của mẹ anh lấy thêm đủ hai tháng, quà cho em trai anh cũng mua trước gửi đi.”

“Tôi chỉ muốn về nhà ăn Tết với bố mẹ.”

“Chỉ bảy ngày.”

“Nhưng các người không cho.”

Giọng tôi hơi run, nhưng tôi cố kìm lại.

“Trình Lỗi, lúc các người bắt tôi ở lại, các người có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”

Anh ta không nói gì nữa.

Tôi quay người, đi vào trong.

“Tiểu Á!”

Anh ta gọi tôi từ phía sau.

08

Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Thỏa thuận ly hôn đã ký, chuyện cần nói cũng nói xong, sau này mỗi người sống cuộc đời của mình.

Nhưng không ngờ, mẹ chồng vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Ngày mười sáu tháng Giêng.

Bố mẹ tôi đi chợ phiên ở thị trấn.

Trên đường về, họ bị chặn lại ở đầu làng.

Là mẹ chồng và Trình Khải.

Sau đó mẹ tôi kể lại với tôi, vừa gặp mặt, mẹ chồng đã nắm lấy tay bà, khóc lóc thảm thiết.

“Thông gia, bà khuyên Tiểu Á giúp tôi đi, bảo nó quay về. Nhà chúng tôi không thể thiếu nó được!”

Mẹ tôi nói.

“Chuyện của bọn trẻ, người già như chúng tôi không xen vào.”

Mẹ chồng vừa nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Không xen vào? Con gái bà đá con trai tôi, làm nhà chúng tôi rối tung lên, bà nói không xen vào?”

Bố tôi đứng bên cạnh nói.

“Chị à, nói chuyện không thể như vậy được. Tiểu Á ở nhà chị chịu bao nhiêu ấm ức, chúng tôi còn chưa lên tiếng.”

“Ấm ức? Nó ấm ức cái gì? Ở nhà chúng tôi ăn ngon mặc đẹp, sổ tiết kiệm cũng giao cho nó quản, nó còn chưa hài lòng chỗ nào?”

Mẹ tôi tức đến run tay.

“Bà… bà có nói lý hay không?”

Prev
Next
557222233_1116443154010636_3176717837337037118_n
Dẹp Loạn
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
651233765_122261620220175485_8878431862348213928_n
Ngày Tôi Phát Hiện Mình Chỉ Là Nữ Phụ
Chương 4 21 giờ ago
Chương 3 21 giờ ago
622864376_122255087642175485_5042863752948977706_n-1
Đừng Để Cô Ấy Trở Mặt
Chương 8 24 giờ ago
Chương 7 24 giờ ago
afb-1774059412
Trở Lại Tuổi 18, Tôi Gặp Lại Con Trai Mình
Chương 6 20 giờ ago
Chương 5 20 giờ ago
37faac7d-b942-4e36-a092-c94e1070c92c
Cái Bẫy Trong Hũ Dưa Cải
Chương 10 20 giờ ago
Chương 9 20 giờ ago
584584956_1161095316212086_6743730529054911467_n-9
Bạn trai bị phát hiện không có tinh trùng
Chương 4 1 ngày ago
Chương 3 1 ngày ago
653813990_122268837662243456_521658799827006691_n
Cá Mặn Uyển Ương
Chương 5 22 giờ ago
Chương 4 22 giờ ago
accc4b1038acfe53b21be4feba12a87b
Nữ Phụ Ác Độc Và Phản Diện Văn Nguyện
Chương 4 18 giờ ago
Chương 3 18 giờ ago
623263534_122255577020175485_4371775887743245426_n

Mèo Đi Lạc Đưa Trai Về Nhà

589495125_1170079338647017_8743330119318710897_n-20

Ấm Ức

617146486_122197403354522003_2670572861531756239_n

Trà Xanh Muốn Lấy Chồng

578270489_1150447760610175_7698926661786516695_n

Ly Hôn Với Tra Nam, Tôi Được Tổng Tài Sủng Lên Trời

581209790_1155865333401751_1878230272527063380_n-1

Hương Thơm Của Bản Ngã

616067412_122254151036175485_3044023691980907077_n

Không phải của tôi

643373240_1507635871371186_3626221275321414469_n

Thay Tỷ Vào Cung

Trang
  • Hiện Đại
  • Home
  • Home Page
  • Manga
  • Ranking
  • Truyện mới
  • User Settings
  • Home
  • Truyện mới
  • Hiện Đại

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Mới Hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Mới Hay