Yêu Gỉa - Chương 9
“Không phải nói cô ta giả bệnh sao? Vết thương thật đấy à?!”“Đây là sẹo cũ! Là từ ba năm trước!!!”
“Phó Hàn Thanh chẳng bảo cô ta không hề bị thương à?!”
Tôi hoảng hốt muốn che chân lại, vừa khóc vừa hét:“Đừng nhìn! Xấu lắm! Niệm Niệm xấu xí!”“Đừng nhìn rết! Đừng nhìn rết…”
Phó Hàn Thanh như điên xông lên sân khấu.Anh cởi áo vest, quấn chặt lấy tôi đang run rẩy.
Đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào ống kính máy quay:“Cút! Tất cả cút hết cho tôi!”“Đứa nào dám quay nữa… tôi giết nó!!”
Anh ôm chặt tôi, như ôm một báu vật vô giá.Nhưng đã quá muộn.
Khoảnh khắc đó, toàn thế giới đã nhìn thấy sự thật.
Vỏ bọc “người chồng si tình” của Phó Hàn Thanh – sụp đổ.Sự độc ác của Tống Chi – bị bóc trần.
Tôi co ro trong vòng tay anh, vẫn không ngừng khóc:“Váy rách rồi… sẽ bị đánh…”
Nước mắt Phó Hàn Thanh rơi xuống mặt tôi, nóng rát như lửa.“Không đánh… ai cũng không được đánh Niệm Niệm…”
11
Tống Chi hoàn toàn phát điên.
Bị người người khinh ghét, cô ta quyết kéo tôi chết cùng.
Lợi dụng lúc Phó Hàn Thanh đang xử lý truyền thông, cô ta hối lộ tài xế, bắt cóc tôi tới một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô.
Lại là lửa.
Tống Chi đổ đầy xăng, châm lửa đốt những chiếc lốp cũ chất đống xung quanh.
“Thẩm Niệm! Mày đi chết đi!”
Tống Chi giơ bật lửa, cười như điên:
“Chỉ cần mày chết, anh Hàn Thanh sẽ là của tao! Anh ấy chỉ nhớ đến tao thôi!”
Lửa lớn bốc lên, đánh thức nỗi sợ sâu nhất trong lòng tôi…“Lửa… lửa…”
Tôi ôm đầu hét lên, như thể bị kéo ngược về du thuyền ba năm trước.Đó là địa ngục.
Phó Hàn Thanh và Lục Nhiên cùng lúc lao đến.“Dừng lại!”
Ánh mắt Phó Hàn Thanh đỏ rực như muốn nứt toác.
Tống Chi thấy anh xuất hiện, lại càng cười ngây dại.
“Anh Hàn Thanh, anh đến rồi à? Tốt quá, vậy chúng ta cùng chết nhé!”
Cô ta ném bật lửa đi.
“BÙM—!”
Lửa bùng lên dữ dội, xà ngang bắt đầu rơi xuống.
Phó Hàn Thanh và Lục Nhiên đồng loạt xông vào biển lửa.
Nhưng lửa quá lớn.Chỉ cứu được một người.
Lần này, Phó Hàn Thanh không hề do dự.
Anh lao đến chắn trước mặt tôi, đẩy mạnh thanh xà đang cháy sắp rơi xuống.
Giống hệt ba năm trước tôi đã cứu anh.
“RẦM!”
Thanh gỗ bốc cháy đè mạnh lên lưng anh, nghiền gãy chân anh một lần nữa.
“Phụt—”
Anh phun một ngụm máu, nhưng vẫn ôm chặt lấy tôi.“Niệm Niệm, đừng sợ…”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như nước:“Lần này… để anh cứu em.”“Đi mau!”
Anh đẩy tôi vào tay Lục Nhiên đang chạy đến.“Đưa cô ấy đi!”
Lục Nhiên bế tôi lên, lao ra khỏi biển lửa.Phó Hàn Thanh bị kẹt lại bên trong.
Xà ngang đè lên chân, anh không cử động được.Tôi nằm trên vai Lục Nhiên, quay đầu lại nhìn.
Trong ánh lửa.Phó Hàn Thanh nhìn tôi.Anh đang chờ.
Chờ trong mắt tôi xuất hiện dù chỉ một chút lưu luyến.Nhưng không.
Trong ánh mắt tôi chỉ có sợ hãi ngọn lửa.“Chạy mau… anh ơi chạy mau…”
Tôi thúc giục Lục Nhiên, không thèm nhìn người đàn ông đang bị ngọn lửa nuốt chửng.
Phó Hàn Thanh nhìn bóng lưng lạnh lùng của tôi.
Đứng giữa biển lửa, anh khẽ nở một nụ cười thê lương.Đây là báo ứng.
Ngày đó anh không cứu tôi.Hôm nay tôi cũng không cứu anh.Công bằng.
12
Phó Hàn Thanh không chết.
Lính cứu hỏa đến kịp, nhưng anh trọng thương và hôn mê ba tháng.
Tỉnh lại, đôi chân anh thật sự liệt rồi.
Dây thần kinh bị nghiền nát — vĩnh viễn không đứng dậy được nữa.
Anh tỉnh dậy câu đầu tiên là:“Niệm Niệm đâu?”
Trợ lý cúi đầu, không dám nhìn anh.
“Phó tổng… anh Lục đưa phu nhân… à không, đưa cô Thẩm… đi rồi.”“Đi đâu?”“Không ai biết. Không tìm được.”
Phó Hàn Thanh phát điên, tìm tôi khắp nơi.Anh bán công ty.
Bán biệt thự.Chỉ để tìm cô gái ngốc thích ăn kẹo.Một năm sau.
Ở một thị trấn nhỏ ven biển hẻo lánh.Anh tìm thấy tôi.Dưới hoàng hôn.
Tôi mặc váy hoa sạch sẽ, xoay tròn vụng về trên bãi cát.
Dù bước chân vẫn khập khiễng, nhưng tôi cười rạng rỡ.
Lục Nhiên ngồi bên cạnh, cầm một bịch kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, kiên nhẫn bóc kẹo cho tôi.
“Anh ơi, nữa!”
Tôi há miệng, giống như chim non chờ mớm.
Lục Nhiên yêu chiều nhét viên kẹo vào miệng tôi:“Ăn ít thôi, hỏng răng bây giờ.”
Phó Hàn Thanh ngồi trên xe lăn.Cách tôi một hàng rào trắng, nhìn cảnh đó từ xa.
Nước mắt anh đã cạn rồi.Anh đẩy xe lăn, cố gắng tiến lại gần.
Tiếng bánh xe lăn trên cát khiến tôi chú ý.Tôi dừng lại, quay đầu.
Nhìn thấy anh.Trái tim Phó Hàn Thanh như ngừng đập.
Anh há miệng, định gọi tên tôi.“Niệm…”
Nhưng tôi chỉ nhìn anh một cái.Ánh mắt xa lạ, đề phòng.
Như nhìn một người qua đường.Hay một kẻ ăn xin.
Tôi trốn ra sau lưng Lục Nhiên, chỉ vào Phó Hàn Thanh.“Anh ơi, bên kia có một chú kỳ lạ.”“Chú ấy cứ nhìn kẹo của em.”
Lục Nhiên ngẩng đầu, lạnh lùng liếc Phó Hàn Thanh.
Trong ánh mắt ấy… vừa có mỉa mai, vừa có thương hại của kẻ chiến thắng.
Anh nắm tay tôi, che khuất tầm nhìn của Phó Hàn Thanh.“Đừng để ý.”
Lục Nhiên nhẹ nhàng nói với tôi:“Đó chỉ là một người ăn xin.”
Tôi gật đầu, như chợt hiểu ra.“Ồ, tội nghiệp quá.”
Tôi vò viên giấy kẹo vừa bóc, vo tròn lại.
Đi đến thùng rác, ném vào trong.
Rồi nắm tay anh Lục, quay đi không ngoảnh lại.
“Anh ơi, mình đi ăn cá nhé?”
“Ừ, đi ăn cá.”
Hoàng hôn kéo dài bóng chúng tôi in trên cát.
Phó Hàn Thanh lặng lẽ ngồi một mình trên xe lăn, nhìn bóng lưng tôi dần dần biến mất trong ánh chiều rực rỡ.
Anh run rẩy đẩy xe lăn tới bên cạnh thùng rác.
Không màng bẩn thỉu, anh cúi người nhặt lên tờ giấy kẹo tôi vừa vứt đi.
Nắm chặt trong lòng bàn tay.
Ép sát lên ngực như vật báu.
“Niệm Niệm…”Anh khóc đến tuyệt vọng, như một phế nhân bị cả thế giới bỏ rơi.
Gió biển thổi qua, cuốn theo tiếng thở dài cuối cùng.
Phó Hàn Thanh không rời đi.
Anh thuê một căn chòi tôn rỉ sét cách căn nhà nhỏ ven biển 200 mét.
Ẩm thấp, lạnh lẽo, đầy mùi tanh của cá chết.
Nhưng anh thấy đó là thiên đường.
Bởi vì chỉ cần mở cửa sổ, là có thể nhìn thấy Thẩm Niệm.
Gió biển lạnh, đôi chân liệt dần hoại tử.
Lở loét, mưng mủ, bốc mùi hôi thối.
Anh không tới bệnh viện.
Không uống thuốc.
Chỉ đặt tờ giấy kẹo ngay dưới mũi, ra sức hít lấy mùi vị còn sót lại.
Cứ như thế sẽ át đi được mùi thối rữa trên chính thân thể mình.
Ngày đầu đông, gió thổi mạnh.
Tôi đội mũ len đỏ, đang chơi đắp người cát trong sân.
Lục Nhiên vào nhà lấy khăn choàng.
Cơn gió thổi bay mũ tôi, cuốn đi, lăn lông lốc tới ngay dưới cửa sổ chòi tôn.
Tôi cúi người nhặt lại.
Ngẩng đầu lên – bắt gặp ánh mắt của Phó Hàn Thanh qua tấm kính.
Anh gầy đến biến dạng, mắt trũng sâu, khuôn mặt chẳng khác gì bộ xương khô.
Anh hoảng loạn muốn né tránh, nhưng xe lăn bị kẹt cứng.
Tôi đứng bên ngoài, tò mò nhìn vào.
Phó Hàn Thanh nín thở, tim đập như sắp nổ tung.
Anh thầm nghĩ, dù cô có chửi mình là “chú xấu” cũng được.
Chỉ cần cô còn nhớ anh.Tôi nhìn vài giây, rồi bất ngờ cười toe.
Tôi lấy ra một viên kẹo trong túi, bóc vỏ, cho vào miệng.
Sau đó, tôi ghé sát cửa kính, thổi một hơi.Mặt kính mờ đi, phủ đầy hơi nước.
Tôi dùng đầu ngón tay vẽ một khuôn mặt cười.
“Chú ơi, trời lạnh rồi, nhớ mặc ấm nha.”
Nói xong, tôi đội mũ lên, vừa nhảy chân sáo vừa chạy đi.
Lục Nhiên từ trong nhà bước ra với chiếc khăn, quấn chặt quanh cổ tôi, vừa cười vừa mắng yêu.
Phó Hàn Thanh ngồi bất động trên xe lăn.
Nước mắt rơi xuống gương mặt khô nứt, rát buốt như lửa.
Tôi đã không còn nhận ra anh nữa.
Hoàn toàn, triệt để.
Trong mắt tôi, anh chỉ là một người lạ – một ông chú lang thang cần được quan tâm.
Không còn hận.Chỉ còn lại… sự lãng quên.